Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Chín 2020
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 8    
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

YÊU ĐẾN CÙNG

Lm. Giuse Đỗ Đức Trí

THỨ NĂM TUẦN THÁNH 2020: YÊU ĐẾN CÙNG
Con số các linh mục chết vì Coronavirus trên thế giới đã lên đến gần 80 người. Nhiều người không hiểu, sẽ buông những lời mỉa mai: Tại vì không biết phòng dịch, không đeo khẩu trang! Tại vì liều lĩnh! Có một ông sư còn giải thích: Tại vì mấy ông linh mục đó mê tín; họ đi xức dầu vì nghĩ rằng, xức dầu sẽ khỏi bệnh dịch. Trong khi đó, các linh mục tại Trung Quốc và nhiều nơi đang nhìn vào các linh mục đó như tấm gương của sự hy sinh quên mình vì anh em. Các ngài biết rằng khi lao mình vào vùng dịch rất nguy hiểm, có thể mất mạng sống. Tuy nhiên, với trái tim mục tử thúc đẩy, vì muốn ở bên những người bệnh, mà lúc đó họ đang côn đơn nhất, một mình chống chọi với cái chết, không người thân bên cạnh, các ngài đã liều mình vì những người ấy, bất chấp hiểm nguy.
Hôm nay, bước vào Tam Nhật Thánh, chúng ta được chiêm ngắm và đón nhận một tình yêu vô cùng lớn lao của Chúa Giêsu dành cho nhân loại. Không có từ ngữ nào của nhân loại có thể diễn tả hết chiều rộng, chiều sâu và chiều cao của tình yêu này, mà chỉ có thể diễn tả bằng ba chữ: Yêu đến cùng. Đây chính là từ ngữ mà Thánh Gioan đã cảm nhận và đã viết ra: “Trước lễ Vượt Qua, Đức Giêsu biết giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian và Người yêu thương họ đến cùng.”
Yêu đến cùng là dám trao tặng cả con người và sự sống của mình cho người mình yêu, là ở lại trong người mình yêu. Chúa Giêsu dường như không muốn phải chia tay với các môn đệ của mình, như người cha không muốn bỏ lại những đứa con ngây dại, Ngài đã có một sáng kiến vượt quá sức tưởng tượng của nhân loại. Ngài thiết lập Bí Tích Thánh Thể để ở lại mãi với con người và được đi vào trong tâm hồn và thân xác con người. Thánh Phaolô đã quả quyết: “Đây là điều tôi lãnh nhận từ nơi Chúa: Trong đêm bị nộp, Chúa Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, bẻ ra trao cho các môn đệ mà nói: Đây là Mình Thầy, hiến dâng vì anh em. Chén này là Giao Ước mới, anh em hãy cầm lấy mà uống.” Với việc làm này, Chúa Giêsu đã làm cho bánh và rượu trở nên máu thịt của Ngài và chấp nhận trở nên của ăn của uống cho nhân loại. Hành động hy sinh trao tặng của Chúa Giêsu được tả qua từng động tác: cầm lấy bánh, tạ ơn, bẻ ra và trao ban. Với hành động này Chúa trao chính con người của mình như quà tặng để các môn đệ có thể cầm giữ, có thể bẻ ra và tiếp tục trao ban cho anh em.
Yêu đến cùng là chấp nhận trở nên lệ thuộc hoàn toàn vào người mình yêu: Dù biết các môn đệ là những người kém cỏi nhát sợ với nhiều giới hạn, nhưng Chúa Giêsu đã tin tưởng các ông và đã thiết lập Bí Tích truyền chức Linh Mục cho các ông khi nói: “Anh em hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy.” Trao cho các ông chức linh mục có nghĩa là Chúa Giêsu chấp nhận hoàn toàn lệ thuộc vào tay các môn đệ của mình. Từ đây mỗi khi các ông “làm việc này để tưởng nhớ đến Thầy”, tức là các ông cử hành Thánh lễ, thì Đức Giêsu lại hiện diện trên tay của các ông, lại tiếp tục được bẻ ra và được trao ban, tức là lại tiếp tục hy sinh, là đổ máu và tử nạn. Chức linh mục không làm cho các tông đồ trở nên thông thái, cũng không thay đổi bản chất yếu đuối nơi các ngài, nhưng là trao ban cho các ông một sứ mạng cao cả đó là tiếp tục “loan truyền việc Chúa chịu chết và tuyên xưng Chúa sống lại cho tới khi Chúa đến.”
Yêu đến cùng là chấp nhận nâng người mình yêu lên và hạ bản thân mình xuống, là đánh đổi cả danh dự, địa vị của mình cho người mình yêu. Thánh Gioan đã kể lại những giờ phút linh thiêng cảm động cuối cùng khi thầy trò còn ở bên nhau. Có thể nói lúc này cuộc khổ nạn thập giá đã gần kề, tâm trạng của Chúa Giêsu thật bồi hồi xao xuyến và đau khổ. Nhưng cái đau khổ hơn nữa đó là đau khổ vì mất đi những người thân, không được những người thân cảm thông, mà còn bị phản bội. Thánh Gioan nhận định: “Ma quỷ đã gieo vào lòng Giuđa ý định nộp Đức Giêsu.” Đức Giêsu đã nhiều lần nhắc anh và thể hiện tình yêu đặc biệt dành cho anh, nhưng anh đã không đón nhận được tình yêu của Thầy nữa, vì anh đã quyết định đi một con đường khác, quay lưng lại với Thầy. Anh đã từ chối ánh sáng để chọn bước vào bóng tối và thuộc về ma quỷ. Nếu như Giuđa gây ra nỗi đau cho Chúa Giêsu vì sự phản bội, thì Simon Phêrô, người Chúa hết lòng tin tưởng dường như cũng không hiểu Chúa; các môn đệ khác thì dửng dưng không đồng cảm được với Thầy. Chúa Giêsu vẫn hoàn toàn tin tưởng vào những con người khờ dại đáng thương này vì biết rằng: “Chúa Cha đã giao phó những con người này và mọi sự trong tay Người” và Người sẽ phải hết lòng yêu mến, hết sức phục vụ và hy sinh trọn vẹn vì những con người này.
Chúa Giêsu đã để lại bài học yêu thương trong một bữa ăn: “Người đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra và lấy khăn mà thắt lưng, lấy nước vào chậu và quỳ gối rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau.” Thánh Gioan đã chứng kiến giây phút cảm động này và đã ghi nhớ từng động tác của Chúa Giêsu. Qua mỗi hành động ấy, Gioan đã nhận ra những ý nghĩa sâu xa mà Chúa Giêsu muốn nói với các môn đệ. Trong vai trò là một người Thầy, Ngài cũng là chủ của bữa tiệc hôm đó, vậy mà Chúa đã đứng dậy, rời khỏi bàn ăn. Hành động đứng dây, rời khỏi bàn ăn là hành động tự hủy, tự hạ của Chúa Giêsu: Ngài đã vâng lời Chúa Cha để đứng dậy, sẵn sàng thi hành sứ mạng Chúa cha đã muốn. Chúa rời khỏi bàn ăn là Ngài rời bỏ địa vị ngang hàng với Thiên Chúa trong vai trò là Chúa là chủ để “cởi bỏ áo ngoài, lấy khăn thắt lưng”, tức là chấp nhận trở nên một người đầy tớ, kẻ nô lệ để phục vụ nhân loại.
Chúa Giêsu đã quỳ gối rửa chân cho các môn đệ. Việc làm này vượt quá sức tưởng tượng của các môn đệ. Thông thường, chỉ có nô lệ mới phải rửa chân cho chủ, vậy mà giờ đây, trước mặt các môn đệ, thầy của các ông đang quỳ gối để rửa chân cho các ông. Simon Phêrô đã không chấp nhận và phản ứng quyết liệt: “Thưa Thầy không thể như thế được. Thầy mà lại rửa chân cho con sao?” Chúa Giêsu đã đưa ra cho các tông đồ bài học thực hành trước khi học lý thuyết. Chúa trả lời cho Simon: “Việc Thầy làm bây giờ anh chưa hiểu được, nhưng sau này anh sẽ hiểu.” Sau khi mặc áo vào và trở về chỗ, Chúa Giêsu mới rút ra bài học cho các môn đệ: “Anh em gọi Thầy là Thầy, là Chúa điều đó phải lắm, vì quả thật Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy nếu Thầy là Chúa và là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau…Anh em hãy làm như Thầy đã làm cho anh em.”
Bài học đến đây đã rõ, Chúa Giêsu muốn các môn đệ của Ngài phải sống và làm theo cách của Ngài đó là dám cúi xuống để phục vụ và rửa chân cho nhau. Có lẽ cho đến lúc bước vào phòng tiệc ly, các tông đồ dường như vẫn lạc tông, lạc điệu với Thầy; các ông chưa có được cùng một tâm tình, một tâm trạng như Thầy; các ông vẫn còn quan tâm xem ai là cấp trên ai là cấp dưới, ai trung thành, ai phản bội. Chính vì thấy các học trò còn mang những suy nghĩ trần tục như thế, Chúa Giêsu đã phải dùng một bài học hết sức cụ thể để dạy cho các ông, Ngài đã quỳ gối rửa chân cho các ông, trong đó có cả Giuđa kẻ phản bội. Chúa muốn nói với các tông đồ rằng: Ngài đã có thể quỳ gối rửa chân cho các ông, phục vụ các ông, thì không vì bất cứ lý do gì khiến họ ngại ngùng, không dám phục vụ anh em.
Thưa quý OBACE, chỉ có ở nơi Đức Giêsu chúng ta mới có được một tình yêu vĩ đại như thế và có được một bài học cụ thể, sống động về tình yêu thương trao hiến và phục vụ như vậy. “Hãy yêu như Thầy đã yêu và hãy làm như Thầy đã làm”, đó chính là mong ước của Chúa Giêsu muốn mỗi chúng ta học và thực hành trong đời sống. Nơi gia đình, các bậc cha mẹ được mời gọi dám sống đến cùng hy sinh cuộc đời của mình cho các thành viên trong gia đình. Khi thánh hóa và biến sự hy sinh thầm lặng mỗi ngày cho nhau và cho con cái theo gương Chúa Giêsu, thì những hy sinh đó sẽ đem lại niềm vui và sức sống cho gia đình.
Chúng ta còn phải thực hiện bài học yêu thương này với mọi người khi chúng ta dám sống khiêm nhường, hạ mình, quan tâm đến nhau, nhìn thấy những nhu cầu của nhau và phục vụ nhau một cách không tính toán, không so đo phân bì. Để có thể quỳ gối rửa chân cho nhau, có thể yêu thương và phục vụ một cách vô vị lợi, không tính toán là điều không dễ. Nếu chúng ta không loại bỏ sự tự ái, cùng cái tôi của mình, chúng ta sẽ không thể thực hành được bài học này.
Chúa Giêsu đã nêu gương hy sinh tự hiến trong việc trao ban máu thịt làm của ăn của uống; đã để lại bài học phục vụ qua việc rửa chân cho các môn đệ và sự tin tưởng của Chúa Giêsu nơi các môn đệ qua Bí Tích Truyền Chức Thánh. Xin cho chúng ta cũng dám sống và thực hành bài học yêu thương và phục vụ như Chúa dạy hôm nay. Amen.

Ghi lời nhận xét góp ý

Lưu ý: Để dễ dàng trong giao tiếp và khỏi hiểu nhầm từ ngữ, các lời nhận xét góp ý trong trang này xin hãy viết bằng tiếng Việt có dấu. Xin kính báo và chân thành cám ơn.

 

 

 

Nội dung có thể dùng một số định dạng these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ tiếng Việt: TELEX VNI VIQR Tắt

*