Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Sáu 2015
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 5    
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
2930  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

CHÚA CÙNG SÁNH BƯỚC

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Ba Tuần XIII Thường Niên. Mt 8, 23 – 27

Bà cụ gào thét lên trong tuyệt vọng “Chúa ở đâu lúc con gặp nghịch cảnh, khó khăn thử thách trăm bề như thế này”. Trong thinh lặng bà nghe có tiếng vẳng bên tai “khờ quá à, Ta đang ở bên con”.

Nhiều khi đau khổ chồng chất, thất bại, mỏi mệt, bởi hết lớp sóng này, dồn dập đến lớp sóng khác, như muốn vùi dập, như muốn đánh chìm cuộc đời xuống đáy đại dương, khiến ta không còn thấy Chúa, không tin tưởng vào quyền năng của Ngài. Cũng như các tông đồ năm xưa, Chúa vẫn ở trên thuyền, mà các ông không thấy Ngài, khiến họ một phen kinh hãi, bởi sóng to gió lớn muốn nhấn chìm con thuyền giữa biển khơi.
Xin cho ta luôn tin tưởng tín thác vào Chúa, không bao giờ đầu hàng, lùi bước trước những khổ đau, thất bại của cuộng sống, bởi vì có Chúa thuyền đời ta sẽ vượt khơi, cập bến an toàn. Amen.

ĐIỂM TỰA GIÊSU

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Suy Niệm Tin Mừng Mỗi Ngày
Thứ Ba Tuần XIII Thường Niên. Mt 8, 23 – 27

Kinh nghiệm gặp khó khăn thử thách, sóng gió cuộc đời, giúp cho các tông đồ hiểu rằng, cần phải tựa nương vào Chúa, chỉ có Ngài mới là điểm tựa duy nhất cần phải tựa nương, cậy nhờ.

Đó cũng là kinh nghiệm, bài học cho mỗi chúng ta. Không có Chúa, chắc chắn ta không thể chống đỡ với bão táp phong ba cuộc đời. Sức người có hạn, mà gian nan thử thách, lắm khi ta cảm thấy bế tắc, mệt mỏi, chán chường, cạm bẫy giăng đầy, mây mù bịt lối, chẳng biết tìm phương hướng về đâu. Chỉ có Chúa mới có thể dẹp sóng, khiến gió ngừng, biển lặng như tờ.

Xin cho ta ý thức, mỗi khi gặp thử thách gian nan, đừng quên điểm tựa chắc chắn nhất trong cuộc đời mình “điểm tựa Giêsu”, “cậy vào quyền thế vua quan, không bằng ẩn náu ở bên Chúa trời”.. Amen.


Gia Đình và Hôn Nhân Đồng Giới

TRẦM THIÊN THU

Trong bài thơ “Hai Sắc Hoa Tigôn”, thi sĩ T.T.KH thổ lộ: “Em vẫn đi bên cạnh cuộc đời / Ái ân lạnh lẽo của chồng tôi”. Điều đó chứng tỏ bà không hề hạnh phúc trong hôn nhân.

Gia đình là tế bào của xã hội, mà vợ chồng là khởi lập một gia đình. Vợ chồng hạnh phúc thì con cái mới hạnh phúc, và do đó mà gia đình cũng hạnh phúc. Văn hào Victor Hugo (1802-1885) đã mô tả sự bất hạnh của người vô gia đình trong tác phẩm Les Misérables (Những Kẻ Khốn Cùng). Không ai không có gia đình, nhưng gia đình không hạnh phúc thì thật bất hạnh!

Trong buổi tiếp kiến gần 40.000 tín hữu và khách hành hương (đến từ Mexico, Costa Rica, Venezuela, Perù, Colombia, Brasil, Argentina, Malaysia, Sri Lanka, Singapore, Nhật bản, Việt Nam, Angola, Zimbabwe, và Australia) vào sáng ngày 6-6-2012 tại quảng trường Thánh Phêrô, ĐGH Biển Đức XVI đã khẳng định: “Nhân loại không có tương lai nếu không có gia đình. Gia đình là sự hiệp thông tình yêu, xây dựng trên hôn nhân giữa một người nam và một người nữ, và được mời gọi trở thành đền thánh của sự sống, Giáo Hội nhỏ, tế bào của xã hội”.

Xem tiếp toàn bài…

Thánh Lễ Chủ Nhật 28 .06.2015

CÚ NGÃ THÀNH THÁNH

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Mừng Lễ Thánh Phêrô – Phaolô Tông Đồ

Giáo hội mừng hai vị thánh Phêrô và Phaolô trong một ngày, bởi các ngài là những trụ cột của Giáo Hội. Phêrô và Phaolô xuất thân hoàn toàn khác nhau. Phêrô là dân thuyền chài, nóng nảy, có sao nói vậy, bộc trực, có lẽ về học vấn cũng chẳng bao nhiêu. Đang lúc cùng cha thả lưới bắt cá, Chúa gọi và Phêrô bỏ mọi sự mà theo Ngài. Còn Phaolô, một con người nhiệt huyết, hết mình vì Thiên Chúa qua việc tuân giữ lề luật đạo Do Thái, dân trí thức, uyên bác về kinh thánh, lề luật. Chúa gọi ông, đang lúc trên đường đi Đamas bách hại các kitô hữu.
Xuất thân khác nhau, nhưng các ngài đều là những người yêu mến Chúa cách nồng nàn. Mặc khác, hai vị đều có những cú ngã “để đời”, chính một lần té đau, mà đã thay đổi, biến các ngài thật sự thành những con người sống hoàn toàn cho Thiên Chúa. Phêrô đã từng khăng khăng nói với Chúa “dù ai có bỏ thầy, còn con dù có chết con cũng theo Thầy”. Chúa đã nhắc nhở cho Phêrô “đừng nói trước bước không qua”, “Chính đêm nay, trước khi gà gáy, ngươi sẽ chối ta ba lần.”. Ngay trong đêm ấy, Phêrô đã chối Chúa ba lần. Tiếng gà gáy đã thức tỉnh cú vấp ngã “phản Thầy” của ông. Còn Phaolô, bấy lâu nay ông cứ tưởng mình yêu mến Thiên Chúa, bảo vệ lề luật đạo Do Thái, hăng hái lên đường giết chết tất cả những người mang danh là kitô hữu. Cú ngã ngựa tại Đamas giúp ông nhận ra rằng, Xem tiếp toàn bài…

Tháng Chay Ramadan

TRẦM THIÊN THU

Hiện nay đang là Tháng Chay Ramadan của Hồi giáo, thời gian rất quan trọng đối với các tín đồ Hồi giáo. Bạn đã biết gì và bạn cảm thấy thế nào?
Ramadan (tiếng Ả Rập được chuyển tự thành Ramaḍān, Ramazan, Ramzan, Ramadhan, hoặc Ramathan) là tháng thứ chín trong Lịch Hồi Giáo, được các tín đồ Hồi giáo coi là Tháng Chay để tưởng nhớ việc mặc khải kinh Koran cho tiên tri Mô-ha-mét trong tháng Ramadan thời xưa. Hồi giáo tin như vậy. Việc kỷ niệm hàng năm này được coi là một trong Ngũ Trụ Hồi Giáo (năm cột trụ của Đạo Hồi). Tháng Chay kéo dài 29–30 ngày, tùy theo con trăng, điều này có đề cập trong các tích truyện về tiên tri “thánh tổ” Môhamét của Hồi giáo.
Theo tiếng Ả Rập, chữ Ramadan có nghĩa là “hơi nóng bức” hoặc “sự khô cháy”. Ăn chay là luật buộc đối với các tín đồ Hồi giáo đã trưởng thành – trừ những người bị bệnh, đi du lịch, già nua, mang thai, nuôi con nhỏ, hoặc phụ nữ đang có kinh nguyệt. Người ta tin rằng các tín đồ Hồi giáo sống ở các vùng có hiện tượng tự nhiên như “mặt trời đêm” hoặc “đêm địa cực” nên theo thời khóa biểu của Mecca.
Các tín đồ Hồi giáo ăn chay từ lúc mặt trời mọc tới lúc mặt lặn, họ không chỉ nhịn ăn mà còn nhịn uống và nhịn hút thuốc. Họ được dạy phải tránh mọi hành vi tội lỗi kẻo không được phần thưởng của việc ăn chay: không ẩu đả, cãi nhau, nói dối, nói tục tĩu, nói hành, nguyền rủa,… Trong tháng Ramadan, họ chủ yếu tập trung cầu nguyện và đọc kinh Koran (Kinh Thánh của Hồi giáo, cũng có chương và câu như Kinh Thánh của Kitô giáo).
Xem tiếp toàn bài…

Phong cách thản nhiên

TRẦM THIÊN THU

(Chúa Nhật XIV TN, năm B)

Động thái thản nhiên là một phong cách sống độc đáo – dễ mà khó. Người thản nhiên là người bình tĩnh, điềm đạm, điềm nhiên, có thể làm chủ mọi tình huống và chính mình. Họ là người “tự động” và “chủ động”, chứ không “bị động” hoặc “thụ động”. Phong cách “cứ là chính mình” không phải ai cũng làm được – tức là không xu nịnh, không tâng bốc bất cứ ai, nhưng không đè bẹp ai. Phong cách đó được người xưa gọi là “cái dũng của thánh nhân”.

Người có phong cách thản nhiên không vui quá, cũng không buồn quá. Tuy nhiên, họ thường “bị kết án oan sai” vì người ta không đủ hiểu họ nên cho rằng họ “lạnh như tiền”, khinh người, tự kiêu,…

Cuộc sống luôn mang tính thực tế, thế nhưng lại có những dạng “thực tế buồn”. Một người bình thường, không thấy có gì nổi trội, nhất là khi người đó xuất thân từ một gia đình không uy tín, không danh giá, cha mẹ nghèo, ít học,… thế mà bỗng nhiên làm được điều “khác người”. Tuy nhiên, dù họ có làm được việc gì “hơn người” thì cũng chẳng ai tin. Xã hội là thế. Xưa nay vẫn thế. Đó là một dạng “hàm oan”, một trong các dạng thực-tế-buồn thường thấy nhất. Nhưng kinh nghiệm cho thấy một triết-lý-sống thú vị: Chỉ có người giỏi mới nhìn thấy cái giỏi của người khác, và công nhận cái giỏi của họ. Người giỏi luôn thản nhiên.

Xem tiếp toàn bài…

CON CÓ MẾN THẦY KHÔNG

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Hẳn ai trong chúng ta, đã hơn một lần hỏi người khác câu hỏi tương tự như thế: Anh có yêu em không, em có yêu anh không, hoặc con, cháu có yêu bố, mẹ, ông, bà không. Tại sao lại hỏi như thế, bởi vì ta yêu họ và muốn nghe lời đáp trả của chính người mình yêu, bởi vì ta không muốn xa, muốn họ vụt khỏi tầm tay chúng ta. Thật hạnh phúc, khi tình yêu đáp bằng tình yêu, ân tình đền đáp ân tình “có, anh yêu em, hay em yêu anh…”, “trong đôi mắt anh, em là tất cả”

Trước khi trao cho Phêrô một sứ mạng, Chúa cũng hỏi ông tới ba lần câu hỏi ấy “Phêrô ơi! con có yêu mến Thầy không”. Với tất cả lòng tín thác, khiêm tốn, ông thưa “Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Vậy là đủ rồi, yêu Thầy “hãy chăn dắt, các chiên, chiên con, chiên mẹ của Thầy”
Trong cuộc sống hằng ngày, khi thất bại hay thành công, Chúa cũng vẫn hỏi ta câu đó “con có yêu mến Thầy không”. Câu trả lời của ta “Thưa Thầy có” được cụ thể hóa bằng đời sống biết chăm sóc, quan tâm người khác, chứ không chỉ lo tìm lợi lộc cho bản thân.

Xin Chúa giúp con cũng biết thân thưa như Phêrô ‘Thầy biết rõ con yêu mến Thầy”, bằng việc “yêu tha nhân, như chính mình ta vậy”. Amen 

ĐỨC KITÔ LÀ AI

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Suy Niệm Tin Mừng Mỗi Ngày
Lễ Thánh Phêrô và Phaolô Tông Đồ

Nếu bây giờ Chúa hỏi “con bảo Thầy là ai?” không đầy năm giây , ta có thể trả lời câu hỏi của Chúa Giêsu, một cách rất thuộc lòng, còn hơn cả Phêrô năm xưa “Thầy là Đức Kitô Con Thiên Chúa hằng sống, là Ngôi thứ hai, đã xuống thế làm người, giống chúng con mọi đàng, ngoại trừ tội lỗi”. Đơn giản vậy, nhưng không phải ai cũng trả lời dễ dàng như thế đâu.

Chuyện cứ tưởng chỉ là hài hước, nhưng lại thật một trăm phần trăm. Anh bạn trẻ dẫn người yêu vào tham quan nhà thờ, bất chợt bạn gái chỉ lên tượng thánh Giuse, hỏi ông đó là ai. Không biết trả lời thế nào, chàng bèn nói với nàng, “anh cũng không rõ nữa, nhưng hình như cũng công trạng to lắm, được mọi người kính trọng, như Trần Hưng Đạo của chúng ta”. Nhiều bạn trẻ vào làm thủ tục hôn phối, kinh Kính mừng không thuộc. Đó là một thực tế, trong rất nhiều bạn trẻ, lắm khi cả chúng ta, vẫn mang “made in công giáo”, vẫn đi lễ đọc kinh… lại không biết xíu nào, hoặc rất mù mờ về Ngài.
Nhưng ngay cả khi ta trả lời được câu hỏi của Chúa Giêsu như Phêrô năm xưa, thì điều Chúa mong muốn vẫn là câu trả lời bằng chính đời sống của mỗi người. Như Phêrô, thánh nhân đã phải trả giá cho câu trả lời “Thầy là Đức Kitô Con Thiên Chúa hằng sống”, bằng chính cuộc sống can trường, chịu gian lao, khổ cực, vất vả, tù đày, bắt bớ, liều mạng sống mình vì danh Xem tiếp toàn bài…

Thánh Thomas Tông Đồ

TRẦM THIÊN THU

Ngày 3 tháng Bảy hằng năm là ngày mừng kính Thánh Thomas, vị Tông đồ “nổi tiếng” là có lòng cứng như sáp nguội. Thánh Thomas có biệt danh là “Thomas Đa Nghi”, và còn được gọi là Điđymô (nghĩa là “sinh đôi”), phiên âm theo Việt ngữ là Thọ-mai.

Có lần Chúa Giêsu nói: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. Và Thầy đi đâu thì anh em biết đường rồi” (Ga 14:1-4). Thánh Thomas hồn nhiên hỏi: “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường?” (Ga 14:5-6). Và rồi Chúa Giêsu nói câu nổi tiếng: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy” (Ga 14:6).

Khi nghe các Tông đồ khác kể lại việc họ đã tận mắt gặp Chúa Giêsu phục sinh, Thánh Thomas đã không tin. Khi Chúa Giêsu hiện ra lần nữa, cũng có mặt Thánh Thomas ở đó, Chúa Giêsu bảo ông: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin” (Ga 20:27). Chắc chắn Thánh Thomas không dám sờ vào, mà chỉ còn biết cúi đầu, sụp lạy và tuyên xưng: “Lạy Chúa của con! Lạy Thiên Chúa của con!” (Ga 20:28). Câu Xem tiếp toàn bài…

CHỈ CÓ CHÚA LÀ CHÚA

Lm. Gioan Vũ  Xuân Nghị

Chúa Nhật XIII Thường Niên. Mc 6, 53 – 56

Suốt hai ngàn năm nay, hợp chung với tiếng hát thiên thần trong đêm Con Thiên Chúa xuống trần, mọi thành phần dân Chúa đồng thanh chúc tụng Ngài, được hát lên trong kinh vinh danh “chỉ có Chúa là Chúa, chỉ có Chúa là Đấng tối cao”, chỉ có Chúa mới là chủ tể muôn loài, là Đấng cầm quyền sinh tử, làm cho kẻ chết sống lại, chữa lành bệnh tật, băng bó các vết thương thể xác cũng như tâm hồn.

Thật vậy, cho dù hôm nay khoa họ kỹ thuật tiên tiến hiện đại, con người vẫn bế tắc, bó tay trước rất vấn đề, lũ lụt, thiên tai, sinh lão bệnh tử. Có người đã từng nói, một ngày nào đó tôn giáo sẽ biến mất khỏi trần gian này, nếu khoa học phát triển. Nhưng suốt 20 thế kỷ đã trôi qua, chứng minh điều đó là sai. Không ai có thể thay quyền Thiên Chúa, bởi chỉ có Ngài mới xoa dịu, thỏa lòng ước mong, đem lại hạnh phúc đích thực cho con người.

Người đàn bà trong bài Tin mừng hôm nay, căn bệnh loạn huyết hành hạ thân thể bà suốt mười tám năm trời, đau đớn thể xác không bằng đau đớn về mặt tinh thần, bị loại trừ ra khỏi cộng đoàn. Chẳng ai muốn đến gần, bởi vì căn bệnh ấy nó làm Xem tiếp toàn bài…

CON ĐANG GIỮ CHIẾC CHÌA KHÓA

HƯƠNG NAM

Tay con đang giữ chiếc chìa khóa
Khi dám liều yêu hết trí khôn
Hết cả linh hồn, và hết cả
Xác thân tàn tạ đến hao mòn

Tay con đang giữ chiếc chìa khóa
Khi gắn niềm vui với nỗi đau
Cùng Chúa Giê-su trên Thánh Giá
Sẻ chia nhục nhã, chia cơ cầu

Tay con đang giữ chiếc chìa khóa
Khi đắm chìm trong biển xót thương
Chịu rúc đời mình vào ngực Chúa
Nghe dòng máu thánh nhịp trào tuôn

Tay con đang giữ chiếc chìa khóa
Mở cửa thiên đàng cho chính con
Chìa khóa mang tên tin cậy mến
Bằng vàng quí giá, tấm lòng son

Tay con đang giữ chiếc chìa khóa
Mở cửa thiên đàng cho thế nhân
Khi dám liều mình yêu tất cả
Yêu đoàn chiên Chúa giữa gian trần

Tay con đang giữ chiếc chìa khóa
Xin Chúa uy quyền nâng đỡ con
Trung tín mến yêu trông cậy Chúa
Dẫu bao khốn khó dẫu hao mòn..

Hương Nam, 26-6-2015
(mừng lễ Thánh Phê-rô và Phao-lô) 

TAY NGƯỜI VẪN NẮM LẤY TAY TÔI

BA CHUÔNG

có ai cảm nổi chuyện tàn vơi
trong cõi nhân sinh của kiếp người
một sớm mai hồng chiều héo úa
phù dung một đóa rụng tơi bời

có ai biến đổi buồn thành vui
sầu khổ bi thương những ngậm ngùi
thành nỗi hân hoan niềm hạnh phúc
cho tôi dừng lại bước buông xuôi

có ai còn lại trong đời tôi
khi bóng chiều nghiêng phía cuối trời
vẳng tiếng thời gian như nhạc ngựa
trong hơi sương lạnh đến bồi hồi

khi tôi lâm lụy giữa dòng đời
cái bóng của tôi cũng bỏ tôi
chìm khuất trong đêm sầu bất tận
cô đơn nhẩm đếm mấy phai phôi

xin cho tôi nhớ một Con Người
xuống cõi trần gian để cứu tôi
thoát khỏi đêm đời đầy thất vọng
nếu tôi tin vững ở nơi Người

bởi vì Người đã ơn bên tôi
trong suốt thời gian của kiếp người
tôi mãi hững hờ như chẳng biết
mà Người vẫn nắm lấy tay tôi

ba chuông, 24-6-2015

BẦY CON NÍT ĐÁNG THƯƠNG

Thương căn nhà trống huơ trống hoác
Mái tranh cùn dột nát thê lương
Hay thương lũ trẻ đáng thương
Màn trời, chiếu đất, gió sương bão bùng?

Bởi vì đâu khốn cùng, bi đát?
Tuổi hoa niên xơ xác trơ vơ
Cơm rau qua bữa vật vờ
Ôm nhau ru giấc mịt mờ tương lai

Ôi mái ấm, lâu đài hạnh phúc
Bống trở thành địa ngục trần gian
Ai người chịu cảnh hàm oan?
Một bầy con nít vô vàn bi thương

Lòng ai có đoạn trường, tan nát
Khi tự mình bèo dạt, mây trôi
Tìm vui góc bể, chân trời
Bỏ quên núm ruột cút côi, điêu tàn

Hay thèm khát lầu vàng, gác tía
Mà đang tâm vô nghĩa, vô tình
Thì xin hãy đấm ngực mình
Tội làm mái ấm gia đình tan hoang

Chúa là nguồn bình an nhiệm lạ
Xin thương ban ơn cả cho đời
Người xây hạnh phúc lứa đôi
Bằng tình hy hiến trên đồi Can-vê…

Ba Chuông, 27-6-2015 

Tôn Kính Thánh Thể

TRẦM THIÊN THU

Giáo hội ưu ái và thành kính dành riêng tháng Sáu dành để tôn sùng Thánh Tâm Chúa Giêsu, và dành riêng tháng Bảy để tôn kính Mình Máu Thánh Chúa Giêsu, đó là Bí tích Thánh Thể. Tháng kính Thánh Tâm được tiếp theo là tháng kính Thánh Thể, một liên kết thánh thiện và tuyệt vời, vì tuy hai mà một. Chúa Giêsu đã lập Bí tích Thánh Thể, rồi lại đổ Máu và Nước ra đến giọt cuối cùng từ Thánh Tâm Ngài, vì thương xót chúng ta, muốn tha thứ tội lỗi và để nhờ đó mà nhiều người được cứu độ.

Nhiều người Công giáo cũng có lòng tôn sùng “các cơ phận” (các chi thể) của Chúa Giêsu Kitô. Ngoài việc tôn kính Thánh Tâm Chúa Giêsu và Mình Máu Thánh Chúa, còn có cách sùng kính Năm Dấu Thánh, tôn kính Vai Thánh mà Chúa Giêsu đã vác Thập giá và các vết thương do mão gai gây nên trên đầu Chúa Giêsu.

Trước sự “không thoải mái” của người Tin Lành đối với các cách sùng kính này, nhiều người Công giáo đã bỏ. Không nên làm vậy. Các lòng sùng kính này cho chúng ta một chứng cớ sống động về đức tin trong Mầu Nhiệm Nhập Thể của Chúa Giêsu, Đấng Cứu Độ chúng ta. Ngài không là trừu tượng mà Ngài là Thiên-Chúa-Làm-Người để nên giống chúng ta và chia sẻ với chúng ta – ngoại trừ tội lỗi. Kinh Tin Kính của Thánh Athanasiô (Athanasian Creed) đã cho chúng ta biết: “Khi làm người, Đức Kitô đã mặc lấy nhân tính.

Xem tiếp toàn bài…

TÔMA TÔNG ĐỒ

Đức Tin của Tôma
Hoàn toàn rất khác lạ
Mặc dù cứng như đá
Nhưng chưa hề bị chai

Chưa thấy, chưa tin thôi
Thấy rồi, tin kiên vững
Đá cứng chợt mềm nhũn:
“Lạy Thiên Chúa của con!” (*)

Đang dại hóa thành khôn
Thấy mới tin, vẫn tốt
Còn biết bao người khác
Nhãn tiền vẫn không tin

Thật phúc đức chứa chan
Vững tin dù không thấy
Đừng bao giờ ỷ lại
Tưởng mình “ngon” hơn người

Tôma Tông Đồ ơi!
Xin cầu thay nguyện giúp
Kiếp phàm nhân lữ khách
Cần lắm một Đức Tin!

TRẦM THIÊN THU
(*) Ga 20:28

LEN LÉN

HỒ GIANG A
Len lén thôi, sau lưng Người
Em vời tay khẽ chạm vào gấu áo
Cơn lâm lụy bao nhiêu năm sầu não
Sẽ biến ngay như giông bão tan rồi

Len lén thôi, sau lưng Người
Nhưng em tin là Người đang ngó thấy
Ngó thấy em vừa bồi hồi run rẫy
Vừa dặn mình hãy tin vững mình ơi

Len lén thôi, sau lưng Người
Nhưng Người biết cuộc đời em tan nát
Và có nghe tiếng lòng em khao khát
Một tình thương cứu thoát phận bèo trôi

Len lén thôi, sau lưng Người
Chẳng giấu diếm nỗi hổ ngươi tủi nhục
Vạn dặm trường trên dòng đời bỉ cực
Bởi em tin Người thấu suốt em rồi

Len lén thôi, sau lưng Người
Em vời tay khẽ chạm vào gấu áo
Cơn lâm lụy bao nhiêu năm sầu não
Đã biến ngay như giông bão vừa nguôi

Thầm lặng thôi, tạ ơn Người
Chẳng bỏ rơi ai mến tin trông cậy

ả giang hồ, 24-6-2015 

CHUNG PHẬN NGƯỜI, VÌ YÊU

cao sang xuống chốn đọa đày
giang hồ khắp nẻo đó đây trần phàm
muôn đời vẫn một lòng tham
yêu người khốn khổ bần hàn đau thương

chung lối bước, chung con đường
chung niềm tủi nhục, sầu vương phận người
chung ngày ngắn, chung đêm trôi
chung mùa sắc thắm, chung hồi héo hon

chung nhau chuyện mất, chuyện còn
chung tất tả, chung phai mòn hồng duyên
chung đau bệnh, chung tật nguyền
chung lẽ kín, chung niềm riêng u tình

một yêu núm ruột của mình
một dâng hiến, một hy sinh tận tàn
một không muốn để dở dang
công trình tay Chúa rỡ ràng, huyền vi

giang hồ khắp nẻo sầu bi
tìm ai khốn khổ, lâm nguy trên đời
chỉ mong tin vững nơi Người
từ trên cao xuống cõi đời vì yêu

ả giang hồ, 25-6-2015 

TÌM LẠI MÙA XUÂN

M. SAO KHUÊ
chỉ xin chạm gấu áo Người
bệnh trầm kha ấy sẽ rời tôi ngay
đức tin tôi muốn tỏ bày
sao ai chen lấn cho tay xa vời

tôi tin sức mạnh từ trời
cứu tôi thoát khỏi cảnh đời bi thương
dẫu tôi bé nhỏ tầm thường
nhưng lòng tôi vững tin luôn nơi Người

dẫu đời có cản ngăn tôi
cho tay chẳng với kịp người tôi tin
dẫu không để mắt đoái nhìn
thì Người đã hiểu tôi xin điều gì

ôi lòng nhân hậu từ bi
thương ai lâm lụy hiểm nguy trên đời
chỉ cần tin vững nơi Người
Người cho thoát khỏi cảnh đời trầm luân

Người thương gánh hết gian truân
cho tôi tìm lại mùa xuân tuyệt vời

M. Sao Khuê, 24-6-2015 

CHÚA NHẬM LỜI

đừng lo Chúa chẳng nhậm lời
một lo em đủ tin Người hay chưa

trời ban nắng, trời tặng mưa
đời em có cả đôi mùa buồn vui

buồn, em thỏ thẻ với Người
vui em đừng tiếc lời mời liên hoan

trong Người, em có bình an
vắng Người em mãi võ vàng sầu đau

khi em chưa kịp khẩn cầu
thì Người đã rõ muôn câu van nài

cuộc phàm trần, cậy trông ai
thì em cũng vẫn còn hoài bi thương

ai cùng em hết con đường
vui buồn, sướng khổ dặm trường xa xôi

một mình Thiên Chúa mà thôi
nơi em nương tựa suốt đời trần gian

vững tin nhé, sẽ bình an
trong Giê-su, có vô vàn sức thiêng

Chúa nhậm lời kẻ kêu xin
với lòng yêu mến cậy tin nơi Người

M. Sao Khuê, 26-6-2015 

NẮM TAY CON CHÚA ƠI

GÃ TUẦN PHIÊN

bàn tay nắm lấy bàn tay
cho lòng sống lại những ngày hồn nhiên
được yêu là phúc diệu huyền
trong bàn tay Chúa bình yên cuộc đời

nắm tay con, Chúa yêu ơi
truyền vào nguyên khí tinh khôi của người
ngày vàng bỗng hóa xanh tươi
hồn hoang côi cút bỗng ngời tình xuân

đêm tuần phiên, những u trầm
sẽ nên hội nhạc thiên ân rộn ràng
bình mình, nắng mới dịu dàng
giữa đêm xao xuyến bàng hoàng tử sinh

nắm tay con, Chúa chí tình
xót thương ai vững cậy tin nơi Người
bao ngày đau đớn sẽ nguôi
bao đêm lo sợ cũng trôi xa ngàn

chỉ còn hạnh phúc bình an
trong tình yêu Chúa vô vàn mừng vui

Gã Tuần Phiên, 26-6-2015

KHÁT CHẠM VÀO CHÚA

tay con còn mãi khát chạm vào
toàn là những gì hay hư nát
làn da nõn, tấm bằng xinh, tờ giấy bạc
nên đời con mãi bi đát Chúa ơi

lòng con còn chưa muốn xa rời
những gì là phai phôi, chóng vánh
mà óng ánh, mà lung linh, lóng lánh
nên đời con bao bất hạnh phủ phàng

linh hồn con chưa dứt những mùa hoang
trên phố lụa điêu tàn đang giẫy chết
mà chưa ngộ mình ngu si, ngốc nghếch
chốn xa xuôi còn biền biệt nẻo về

toàn thân con đương rũ liệt ê chề
hồn lâm lụy miền u mê lầm lạc
….
xin cho con đổi thay lòng khao khát
khát chạm vào nguồn mạch cõi thường sinh
để được bình an trong mối chân tình
được thắm lại thuở nguyên trinh xinh đẹp

dẫu một chút chạm vào hơi khép nép
xin hãy là chút chạm của đức tin

gã tuần phiên, 25-6-2015

Thánh Thomas Tông Đồ

TRẦM THIÊN THU

Ngày 3 tháng Bảy hằng năm là ngày mừng kính Thánh Thomas, vị Tông đồ “nổi tiếng” là có lòng cứng như sáp nguội. Thánh Thomas có biệt danh là “Thomas Đa Nghi”, và còn được gọi là Điđymô (nghĩa là “sinh đôi”), phiên âm theo Việt ngữ là Thọ-mai.

Có lần Chúa Giêsu nói: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. Và Thầy đi đâu thì anh em biết đường rồi” (Ga 14:1-4). Thánh Thomas hồn nhiên hỏi: “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường?” (Ga 14:5-6). Và rồi Chúa Giêsu nói câu nổi tiếng: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy” (Ga 14:6).

Xem tiếp toàn bài…

LỪA

Một ông đã ngoài 50 tuổi, lén lút vào gặp cha xứ để thỉnh ý ngài.

- Thưa cha, vợ con chết đã lâu. Con có ý định đi thêm bước nữa. Khổ nỗi là cô ấy mới xong đại học, không biết mọi người có xầm xì gì không nữa!

- Có lẽ về ông thì không. Nhưng mọi người sẽ nói về cô ấy là “còn nhỏ quá, chắc là bị lừa”!

Ui da!?!?

ÔM

Hai vợ chồng lục đục kéo nhau vào cha xứ để phân giải. Ông nói gà, bà nói vịt. Cãi nhau ỏm tỏi, liên tục. Cha xứ chẳng tài nào can ngăn hoặc khuyên nhủ.

Ông chồng chứng minh:

- Thưa cha, nhà con có đủ loại xe, mắc mớ gì mà ngày nào đi chợ, bà ấy cũng đi xe ôm. Bà có ý đồ gì, hay thích thú gì khi ôm cái thằng đáng tuổi con bà ấy?

Mụ vợ gào lên:

- Thích thú cái nỗi gì! Chẳng qua là để an toàn khỏi ngã thì phải ôm vậy thôi. Ông đừng kiếm chuyện!

- Đó, đó, thấy chưa? Bà đừng kiếm chuyện với tôi trước mặt cha xứ! Bà cứ nói bia ôm này nọ, nhưng thực ra, nó cũng như xe ôm thôi. Vào quán, uống bia nhiều thì phải say, say thì phải ôm một cái gì đó cho khỏi ngã. Thế thôi, chứ thích thú gì, phải không cha?

Cha xứ lắc đầu chịu thua!!!

TRỊNH TRỌNG TIẾU LÂM

Chuyện đời Thánh Phaolô

DIGOY FERNANDEZ

Sao-lê ngã ngựa, mắt mù

Thế nên đã hóa Phao-lô nhiệt thành

Quyết vì Thiên Chúa chí minh

Tin Mừng rao giảng hết mình sớm khuya

Sau khi Đức Kitô chịu khổ nạn, chịu chết, và phục sinh, số Kitô hữu bắt đầu phát triển ổn định. Các nhà cầm quyền Tòa án Tối cao Do Thái (Jewish Sanhedrin) đã coi sự phát triển này là sự báo động, quyết định ngăn chặn mọi điều vô nghĩa này, họ thuyết phục những người tin theo rằng sự sống lại của người được gọi là Mêsia là điều dối trá đối với những người mù quáng tin theo giáo phái Kitô giáo. Trong những người huy động bách hại các Kitô hữu chính là Saolê ở Tarsô, thuộc chi tộc Benjamin, người thuộc về trường giáo sĩ (rabbinical school) của Gamaliel, người được kính trọng nhất thời đó. Gamaliel là môn sinh của giáo sĩ Hillel, người được coi là một trong những người quan trọng nhất trong phái Pharisêu.

Xem tiếp toàn bài…