Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Mười 2014
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 9    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

Kiến thức về Luyện Hình

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ IntegratedCatholicLife.org)

Đơn giản hóa!

Một trong các giáo huấn của Giáo hội bị hiểu sai, và có thể là điều ít được suy nghĩ, đó là Luyện Hình (Luyện Ngục). Để có thể hiểu và bao quát, giáo huấn này không đòi hỏi nghiên cứu sâu xa về thần học. Cách giải thích và ngắn gọn nên bỏ kiểu giải thích lệch lạc khiến nhiều người nghi ngờ hoặc khinh suất.

Nói một cách đơn giản, nếu một người chết trong ơn nghĩa Chúa – nghĩa là, nếu họ “được cứu độ” khi họ bước vào đời sau – vẫn có thể “dùng thời gian ở trong Luyện Hình” trước khi vào thiên đàng. Cần phải biết rằn Luyện Hìnhs không là “cơ hội thứ hai” đối với ơn cứu độ. Nếu một người chết khi xa cách Thiên Chúa, người đó không còn cơ hội thứ hai: “Phận con người là phải chết một lần, rồi sau đó chịu phán xét” (Dt 9:27).

Lòng Chúa Thương Xót (LCTX) không làm ngơ những khiếm khuyết và tội lỗi, nhưng LCTX tẩy xóa chúng và sửa chữa tình trạng hư hại… và chúng ta được mời gọi thông hiệp với LCTX. Người Cha giàu lòng thương xót đã vui đón đứa con hoang đàng trở về nhà, và tha mọi tội lỗi cho nó. Điều này thường thấy trong tương quan với sự hoán cải, ăn năn và tha thứ trong cuộc sống. Nhưng chúng ta cũng thấy các yếu tố đối với luyện hình. Hãy cân nhắc hành trình trở về của đứa con hoang đàng, can đảm đứng dậy và trở về từ nơi xa xăm. Trong kiếp sau, không có sự chấp nhận ngay lập tức. Một hành trình cực nhọc có thể vẫn có trong tương lai của chúng ta. Người Cha chờ đợi với đôi tay rộng mở, nhưng chúng ta vẫn phải đến với Ngài. Đứa con được tha thứ từ lúc tìm kiếm sự tha thứ, nhưng hành trình về nhà chưa hoàn tất.

Xem tiếp toàn bài…

CON CÓ TỘI GHÉT NGƯỜI

Con có tội ghét người ta quá đỗi
Ghét tông chi, ghét cả họ, cả hàng
Ghét đường đi, ghét cả xóm, cả làng
Ghét cả ai nhắc tới tên tới tuổi

Đâu chỉ ghét, con còn xua, còn đuổi
Khỏi lòng mình cả nỗi nhớ, niềm quên
Một chút gì là thoang thoáng, mông mênh
Cũng xóa sạch, sợ lòng mình nhơ uế

Con có tội ghét người ta đến thế
Ghét lâu năm không thể khác nữa rồi
Ghét lớn dần từ lúc mới tượng phôi
Giờ đông cứng thành niềm thù hóa đá

Lỗi tại con, lỗi tại con hư quá
Ghét tội người, chứ ghét cả người chi
Thoáng phù sinh, thù ghét để được gì
Người có tội còn đáng yêu hơn nữa

Xin cho con mặc trái tim của Chúa
Ghét tội mình, yêu chan chứa tội nhân
Chẳng đuổi xua, nhưng xích lại thật gần
Tình yêu ấy là thuốc thần cứu rỗi

Con có tội ghét người ta quá đỗi
Xin chừa thôi,
con ghét tội,
con yêu người…

ả giang hồ, 25-10-2014

MẾN CHÚA YÊU NGƯỜI

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Chúa Nhật 30 Thường Niên. A. Mt 22, 34 – 40

Theo truyền thống Do thái giáo, có 613 điều răn. Trong đó 365 điều cấm làm và 248 điều phải làm. Giữa một rừng điều răn như thế, người thông luật đã hỏi Đức Giêsu điều răn nào trọng nhất.

Ngày hôm nay nhiều người nhìn đạo công giáo chúng ta với rất nhiều thành kiến. Họ cho rằng đạo công giáo chúng ta là một hệ thống những giới răn và kinh kệ dài dòng, phải mất cả đời mới có thể học thuộc và tuân giữ. Thực ra không phải như vậy. Đạo của Chúa rất đơn giản, được tóm gọn lại trong hai chữ “yêu thương”, mến Chúa và yêu người.

Hai giới răn khác nhau nhưng không thể tách biệt nhau: chối bỏ một giới răn này cũng có nghĩa là chối bỏ giới răn kia, không yêu thương con người cũng đồng nghĩa là chối bỏ Thiên Chúa, và chối bỏ Thiên Chúa cũng là chà đạp chính Thiên Chúa.

Chúng ta không chỉ yêu tha nhân như chính mình mà thôi, nhưng còn yêu như Chúa yêu. Yêu mến Thiên Chúa hết lòng hết linh hồn hết trí khôn đã là điều khó, nhưng yêu người như chính mình, như Chúa yêu lại càng khó hơn đối với phận người chúng ta.

Xem tiếp toàn bài…

Xưng Tội

Buổi chiều gần lễ Các Thánh và Các Đẳng, rất đông các bà đến xưng tội, bà nào cũng muốn xưng tội trước. Họ chen lấn nhau, lộn xộn và ồn ào.
Cha xứ đang giải tội cho một ông, phải ra khỏi toà, nhẹ nhàng nói với các bà:
– Tôi sẽ ưu tiên cho các bà nào có nhiều tội nhất thì xưng trước.
Bà nào bà nấy êm ru, không ai nhúc nhích. Họ nhường nhau…
Cha xứ cười:
– Các bà thật là những người khiêm tốn quá!

(sưu tầm)

HÃY YÊU NHƯ GIÊSU

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Chúa Nhật 30 Thường Niên. A. Mt 22, 34 – 40

Cô gái 25 tuổi, cho rằng mình rất xinh, có phong cách và sành điệu, đã đăng tin trên mạng, sẽ lấy một người đàn ông nào có mức lương hàng năm từ 500 ngàn Mỹ Kim trở lên. Giám Đốc Ngân Hàng J.P. Morgan trả lời cho cô, tiền của ông có thể sinh lời, nhưng mà nhan sắc của cô ngày càng xuống cấp “Nếu sắc đẹp là tài sản duy nhất của cô, thì giá trị của cô sẽ tệ hơn rất nhiều sau 10 năm nữa”.
Vâng! chỉ tình yêu mới tồn tại, đem lại giá trị đích thực cho con người. Mọi thứ, nhan sắc, tiền của vật chất, tất cả rồi sẽ qua đi. Không phủ nhận sự cần thiết của tiền tài, danh vọng trong đời sống, nhưng nếu ta xây dựng cuộc đời, đến với nhau chỉ vì đồng tiền bát gạo, tính toán hơn thiệt, đời người sẽ trở nên cô quạnh, buồn tẻ, bấp bênh, đổ vỡ. Thế giới sẽ trở nên lạnh lẽo, khô cằn, hủy diệt, nếu vắng bóng của tình yêu.

Tuy vậy, tình yêu của con người phải đặt nền tảng trên tình yêu của Thiên Chúa. Hãy yêu như Giêsu “yêu đến cùng”, từ bỏ địa vị của một Thiên Chúa quyền quý cao sang, xuống trần, đồng lao cộng khổ, chung chia vui buồn của kiếp người, một tình yêu nhân từ, nhẫn nại, cảm thông, tha thứ, vô vị lợi, chết cho người mình yêu.

Xem tiếp toàn bài…

TRIẾT LÝ SỐ KHÔNG

Giêsu sinh ở ngoài đồng
Sống ở ngoài đường, chết ở đồi hoang
Đời Ngài toàn những cái “không”
Số không đó hóa vô thường biết bao!
Số không xuất hiện càng nhiều
Càng cao giá trị, càng mau tăng phần
Số không chẳng có gì hơn
Nhưng không có nó thì không có gì
Đó là triết lý diệu kỳ
Không mà lại có, có mà lại không
Giêsu sinh ở ngoài đồng
Sống ở ngoài đường, chết ở đồi hoang
Cả đời trần trụi, tang thương
Từ hang đá tới đồi hoang lặng thầm
Lạy Thầy, xin dẫn dắt con
Đi vòng cho trọn số không cuộc đời

TRẦM THIÊN THU
Saigon, 25-10-2014

Chúa Nhật 30 Quanh Năm Năm A

Lm. Dân Chài (Phêrô)

Cộng đoàn phụng vụ rất thân yêu!

Hẳn chúng ta biết rằng tất cả các giới răn của Thiên Chúa được Chúa Giêsu tóm kết trong hai giới răn trọng nhất là “mến Chúa và yêu người.” Có bàn luận nhiều đến đâu đi nữa thì việc hiểu giới răn thì có vẻ dễ mà sống được giới răn thì khó biết bao nhiêu.

Giới răn trọng thứ nhất: “Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi.”

Giới răn trọng thứ hai: “Ngươi hãy yêu thương kẻ khác như chính mình ngươi.”

Gọi là hai giới răn trọng thực sự chỉ có một: Ai nói yêu thương cha mẹ mình mà anh chị em sống bất hòa thì không thể làm cha mẹ vui lòng. Sự yêu thương, hòa thuận giữa anh chị em với nhau làm cha mẹ vui lòng là sự bày tỏ lòng yêu mến cha mẹ chân thành nhất.

Nhưng trong thực tế, chúng ta dễ mắc vào ba thứ tội:

Xem tiếp toàn bài…

Cô thôn

TRẦM THIÊN THU
Mùa Tưởng Niệm – 2014

Cô thôn là ngôi làng nhỏ, hẻo lánh, trơ trọi một mình, tĩnh lặng, mặc vẻ cô đơn. Danh từ “cô thôn” gợi cảm giác của một “khoảng buồn” nào đó. Trong thi phẩm “Cảnh Chiều Hôm” – bài thơ Đường (thất ngôn, bát cú), nữ thi sĩ Bà Huyện Thanh Quan đã khéo léo lồng vào vẻ quạnh hiu và lặng lẽ của buổi chiều ở miền quê. Bà mô tả:

Trời chiều bảng lảng bóng hoàng hôn

Tiếng ốc xa đưa lẫn trống dồn

Gác mái, ngư ông về viễn phố

Gõ sừng, mục tử lại cô thôn

Trong đó có những âm thanh và những hình ảnh quê hương phảng phất nỗi nhớ nhà bâng khuâng, thâm trầm, xa vắng,… Có lẽ ai đã từng sinh trưởng ở miền quê nghèo, rồi vì sinh kế mà phải xa nhà, thì mới khả dĩ cảm nhận được nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn, nơi có ông bà, cha mẹ, anh chị em, bạn bè, xóm giềng,… Miền quê rất kỳ lạ, thôn dã tĩnh lặng nhưng tình người luôn như biển động, thắm thiết tình làng, nghĩa xóm. Cái tĩnh động đó khó quên được, nhất là vào lúc hoàng hôn, chất thi vị như ùa tràn, ngồn ngộn cả khoảng trời quê, khó tả…

Xem tiếp toàn bài…

Hỏa ngục

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ all-about-the-virgin-mary.com)

Hỏa ngục hoặc địa ngục là tình trạng bị trừng phạt ở đời sau, nơi các linh hồn chết khi mắc tội trọng phải chịu đau khổ đời đời cùng với Ác thần và ma quỷ. Sự hiện hữu của hỏa ngục là một thực tế có thật, và là một giáo huấn không thể bác bỏ của Giáo hội Công giáo.

Theo Giáo lý Công giáo, chúng ta không thể kết hiệp với Chúa nếu chúng ta không yêu mến Ngài. Nhưng chúng ta không thể yêu mến Chúa nếu chúng ta mắc tội trọng, vì tội trọng chống lại Thiên Chúa, chống lại tha nhân và chống lại chính chúng ta. Chết khi mắc tội trọng mà chưa ăn năn, chưa chấp nhận lòng thương xót của Chúa, nghĩa là chúng ta vẫn xa cách Ngài mãi mãi, lỗi tại chúng ta đã chọn cách đó. Tình trạng tự loại bỏ mình khỏi Thiên Chúa và đáng nguyền rủa như vậy được gọi là HỎA NGỤC.

Thiên Chúa không muốn ai xuống hỏa ngục. Tuy nhiên, con người có tự do – chúng ta tự do chọn Chúa hoặc từ khước Ngài. Những người từ khước Thiên Chúa trong cuộc sống này thì không thể kết hiệp với Ngài trên trời. Cố Giáo hoàng Gioan Phaolô II nói: “Hỏa ngục không là hình phạt do Thiên Chúa bắt phải chịu mà là sự phát triển những tiền đề do con người sắp sẵn từ đời này”.

Thiên Chúa không tiền định cho ai vào hỏa ngục. Vào hỏa ngục là “cố ý xa rời Thiên Chúa (tội trọng), và ngoan cố cho đến cùng” (Giáo lý Công giáo – GLCG).

Xem tiếp toàn bài…

TIN VÀ YÊU

HỒ GIANG A
Tin vẫn tin tuyệt đối
Thiên Chúa là Tình yêu
Nhưng đôi khi khát đói
Chỉ một nửa nụ cười

Không còn là nghe nói
Chuyện Chúa xuống làm người
Nhưng mà thương quá đỗi
Người chẳng giống Chúa tôi

Cứ còn ngơ ngáo mãi
Giống y loại hư đời
Tưởng đâu là oan trái
Hóa ra tình cạn vơi

Cứ còn ham muốn mãi
Thứ cuồng vọng ngu si
Chẳng nghe lòng tê tái
Vô duyên quăng mình đi

Cứ còn gian dối mãi
Vờ ngây ngô thật thà
Cho vừa lòng nhân loại
Để làm thánh phù hoa

Tin vẫn tin tuyệt đối
Thiên Chúa là Tình yêu
Nhưng đôi khi khát đói
Chỉ một nửa nụ cười

Chúa vẫn còn đền tội
Người chưa biết yêu người
Chúa khiến người khát, đói
Trao tôi cả nụ cười…

ả giang hồ, 24-10-2014

VÌ YÊU

HƯƠNG NAM
Cha chẳng tiếc Ngôi Con chí ái
Chỉ vì yêu nhân loại tội tình

Đức Giê-su chẳng tiếc thân mình
Cũng vì yêu, hy sinh mạng sống
Cho loài người niềm vui hy vọng
Về cùng Cha hưởng trọn tình yêu

Con là người đã được Chúa yêu
Và được cứu chuộc bằng bửu huyết
Xin cho con cho đi chẳng tiếc
Một tình yêu tha thiết hiến dâng

Dâng thời gian, tiền bạc, xác thân
Dâng sức lực, tâm can, lòng trí
Cho tha nhân niềm vui tuyệt mỹ
Chia cho nhau hương vị bởi trời

Xin cho con trao tặng chính Lời
Lời Tình Yêu hóa thành nhục thể
Trong con và cả trong nhân thế
Một tình yêu bẻ bể, chia nhau

Con sẽ dâng hy lễ nhiệm màu
Trên mỗi bước cơ cầu, gian khó
Con vững tin, Giê-su ở đó
Cùng con dâng thờ phượng Chúa Cha

Xin Tình Yêu Thiên Chúa Bao La
Giúp con sống chan hòa thương mến

Hương Nam, 20-10-2014

YÊU MẾN THA NHÂN LÀ TÔN VINH CHÚA

Khi yêu mến tha nhân
Là con tôn vinh Chúa
Tôn vinh một tình yêu chan chứa
Không tàn phai héo úa theo thời gian

Khi yêu mến tha nhân
Con họa chân dung Chúa
Đấng hằng có, vô hình từ muôn thủa
Rày xót thương đang ngự giữa nhân gian

Khi yêu mến tha nhân
Con kéo trời xuống gần nơi đất thấp
Để ánh sáng của tình yêu tràn ngập
Nơi dối gian, đầy tranh chấp hận thù

Khi yêu với tình yêu Chúa Giê-su
Con cùng Ngài phượng thờ Cha chí thánh
Bằng lễ dâng cuộc đời nên tấm bánh
Đẹp lòng Cha, muôn phước hạnh Cha ban

Cho ai người luôn vui sống bình an
Tình huynh đệ chứa chan niềm dâng hiến
Xin hiệp nhất trong một nguồn yêu mến
Chúa chính là điểm hẹn của tình thân

Hương Nam, 22-10-2014


Kiếp Hoa

TRẦM THIÊN THU
Mùa Cầu Hồn 2014
(*) Nghe thánh ca Kiếp Hoa: http://mp3.zing.vn/bai-hat/Kiep-Hoa-Bich-Phuong/IWAAD0ED.html

Kiếp hoa là số phận của một đóa hoa. Kiếp hoa xem chừng “thú vị” lắm, nhưng không phải vậy. Kiếp hoa ở đây lại là kiếp hoa Phù Dung, chứ nếu được như một trong số các loài hoa bền lâu, có hương hoặc có sắc cũng còn “đỡ tủi thân”. Vì ít ra cũng còn có chút gì đó gọi là “vui sướng”. Ước gì chúng ta là những đóa hoa Bất Tử!

Tháng Mười Một, Tháng Cầu Hồn, chúng ta nhớ tới các linh hồn nơi Luyện Hình bằng cách hy sinh và cầu nguyện cho họ, đồng thời cũng là khoảng thời gian cần thiết để nhìn lại thân phận mình cũng như một “kiếp hoa” mà thôi!

ĐÓA HOA PHÙ DUNG

Hoa Phù Dung (Hibiscus Mutabilis) còn gọi là Mộc Phù Dung, Địa Phù Dung, Phù Dung Núi, hoặc Mộc Liên. Phù Dung là một loài thực vật có hoa thân vừa, thuộc họ Cẩm Quỳ (Malvaceae). Cành Phù Dung mang lông ngắn hình sao. Lá có năm cánh, cuống lá hình tim, mép có răng cưa, đường kính có thể tới 15 cm, mặt dưới nhiều lông hơn, 5 thùy hình 3 cạnh ngắn, có 7 gân chính. Hoa lớn có 2 loại: hoa đơn (5 cánh), hoa kép (nhiều cánh). Hoa thay đổi màu sắc (sáng trắng, trưa hồng, chiều đỏ) vì trong cánh hoa có chất anthoxyan bị ô-xít hoá khi tiếp xúc với không khí, kích thước hoa khoảng 10–15 cm. Kiếp Phù Dung quá ngắn ngủi: sớm nở, tối tàn!

Kiếp hoa đó chẳng gì xa lạ, mà chính là đời người của mỗi chúng ta! Kiếp phù dung cũng như cuộc đời chúng ta, liên tục thay đổi “màu sắc” và mau tàn. Quả thật, đúng như Thánh Vịnh (Tv 103:15-16) đã xác định:

Kiếp phù sinh, tháng ngày vắn vỏi

Tươi thắm như cỏ nội hoa đồng

Một cơn gió thoảng là xong

Chốn xưa mình ở cũng không biết mình!

Xem tiếp toàn bài…

Chuyện Nước Trời

TRẦM THIÊN THU

Ai muốn vào Nước Trời? Nếu bạn là Kitô hữu mà “bị” hỏi như vậy, hẳn là bạn sẽ thấy “ngứa tai” hoặc “xốn bụng”. Có thể bạn sẽ “hỏi ngược” lại: “Có ai lại không muốn vào Nước Trời chứ?”. Thế nhưng có thể cũng chẳng oan đâu!

Ví dụ: Người ta cảnh báo “hút mỗi điếu thuốc lá sẽ tổn thọ 4 phút”. Thử làm toán nhân thì “ớn” thật. Hoặc lấy chất nicotine có trong một điếu thuốc mà chích vào cơ thể thì người ta chết ngay lập tức. Thế mà người ta vẫn hút, cứ “điếu này vừa hạ rộng, điếu kia đã động quan”. Vì người ta không chết ngay nên vẫn “phớt tỉnh Ăng-lê”.

Cũng vậy, người ta biết nghiện ma túy là chết chắc, thế mà người ta vẫn “chơi”, hít chưa “đã” nên chích thẳng vào máu mới “phê”. Tử Thần đối với họ chẳng là cái quái gì cả!

Về ý nghĩa tâm linh cũng tương tự. Rõ ràng là dù Nước Trời vô cùng quý giá, đáng mơ ước, đáng khao khát, không gì sánh bằng, thế mà vẫn có những người thẳng thừng từ chối bước vào Nước Trời!

Vào một ngày Sabát, Đức Giêsu đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pharisêu để dùng bữa. Khi đề cập việc tổ chức tiệc tùng, Chúa Giêsu nói: “Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù” (Lc 14:12-13).

Xem tiếp toàn bài…

YÊU NHAU ĐỂ CÒN CÓ NHAU

GÃ TUẦN PHIÊN
cuộc đời đến để mà đi
có ai ở lại tận kỳ thời gian

tình đời hợp để mà tan
có ai hợp mãi chẳng tàn, chẳng phai

ai xin thêm được một ngày
để ngưng lại cuộc chia tay lần đầu

lần đầu chẳng có lần sau
một lần duy nhất qua cầu nhân gian

cầm bằng có chuyện sang ngang
mới hay có cõi thiên đàng bên kia

giá mà chẳng có cách chia
thì đâu có cảnh đầm đìa lệ rơi

thì cần chi, chuyện yêu người
cần chi hò hẹn một nơi vĩnh hằng

yêu nhau trong cõi phù vân
để còn hy vọng có lần gặp nhau

thánh thiêng hạnh ngộ đời sau
có nhau muôn thuở, yêu nhau chẳng rời

gã tuần phiên, 24-10-2014

MỘT ĐỜI YÊU

M. SAO KHUÊ
một chút nhớ đủ làm nên ý sống
một chút yêu thắp hy vọng cho nhau
một chút giận, một chút dỗi hờn lâu
đủ giết chết muôn ngàn sau, sau nữa

xa mấy xa, cũng nồng nàn chan chứa
khi lòng tràn bao thiện ý thanh tâm
chẳng bên nhau mà ấm cả châu thân
mà rung động tới vô ngần hạnh phúc

trách thời gian, buồn không gian mờ khuất
hay trách mình, buồn chẳng được gần nhau
mà quên đi đang kín trong lòng sâu
một nỗi nhớ niềm yêu thiêng thánh lạ

có đáng sợ, một kiếp người vội vã
nay còn đây mai nghiêng ngả trời tây
tìm đâu ra chút bẩn bụi cuối ngày
khi người đã xuôi tay về tịnh độ ?

em sẽ đứng bên trời kia sóng vỗ
ngó mười phương biển chửa lặng bao giờ
có còn chăng chưa đủ nửa câu thơ
tình đẹp quá, trơ vơ mà hạnh phúc…

bởi đã yêu trên dòng sông có khúc
trên dòng đời, người nhẫn nhục yêu nhau

M. Sao Khuê, 22-10-2014

NHÌN VÀO LÒNG MÌNH

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Bảy Tuần XXIX Thường Niên. Lc 13, 1 – 9

Hai bà đang cãi nhau, một bà đuối lý, chợt nghĩ, nhà đối phương có đứa con chết vì tai nạn giao thông cách đây mấy năm, liền nói “nhà bà ăn ở thất đức, nên trời phạt con bị xe tông chết”. Ý nghĩ ấy, cũng nằm trong đầu óc một số người Do Thái, khi cho rằng, mấy người Galiêa bị ngược đãi, và những người bị tháp Silôe đổ xuống đè chết, do họ tội lỗi bị Thiên Chúa trừng phạt.
Có phải vậy không? Chắc chắn là không phải vậy đâu. Thiên Chúa như người Cha nhân từ, kiên nhẫn và đợi chờ sự hoán cải thành tâm của con cái mình. Vì vậy, cần phải nhìn vào lòng mình, để khiêm tốn, nhận ra những thiếu xót lỗi lầm, để sửa đổi, trở về. Đừng so sánh, cũng đừng cho rằng mình công chính, hoàn hảo,thánh thiện còn người khác là tội nhân.

Xin Chúa giúp con biết “nhìn vào lòng mình mỗi ngày”, không xét đoán, không vênh vang tự đắc, nhưng sám hối và canh tân, để được hưởng lòng Chúa xót thương. Amen

VUN XỚI

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Suy Niệm Tin Mừng Mỗi Ngày
Thứ Bảy Tuần XXIX Thường Niên. Lc 13, 1 – 9

Quan niệm làm nông, người xưa vẫn thường nói “công trồng là công bỏ, làm cỏ mới là công ăn”. Cần phải vun xới, tưới tắm, chăm sóc, cắt tỉa, mới mong thu hoạch được mùa bội thu. Đó cũng là hành trình lớn lên của mỗi người. Không ai sinh ra lại biết hết, cũng cần được vun xới, nhờ có quan tâm, chăm sóc, dạy dỗ của nhiều người, để ta mỗi ngày hoàn thiện chính mình.

Trong đời sống đức tin cũng vậy, không thể nói “đạo tại tâm” cứ ở nhà, chẳng đến nhà thờ, không tham dự Thánh Lễ, lãnh nhận các bí tích, học giáo lý, sinh hoạt hội đoàn, sao đức tin có thể lớn mạnh và trổ sinh hoa trái được.

Xin Chúa giúp ta biết vun xới, chăm sóc, quan tâm, cắt tỉa, bồi dưỡng đời sống tin của mình và tha nhân, qua kinh nguyện, thánh lễ và các việc đạo đức bác ái, để trổ sinh hoa trái tốt lành, mà Chúa đang kiên nhẫn đợi chờ. Amen

ĂN NĂN HỐI CẢI

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Suy Niệm Tin Mừng Mỗi Ngày
Thứ Bảy Tuần XXIX Thường Niên. Lc 13, 1 – 9

Có người cho rằng, Chúa rất nhân từ, nên cứ phạm tội, gần chết ăn năn sám hối, giống như chàng trộm lành, cả cuộc đời đầu trộm đuôi cướp, vậy mà cũng được vào nước trời, “được cả đời này lẫn đời sau”. Không phải vậy đâu, Chúa rất nhân từ, nhưng lạm dụng lòng nhân từ của Chúa, để rồi chai lì trong đời sống tội lỗi, “không ăn năn hối cải cũng sẽ bị hủy diệt”.

Chúa sẽ đến trong cuộc đời ta, vào lúc không ngờ, vào giờ không biết. Mỗi ngày qua đi, là một hồng ân Chúa ban, để ta chấn chỉnh, từ bỏ những tính hư nết xấu, vấn vương bụi trần, hầu hưởng lòng bao dung, nhân từ kiên nhẫn của Thiên Chúa.

Xin Chúa giúp ta biết sửa đổi đời sống, để được Chúa xót thương và ban ơn cứu độ.

ĐỊNH NGHĨA TÌNH YÊU

PM. Cao Huy Hoàng, 20-10-2011

Suy niệm Lời Chúa CN 30 TN A

Trong triết học, văn học, thi ca , âm nhạc…. đã có quá nhiều định nghĩa về tình yêu. Xin đơn cử trong lãnh vực âm nhạc, một vài bài tình ca thường nghe:

Tình yêu như trái phá, con tim mù lòa” (Trịnh Công Sơn)

Yêu người như lá đổ chiều đông như mây hồng chưa tím, như con giun ngước lên trời…” (Phạm Duy)

Tình yêu như nắng, nắng đưa em về bên dòng suối mơ” (Ngô Thụy Miên)

Tục ngữ Việt Nam thì có câu: “Thương người như thể thương thân” mà mới đây, có người tinh nghịch thêm vào: “Thấy ai giàu có, có phần thương hơn”, hoặc “Thấy ai nghèo khó có phần thương hơn” và cả hằng loạt những từ thay thế như “xinh đẹp”, “khóc lóc”, “quyền thế”, “đói khổ”….

Định nghĩa nào cũng chưa hoàn hảo, nếu không nói là cũng có những định nghĩa sai lệch, hoặc những quan niệm không đúng đắn về tình yêu. Đáng sợ nhất trong tư duy duy vật, tình yêu bị đồng hóa với những lạc thú đến mức có những bạn trẻ lầm lẫn rằng không chiếm đoạt được không lạc thú được thì chưa phải là yêu.

Thánh Gioan định nghĩa: “Thiên Chúa là tình yêu : ai ở lại trong tình yêu thì ở lại trong Thiên Chúa và Thiên Chúa ở lại trong người ấy” (1Ga 4,16).

Xem tiếp toàn bài…

ĐẾN XEM NƠI NGƯỜI Ở

Song Lam, 24-10-2014

Lời Chúa CN 30 TN A: “Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. Đó là giới răn thứ nhất và trọng nhất” (Mt 22, 37-38).

Nhưng giới răn thứ hai cũng giống giới răn ấy là: Ngươi hãy yêu thương kẻ khác như chính mình ngươi. “Toàn thể Lề luật và sách các Tiên tri đều tóm lại trong hai giới răn đó”. (Mt 22, 39-40)

Yêu thương kẻ khác là thấu hiểu hoàn cảnh của họ, chia sẻ niềm vui nỗi buồn, niềm lo âu, nỗi túng thiếu của họ.

Và muốn thấu hiểu, thiết tưởng cũng phải ra khỏi cái lầu tháp của mình mà đến với họ, cho dẫu là khó khăn, xa xôi hay có là bao ngăn trở.

Vâng, nơi Gioan 1, 35-42,  hai môn đệ của Gioan hỏi Chúa “ Thầy ở đâu”, Chúa Giê-su đã bảo họ “Hãy đến mà xem” và  “Họ đã đến xem chỗ Người ở, và ở lại với Người ngày hôm ấy. Lúc đó vào khoảng bốn giờ chiều”

            ……

Tôi chợt nhớ, và lần giở trang nhật ký của  một người hay khóc…

“Ngày…. tháng… năm…

Chúng tôi đến thăm nhà một người có tên tuổi trong nhiều lĩnh vực văn học, nghệ thuật công giáo. Mấy anh em chào hỏi sơ sài, dạo qua một vòng nhà rồi cả đoàn tranh thủ ra xe về ngay, không dám ở lại thêm tí nào.. không dám xem thêm nơi Xem tiếp toàn bài…

Cứ xin sẽ được

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ Chicken Soup for the Soul: A Book of Miracles)

Thiên Chúa hứa: “Con cứ xin, rồi Cha ban tặng muôn dân nước làm sản nghiệp riêng, toàn cõi đất làm phần lãnh địa” (Tv 2:8). Chúa Giêsu nói: “Cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở ra cho” (Mt 7:7-8).

Vài năm trước, khi vợ tôi 20 tuổi, chúng tôi xung khắc với nhau về tài chính. Chúng tôi học đại học cùng nhau, tạo dựng sự nghiệp, cưới nhau và có hai đứa con.

Là bác sĩ thú y, tôi theo những gì tôi nghĩ là Ý Chúa tiền định cho cuộc đời tôi. Rồi tôi bỏ mọi thứ để đi dạy học. Lương giáo viên không bằng lương BS thú y, điều đó ảnh hưởng nhiều đến mối lo tài chính. Thế nên tôi làm ba công việc. Tôi dạy toàn thời gian ở một trường đại học ở Dallas, rồi dạy thêm lớp ban đêm ở một trường cao đẳng. Để phụ thêm vào lương giáo viên, tôi dành thời gian chăm sóc thú bệnh ở một phòng thí nghiệm của trường đại học vào các chiều thứ Sáu, từ 13 giờ tới 17 giờ. Đó là việc hèn hạ nhất, và đa số thú bệnh đều là của sinh viên nên tôi chỉ đủ thời gian chợp mắt một chút.

Tiền bạc quá eo hẹp và chúng tôi không thể đủ thanh toán một số hóa đơn. Quá căng thẳng đến nỗi vợ tôi quyết định đưa các con về nhà ngoại vài ngày để bớt căng thẳng, bỏ tôi một mình thui thủi.

Xem tiếp toàn bài…

Điệp khúc KHỐN

TRẦM THIÊN THU
Cuối Tháng Mười – 2014

Có những “mối phúc” thì cũng có những “mối khốn”. Tuy nhiên, khi nghe các “mối phúc”, chúng ta thực sự cảm thấy “dễ chịu” hơn, dù đôi khi vẫn cảm thấy “lấn cấn” một chút: “Phúc thay…! Phúc thay…!”. Thế nhưng khi nghe các “mối khốn”, chúng ta cảm thấy “nhức đầu” lắm: “Khốn thay…! Khốn thay…!”.

Kinh Thánh cho chúng ta thấy rõ ràng rằng Thầy Chí Thánh Giêsu rất ghét dạng người giả hình, dù đó là điều nhỏ nhất hoặc bất cứ dạng giả hình nào. Sau khi Ngài nói đừng nhận ai là “cha” vì chúng ta chỉ có một Cha là Cha trên trời, và cũng đừng để ai gọi mình là “người lãnh đạo” vì chỉ có một vị lãnh đạo, đó là chính Đức Kitô. Rồi Ngài nói: “Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên” (Mt 23:12). Ngài đề cao đức khiêm nhường, nhân đức nền tảng và cột trụ trong “tòa nhà” nhân đức.

Tiếp theo là trình thuật Mt 23:13-33, Chúa Giêsu đưa ra “điệp khúc khốn”, đó là một loạt lời nguyền rủa mà Ngài nhắm thẳng vào bè lũ giả hình – tức là những người ưa hình thức, khoái bề ngoài, thích nổi trội.

“Điệp khúc” này rất khó nghe vì rất “rát tai”, gây “dị ứng”, ai có “máu giả hình” rất ngại nghe nói hoặc không muốn người khác nhắc tới. Thuận ngôn nghịch nhĩ. Sự thật vốn dĩ dễ mất lòng. Đó là điều tất yếu. Chuyện đời như vậy, chuyện đạo cũng thế thôi. Tuy nhiên, dù thích hay không thì cũng là điều Chúa Giêsu đã khuyến cáo, Ngài phê bình nặng nề và rõ ràng từng chi tiết, vì Ngài là người luôn nói thẳng nói thật, “không vị nể ai” (1 pr 1:17). Thuốc có đắng thì mới “đã” tật. Có thể lâu nay chúng ta chỉ đọc lướt hoặc thoáng nghe, rồi quên hoặc không muốn nhớ. Hôm nay, chúng ta cứ thử đọc lại xem sao, đọc chậm thôi, để “nội soi” chính mình:

Xem tiếp toàn bài…

ĐỪNG ĐỂ TÂM GIẬN DỮ

BA CHUÔNG

“Anh em đừng phạm tội: chớ để mặt trời lặn mà cơn giận vẫn còn. Ðừng để ma quỷ thừa cơ lợi dụng!”
Ep 4,26-27
Em ơi, đừng để tâm giận dữ
Khi mặt trời xuống sau lưng đồi
Chiều tím màu, buông phủ xa xôi
Một ngày nữa bỏ đi rồi em ạ!

Cơn giận còn, là như còn kẻ lạ
Ẩn mặt sâu, núp trong lá gan em
Chẳng đẹp đẽ gì nên phải giấu tên
Hoặc giả danh ủng hộ em tuyệt hảo

Có đời nào giận hờn là chính đạo
Mà chỉ là chút kiêu ngạo vô duyên
Muốn cho mình được một chỗ rất riêng
Không ai khác có quyền chen vào nữa

Tranh giành đời, tranh giành luôn cả Chúa
Chúa của muôn người, đâu của riêng em
Giận mà chi cho đôi mắt hom hem
Ai yêu Chúa là anh em nhau cả

Lúc tự kiêu, mở lòng cho kẻ lạ
Lẻn vào hồn quậy phá cõi bình yên
Cứ khen em là thánh thiện dịu hiền
Nghĩ người khác là khùng điên, nhơ uế

Thôi nhé em, yêu thương là không dễ
Nếu không khiêm nhường, nhỏ bé, đơn sơ
Giận hờn nhau chỉ là chuyện vu vơ
Nhưng là lúc quỷ thừa cơ lợi dụng

Hãy yêu nhau, một tình yêu kiên vững

Ba Chuông, 21-10-2014

TỬ VÌ ĐẠO YÊU

Người đâu ở phố sáng ngời
Xuống trần rong ruổi xó đời tàn phai
Bõ công tìm trả thù ai
Hay là cứu chuộc một loài ngu si

Ô hay! Còn Đức Từ Bi
Còn lòng nhân hậu diệu kỳ xót thương
Còn ơn cảm cảnh đoạn trường
Còn Người liều mạng xuống đường gian truân

Ô hay ! Trong xó trầm luân
Mắt Người vẫn dõi tới cùng vực sâu
Tưởng chừng chỉ một khát khao
Ai dè chia cả nỗi sầu nhân gian

Người đâu ở phố huy hoàng
Chịu làm lữ khách nát tan đời mình
Vì yêu là tấm chân tình
Của người không dễ lung linh giấc huyền

Còn đây một xó đời nghiêng
Còn kia bao nỗi ưu phiền đắng cay
Sao đành ngon chén nồng say
Mà quên thiên hạ tù đày muôn năm

Đến chi xin một chỗ nằm
Trên cây giá gỗ nhục thân bẽ bàng
Cho loài mê muội dối gian
Biết tình có thật, vô vàn từ bi

Yêu là chịu bỏ mình đi
Xin đời án tử, Tử Vì Đạo Yêu

Ba Chuông, 22-10-2014