Mp3: Mùa Chay & Phục Sinh

Lưu trữ tài liệu

Tháng Năm 2012
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 4    
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

free counters

CHIA TAY

(Mc 16,15-20)
Tiễn chân tận cuối đường
Chia tay sầu vấn vương
Bóng thầy dần xa khuất
Môn đệ buồn nhớ thương.

Rồi đây trên dặm trường
Đời rẻ chia muôn hướng
Mang sứ vụ tin mừng
Loan truyền đến muôn phương

Ra đi không luyến thương
Dù đường dài gió bụi
Lòng chỉ một niềm vui
Gieo tin mừng cứu rỗi

Dù khó khăn trăm nỗi
Niềm tin vẫn không vơi
Dẫu mịt mùng xa khơi
Vẫn giữ vững tay chèo

Dù gập ghềnh cheo leo
Chông gai và sỏi đá
Tình yêu là tất cả
Thắp sáng một niềm tin.

Chúa ơi, con nguyện xin!
Trên bước đường đăng trình
Chúa mãi ở bên con
Chúa vẫn đi cùng con

Đem tin mừng cứu rỗi
Cho muôn người khắp nơi.

19/5/2012
Song Lam

Chuyển Giao Thông Điệp Cứu Độ

***
Bài Suy Niệm Tin Mừng Lễ Chúa Thăng Thiên
Tác giả: Lm. Inhaxiô Trần Ngà
Thể hiện: Lê Anh

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Chuyển giao thông điệp cứu độ

(Suy niệm Tin Mừng Mác-cô (16, 15-20) trích đọc vào Chúa Nhật 7 phục sinh)

Đối với chúng ta hôm nay, việc gửi một lá thư từ Việt Nam đi Âu hay Mỹ là điều dễ dàng như trở bàn tay, nhất là đối với thư điện tử; chỉ cần ngồi vào máy tính và nhắp chuột một cái là bức thư sẽ được chuyển qua nửa bên kia trái đất chỉ trong một vài giây! Thế nhưng vào thời kỳ ngành Bưu Chính Việt Nam chưa phát triển (từ thời vua Lý Thái Tôn [1028-1054] đến đầu thời Pháp thuộc), việc chuyển một bức thư từ Bắc vào Nam là cả một hành trình đầy gian truân khổ ải.

Chuyển giao chiếu chỉ nhà vua

Hồi ấy, người lính trạm ở hoàng cung (nay gọi là bưu tá), sau khi nhận được công văn hay chiếu chỉ của nhà vua, tức tốc lên ngựa phóng nước đại bất kể ngày đêm mưa nắng, để chuyển giao sớm hết sức có thể cho Trạm kế tiếp (mỗi trạm được gọi là Cung Dịch hay Trạm Dịch). Người lính ở trạm kế đó, khi vừa tiếp nhận chiếu chỉ, phải lập tức phóng ngựa lên đường không trì hoãn để chuyển giao cho Trạm tiếp theo… Cứ thế, các lính trạm nối tiếp nhau phóng ngựa như bay, bất chấp nhọc nhằn, băng qua nhiều chặng đường gian nan hiểm trở có lắm thú dữ hoành hành, để chuyển giao nhanh chóng chiếu chỉ đến tay người nhận, dù phải tốn rất nhiều thời gian và công sức.

Chuyển giao sứ điệp của Chúa Giê-su

Trước khi về trời, Chúa Giê-su long trọng trao cho các Tông Đồ sứ mạng loan báo Tin Mừng cho toàn thế giới: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo” (Mác-cô 16, 15). Tin Mừng là thông điệp quan trọng bậc nhất vì có liên hệ mật thiết đến phần rỗi, đến sự sống đời đời của nhân loại: “Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án” (Mác-cô 16, 16) Tin Mừng là một thông điệp vô cùng quý báu vì mang lại hoà bình và hạnh phúc cho toàn thế giới.

Xem tiếp toàn bài…

Châm Ngôn Mỗi Tuần

***
Chúa Nhật Chúa Lên Trời.
Mc 16,16

Ai tin chiếm được Nước Trời.
Người không tin tưởng, muôn đời hư vong.

Ca hiệp lễ:

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Chúa Lên Trời_pdf

TRỞ VỀ TRONG VINH QUANG

Lm. Giuse Đỗ Đức Trí

CHÚA NHẬT CHÚA THĂNG THIÊN:

Ngày hôm nay khi khoa Thiên văn phát triển, người ta có thể đếm được các hành tinh, và còn đi tìm kiếm dấu hiệu sự  sống tại các hành tinh đó, vì thế mà nhiều người thắc mắc, Chúa về trời thì Ngài về hành tinh nào ?

Thưa quý OBACE, ngày lễ hôm nay gọi là lể Chúa Thăng Thiên, nhưng nói cho đúng ý nghĩa của ngày hôm nay đó là ngày lễ mừng biến cố Chúa Giêsu trở về trong vinh quang như một vị Thiên Chúa, một vị anh hùng thắng trận trở về trong tiếng khải hoàn ca của triều thần Thiên quốc, chứ không phải Ngài trở về một hành tinh xa xôi nào; biến cố này được các tác giả Kinh Thánh kể lại với những chi tiết và ý nghĩa khác nhau.

Thánh Marco thì nhìn biến cố Chúa về trời như là sư kết thúc một gian đoạn thứ nhất trong kế hoạch cứu độ của Chúa và mở ra một giai đoạn mới với sứ mạng mới, đó là giai đoạn hoạt động của các tông đồ với sứ mạng loan báo Tin Mừng cho muôn dân. Sứ mạng đầu tiên của Chúa Giêsu khi đến trần gian là xây dựng Nước trời và cứu độ nhân loại bằng cuộc tử nạn và phục sinh của Ngài, và Đức Giêsu đã miệt mài với sứ mạng ấy bằng xây dựng và huấn luyện những môn đệ là những nhân tố đầu tiên cho sự nghiệp Nước Trời, và cuối cùng Ngài đã chết và đã chiến thắng bằng cuộc phục sinh vinh quang, để mãi mãi tiêu diệt nọc độc của Thần chết và Ma quỷ. Mặc dù các môn đệ của Chúa Giêsu không phải là những con người tài ba lỗi lạc, mà các ông chỉ là những người đánh cá, quê mùa ít học, vậy mà Chúa Giêsu đã hoàn toàn tin tưởng trao phó cho các ông tất cả sự nghiệp của mình với một mệnh lệnh cấp bách:Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo, ai tin và chịu phép rửa thì sẽ được cứu độ, ai không tin thì sẽ bị luận phạt. Lời này được trao cho các tông đồ đồng thời cũng là trao phó cho chúng ta, đây vừa là một mệnh lệnh vừa là một lời trăn trối, vì là mệnh lệnh nên chúng ta không thể chần chừ hay nấn ná, mà phải nhanh chóng lên đường thi hành và, vì là lời trăn trối nên chúng ta không thể không thi hành ước muốn của Chúa chúng ta.

Trở về Trời trong vinh quang, không có nghĩa là Thiên Chúa không còn hiện diện trên trần gian này nữa, cũng không phải Ngài bỏ rơi các tông đồ, mà Ngài chỉ thay đổi cách hiện diện, Ngài trở về với địa vi và vinh quang của một vị Thiên Chúa. Nếu trước đây Ngài hiện diện bằng xường bằng thịt, thì hôm nay Ngài hiện diện một cách thiêng liêng bằng quyền năng và Thánh Thần của Ngài, Ngài đã trao quyền cho các môn đệ để các ông nhân danh Ngài làm những việc lạ như chữa lành bệnh tật, xua trừ ma quỷ; đồng thời Ngài còn hiện diện bằng sự soi sáng và hướng dẫn của Thánh Thần Đấng Ngài sẽ sai đến với các ông để nâng đỡ an ủi các ông. Chính vì xác tin như thế, mà Thánh Marcô đã kết thúc tường thuật của mình bằng một câu hết sức vui vẻ lạc quan: Chúa Giêsu được đưa lên trời ngự bên hữu Thiên Chúa, còn các ông ra đi rao giảng khắp nơi và có Chúa cùng hoạt động với các ông.

Xem tiếp toàn bài…

LÊN TRỜI

Lẽ thường sống gởi thác về
Trần gian ở trọ, tìm quê vĩnh hằng
Hôm nay ngày Chúa vinh thăng
Lên trời giữa tiếng tơ đàn hoan ca

Nguồn Chân Lý đã mở ra
Con đường hy vọng chan hòa niềm vui
Sống làm nhân chứng Nước Trời
Thác đi để được sáng ngời phục sinh

Trần gian đẹp ngát hương kinh
Khắp cùng bờ cõi thắm tình Phúc Âm
Canh tân nhờ Chúa Thánh Thần
Được ơn Thánh Tẩy, công dân Nước Trời

Bàn chân đi khắp muôn nơi
Bàn tay rộng mở gieo Lời Tin Yêu
Nước Trời rộng lớn phong nhiêu
Suối nguồn Cứu Độ tràn trào ân thiêng

Trần gian thiên quốc giao duyên
Hòa bình công lý mọi miền nhân sinh
Sống trong ánh sáng Phục Sinh
Thác là biển đổi, hiển linh về trời.

18-5-2012
Mic. Cao Danh Viện

Nơi Chúa hẹn gặp ta

Là con người sống trong không gian và thời gian, chúng ta thường suy nghĩ và tưởng tượng theo chiều kích của không gian và thời gian. Vì thế, khi Kinh Thánh nói “Chúa Giêsu lên trời” chúng ta cũng dễ hình dung Chúa Giêsu như một “phi hành gia” hoặc như “người bay” tự động cất bổng mình lên trời, để rồi không biết dừng lại ở hành tinh nào khi ra ngoài quỹ đạo của trái đất? Vậy thì sau khi sống lại 40 ngày, Chúa Giêsu đi về phương trời nào? Các phi hành gia đầu tiên vào vũ trụ cho biết họ chẳng thấy trời, cũng chẳng thấy Thiên Chúa!

Thời Trung cổ, có hai tu sĩ tình cờ đọc thấy trong một cuốn sách cổ chép rằng: ở tận cùng trái đất sẽ có một nơi mà trời đất gặp nhau. Họ quyết định ra đi tìm cho bằng được điểm gặp nhau ấy và thề quyết sẽ không trở về nhà nếu không tìm ra nơi ấy, vì họ đã đọc được trong quyển sách cổ rằng tại điểm giao nhau giữa trời và đất, một cánh cửa sẽ mở ra và họ sẽ nhìn thấy Thiên Chúa tỏ tường. Họ vượt thác băng rừng, không quản ngại hy sinh. Cuối cùng thì họ cũng đứng trước giao điểm ấy. Với tất cả xúc động, họ đưa tay gõ vào cánh cửa hẹn hò, cánh cửa mở ra và họ bỡ ngỡ nhận ra đó chính là căn phòng của mình. Họ chợt hiểu rằng nơi gặp gỡ giữa trời và đất, nơi hẹn hò giữa Thiên Chúa và con người không gì khác hơn là chính cuộc sống hằng ngày của họ.

Chúa Giêsu “được rước lên trời”: đó là một lối nói của Kinh Thánh nhằm diễn tả việc Chúa Phục Sinh từ giã trần gian để về cùng Thiên Chúa Cha. Ngài từ Cha mà đến và nay trở về với Cha. “Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng đã-từ-trời xuống” (Ga 3,13). Câu chuyện Chúa lên trời được sách Công vụ Tông đồ kể lại ở bài đọc 1 hôm nay là một kiểu nói bình dân để diễn tả một mầu nhiệm của Chúa Kitô Phục Sinh: ngay sau khi được Phục Sinh, nhân tính của Chúa Giêsu đã được tôn vinh rồi, hay nói cách khác, đã được vào trong vinh quang. Tuy vậy vinh quang này vẫn còn bị che khuất. Chúa Phục Sinh hiện ra cho các môn đệ dưới dáng dấp của một người bình thường. Lần hiện ra cuối cùng của Chúa Giêsu đánh dấu một bước chuyển mới. Từ này nhân tính của Ngài được đưa vào trong vinh quang Chúa Cha, được đặt ngồi bên hữu Chúa Cha.

Xem tiếp toàn bài…

MỘT THOÁNG NGHĨA PHÚ

(kính tặng Cha Benedict Nguyễn Hưng)

Một thoáng thôi mà Nghĩa Phú ơi
Chia chút long đong của cuộc đời
Ai níu dừng chân, mời ghé lại
Chén khoai, bát nước cũng tuyệt vời

Một thoáng bỗng dưng thành kỷ niệm
Tĩnh trong cõi lặng nghe tiếng Người
Gửi tí quà yêu: nghèo cùng cực
Giữ lấy về sau để sinh lời

Chén khoai bát nước đầy nhân nghĩa
Có đáng là chi để tặng nhau
Một nguyện xin ơn bền tâm chí
Theo bước chân Người đến muôn sau

Giã Nghĩa Phú, anh về đâu, đâu đó
Có ai hay phút thánh hiến nhiệm mầu
Xin được góp một thoáng đời gian khó
Làm hoa dâng nên lễ tế tình sâu

Nụ cười hồng đơn sơ như trẻ nhỏ
Tự năm xưa nơi Nghĩa Phú khô cằn
Vẫn theo anh trong hành trình sương gió
Cứ cho đi niềm vui của thiện chân

Bước phong trần mãi còn ghi dấu lạ
Mấy lao lung cũng chỉ một niềm vui
Một ánh mắt hân hoan, một nụ cười giòn giã
Tình cho đi chia sẻ những ngọt bùi

Lần gặp lại cũng chỉ là một thoáng
Cái bắt tay chưa đủ ấm tình xưa
Nhưng nỗi vui trong lòng anh sáng loáng
Nghĩa Phú ơi! Hồng ân Chúa dẫn đưa

Xa và nhớ, và yêu mà rất nhớ
Chút tri ân nói mấy cũng không vừa…
Giã cuộc đời giữa mùa trăng sáng tỏ
Mà thương sao Nghĩa Phú những đêm xưa…

Tuyết Mai Texas, 16-5-2012

Hy Lễ cuối đời của Cha Benedicto Nguyễn Hưng

Thánh nhạc là cách diễn tả đức tin của Giáo Hội

WHĐ (15.05.2012) / VIS – Nhân dịp kỷ niệm 7 năm Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI trong sứ vụ giáo hoàng, ngày 11 tháng Năm, Tổng thống nước Cộng hòa Italia -ông Giorgio Napolitano-, đã dâng tặng ngài một buổi hòa nhạc. Buổi trình diễn được tổ chức tại Thính đường Phaolô VI, nơi có dàn nhạc và ca đoàn của Nhà hát kịch Roma, do Riccardo Muti và Roberto Gabbiani điều khiển. Ban nhạc đã trình tấu các bài “Magnificat” cung sol thứ của Antonio Vivaldi, và “Mater Stabat” và “Te Deum” trong soạn phẩm “Quattro pezzi sacri” của Giuseppe Verdi.

Kết thúc buổi hòa nhạc, Đức Thánh Cha đã cám ơn những người đã chuẩn bị và tham gia trình diễn, ca ngợi sự tinh tế của Riccardo Muti về thánh nhạc và những cố gắng của ông nhằm gây ý thức về “danh mục trình tấu phong phú này – vốn thể hiện đức tin của Giáo Hội trong âm nhạc”.

ĐTC nói: “Bài Magnificat chúng ta vừa nghe là bài thánh thi ca tụng của Mẹ Maria và của tất cả những ai có tâm hồn khiêm tốn biết nhận ra và tôn vinh hành động của Thiên Chúa trong cuộc đời của mình và trong lịch sử với lòng hân hoan và biết ơn. “Cung cách” của Thiên Chúa thì khác với cung cách của con người, vì Ngài ở gần bên những con người khiêm nhu để mang lại cho họ niềm hy vọng. Với cảm nhận vô cùng sâu lắng, âm nhạc của Vivaldi diễn tả tâm tình ca ngợi, chúc tụng, tạ ơn, và ngạc nhiên trước các công trình của Thiên Chúa”.

Xem tiếp toàn bài…

Khi Màn Đêm Buông Xuống

Hãy đi loan báo Tin Mừng

“Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.”

Tôi không muốn coi đây là một lệnh truyền, vì mệnh lệnh bao giờ cũng là điều do vị bề trên truyền xuống, chứ không xuất phát từ bản thân, từ một đòi hỏi thâm sâu của cõi lòng minh. Đối với Nhóm Mười Một, vào thời điểm của họ, thì có lẽ đúng là một mệnh lệnh; đơn giản là vì họ chưa hiểu được rằng các biến cố đang dồn dập xảy ra đích thị là Tin Mừng. Họ lo âu, họ sợ hãi thì đúng hơn, trong biến cố thập giá đã đành, mà cả trong các lần Đấng Phục Sinh hiện ra với họ. Phải đợi tới khi ‘Thần Chân Lý’ đến dạy đỗ trực tiếp, họ mới vỡ lẽ ra (Ga 14,26; 16,12-13). Khi đó mệnh lệnh Chúa truyền trước khi về trời mới trở thành một cảm nghiệm không thể cưỡng lại, thôi thúc họ từ bên trong (Cv 2,4). Đối với Ki-tô hữu chúng ta hôm nay thì khác hẳn: ta có nhiều thời gian để suy tư, để cử hành biến cố tử nạn và phục sinh như một Tin Mừng đích thực; ta đã được ban ‘Thần Chân Lý’ để dạy cho biết mọi sự. Vì thế, nếu là Ki-tô hữu chân chính, ‘hãy đi khắp tứ phương thiên hạ… loan báo Tin Mừng’ chắc hẳn sẽ không còn là một lệnh truyền từ bên ngoài, mà phải là một thúc bách từ niềm tin thâm sâu nhất bên trong.

Vậy nếu Tin Mừng là một thôi thúc từ bên trong thì quả thực sự hiện diện hữu hình của đức Giê-su, cho dầu đã sống lại vinh hiển, sẽ không còn là cần thiết nữa. Người có thể yên tâm về trời, và còn nên sớm về trời nữa là đàng khác, với điều kiện làm sao các môn đệ nắm bắt được cuộc sống, sự chết và phục sinh của Người đích thực là Tin Mừng, Tin Mừng cho mọi người và cho từng người. Chỉ lúc đó, vâng, chỉ lúc đó, như các Tông Đồ, tôi mới có thể ‘ra đi rao giảng khắp nơi’. Như thế thì sứ điệp chính mà Lời Chúa muốn gởi tới tôi hôm nay lại không chỉ là tưởng nhớ tới biến cố ‘Chúa Giê-su được đưa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa’, mà là làm một cuộc tổng kiểm tra xem những gì đã cử hành trong suốt gần hai tháng qua, đối với tôi, có thật sự là Tin Mừng hay không? Cuộc kiểm tra này càng cần thiết vì đồng thời nó làm cho tôi nghiệm ra một điều nữa, là Ki-tô hữu tôi cần không ngừng gia tăng ý thức về sự hiện diện của ‘Thần Chân Lý’ trong tôi, để sống với Người cách sâu xa hơn, và để nhờ Người và trong Người, sức mạnh Tin Mừng sẽ càng tác động tôi trong thời gian tới của niên lịch phụng vụ (mùa Hiện Xuống).

Xem tiếp toàn bài…

Cha Benedicto trong thánh lễ vọng Phục Sinh tại nhà thờ Chính Tòa

Một số hình của Cha Benedicto trong thánh lễ vọng Phục Sinh tại nhà thờ Chính Tòa, trước khi Ngài đi chữa bịnh. Hình do Nguyễn Thương giáo xứ Chánh Tòa gởi chia sẻ.

Thanh Hương

Chúa Lên Trời (CN7PS)

Chương trình Lễ An táng cha Bênêđictô tại Giáo phận Xuân Lộc.

Linh mục Bênêđictô Nguyễn Hưng vừa được Chúa gọi về vào lúc 2:10PM giờ Atlanta, tức là vào lúc 2:10AM ngày 13-5-2012, tại Atlanta, Georgia, USA.

Theo tin BBT chúng tôi vừa nhận được chiều nay 14-5, chương trình Lễ An táng cha Bênêđictô Nguyễn Hưng tại Giáo phận Xuân Lộc như sau:

- Ngày thứ Hai (21-5-2012) linh cửu cha Bênêđictô sẽ về đến Việt Nam, được quàng tại Nhà thờ Chánh Tòa Xuân Lộc.

- Sáng thứ Tư (23-5-2012), Đức Cha Đa Minh Nguyễn Chu Trinh sẽ chủ sự Thánh Lễ đồng tế An táng. Sau đó linh cửu sẽ được đưa đến an nghỉ tại Nghĩa Trang Nhà thờ Chánh Tòa Xuân Lộc, khu vực dành cho các linh mục giáo phận.

- Ban Đại diện Gia đình CCS Huế phía Nam thông báo: Gia đình CCS Huế phía Nam sẽ kính viếng cha Bênêđictô vào sáng thứ Ba (22-5-2012). Xin Cha Trần Kim Phán và anh Mỹ sắp xếp và tập trung anh em tại Nhà Thờ Chánh Tòa vào sáng thứ Ba.

TIỂU SỬ CHA BÊNÊĐICTÔ NGUYỄN HƯNG

Sinh ngày: 01-04-1955, tại Hà Thanh, Phú Vang, Thừa Thiên Huế. Gốc Giáo phận Huế.
Cha: Giuse Nguyễn Tùng (Qua đời 2007)
Mẹ: Anê Nguyễn Thị Cẩn (Qua đời 1987)
Địa chỉ gia đình: Ấp Liên Lộc, xã Xà Bang, huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu.
Năm 1966-1972: Học Tiểu Chủng Viện Hoan Thiện Huế.
Năm 1972-1977: Học Giáo Hoàng Học Viện Piô X Đà Lạt, Khóa XV.
Năm 1978-1990:
– Học Thánh Nhạc với Cha Tiến Dũng.
– Học Toán học tại Đại Học Khoa Học Sàigòn.
Năm 1991-1996: Giúp xứ Hà Nội, Giáo phận Xuân Lộc.
Chịu chức Linh mục ngày 07-02-1996, tại Xuân Lộc
Khẩu hiệu: “Cho thì có phúc hơn là nhận” (Cv 20, 35)
Năm 1996-2000: Phó xứ Hà Nội
Năm 2000-2005: Phó xứ Chính Tòa Xuân Lộc.
Năm 2005-2006: Thư Ký Tòa Giám mục Xuân Lộc.
Năm 2006-2010: Du học tại Roma.
– Năm 2006-2007: Tại Pontificio Istituto Biblico.
– Năm 2007-2010: Tại Pontificia Universita Gregoriana.
Năm 2010-2011: Giáo sư tại Đại Chủng viện Thánh Giuse Xuân Lộc.
Năm 2011: Chữa trị tại Bệnh viện Pháp Việt.
Tháng 12/2011 – 5/2012: Chữa trị tại Hoa Kỳ.
——————————-

Di ảnh và tiểu sử do Sr Nguyễn Ngọc Oanh cung cấp.
Tác giả bài viết: BBT
Nguồn tin: Gia đình Cựu Chủng sinh Huế

ĐÓA HỒNG GAI DÂNG MẸ

Mẹ! Tháng Năm này con dâng lên Mẹ
Một đóa hồng đã úa đã tàn phai,
Vì cơn bệnh hiểm nghèo đã lấy đi của con đôi mắt.
Và đôi mắt ân cần của Mẹ
Đã giúp con lần đi trong bóng tối.

Tháng Năm này con xin dâng lên Mẹ
Một Đóa hồng trổ đầy gai nhức nhối
trổ những lời gây bức bối giữa nhân gian,
Vì lưỡi con là dao, là mác.
Con dâng Mẹ lòng buồn đau tan tác
Ôi, tay Mẹ đón lấy gai sầu muộn
Rỏ máu đào nhuộm thắm trái tim con.

Mẹ! Tháng Năm này con dâng lên Mẹ
Một đóa hồng biểu tượng của Tình Yêu
Tìm yêu Chúa qua con người trần tục
Con chắc rằng Mẹ vui sướng hơn con
Vì con Mẹ hướng theo lời Chúa dạy.

Tháng Năm này con xin dâng lên Mẹ
Một đóa hồng đỏ thắm máu Phục Sinh,
Vì đóa hồng đầy gai và mục nát
Lại bừng lên khao khát tỏa hương thầm.
Con muốn ngày con đến cõi thiên thu
con sẽ là đóa hồng gai duyên dáng
trong vườn hoa của Mẹ nơi Thiên Đàng vĩnh cửu.

Vũ Thủy

Chúa Lên Trời

***


Ca hiệp lễ
Tác phẩm: Chúa Lên Trời
Tác giả: Lm. Phạm Liên Hùng
Trình bày: Tường Lý

Chúa Lên Trời_mp3

Chúa Lên Trời_pdf

Dòng Suối Yêu Thương

Bài hát: Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 6B PS -
Tác giả: Lm. Inhaxiô Trần Ngà
Thể hiện: Lê Anh

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Dòng Suối Yêu Thương

(Suy niệm Tin Mừng Gioan (15, 9-17 trích đọc vào Chúa Nhật 6 phục sinh)

Nếu có ai đó chưa biết gì về đạo thánh Chúa, yêu cầu chúng ta: “Bạn có thể giúp tôi hiểu cách vắn gọn về bản chất của đạo Thiên Chúa trong vòng năm phút được không?”

Đề nghị nầy có thể làm cho chúng ta lúng túng. Trước một vấn đề quan trọng như thế thì dễ gì tóm gọn trong dăm ba phút? Thế nhưng lời Chúa hôm nay có thể giúp chúng ta giải quyết phần nào vấn nạn nầy.
Có thể hiểu cách đơn giản rằng Đạo Chúa không gì khác hơn là Dòng Suối Yêu Thương với ba chiều kích:

Xem tiếp toàn bài…

Biết Rồi, Vẫn Phải Nói

***
Bài hát: Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 6B PS
Tác giả: Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa
Thể hiện: Lê Anh

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

BIẾT RỒI, VẪN PHẢI NÓI

(Chúa Nhật VI PS B)

“Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 15,12)

Hai từ “yêu thương” đã quá quen thuộc với con người, cách riêng với Kitô hữu. Tình yêu là một đề tài vừa phong phú, vừa hấp dẫn của văn chưong, nghệ thuật, phim ảnh…và luôn mang tính thời sự. Tình của mỗi thời dường như mỗi vẻ và cách kiểu yêu của mỗi giới, mỗi người, thì mang mỗi sắc mầu, nhưng bản chất tình yêu thì trước sau như một. Biết rằng chúng ta phải yêu thương nhau nếu muốn sống như con người, thế nhưng thử hỏi thế nào là yêu thương thì quả thật không dễ trả lời cách rõ ràng và có tính thuyết phục. Ngay cả những việc to lớn như “đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí hay nộp cả thân xác để chịu thiêu đốt” thì cũng chưa hẳn là đã yêu thương (x.1Cor 13,3).

Có thể nói tình yêu là huyền nhiệm vì “Thiên Chúa là Tình Yêu” (1Ga 4,8). Tuy nhiên thánh Gioan Tông đồ lại cho chúng ta một cái nhìn về tình yêu: “Tình yêu cốt ở điều này: Không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã yêu thương chúng ta, và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta” (1Ga 4,10). Như thế chúng ta có thể nói yêu thương là thực hiện điều tốt đẹp, tốt đẹp nhất cho người mình yêu trong sự tự nguyện đi bước trước và có trả giá cách nào đó.

Xem tiếp toàn bài…

MƯA TÀ-PAO ĐÊM VỌNG

Tà-pao chẳng có cây sồi
Trời mưa núp dưới bóng ngời Mẹ yêu
Năm xưa linh hiển mỹ miều
Fa-ti-ma đẹp những điều Mẹ khuyên

Kính mừng như  sóng cao nguyên
Một trời đức hạnh tinh tuyền thơm tho
Mỗi tâm hồn, một ước mơ
Đứng sau Thánh Thể Mẹ chờ ban ơn

Ước gì yêu Chúa nhiều hơn
Thỏa lòng Hiền Mẫu cùng Con cứu đời
Trở về dưới nắng tinh khôi
Trong ân tình thánh tuyệt vời yêu thương

Thiện toàn giữa những nhiễu nhương
Con nhờ ơn Mẹ dẫn đường vượt qua
Nhịp đời vội vã bôn ba
Thoáng lên nắng sớm chiều tà huy tan

Ước gì chẳng hỏi chẳng han
Ngã vào tim mẹ trút ngàn lo âu
Trút nỗi buồn, trút niềm đau
Trút thương, trút nhớ, trút sầu nhân gian

Con tin Mẹ chẳng từ nan
Một vui ôm cả hư hoang vào lòng
Fa-ti ma, mẹ chờ mong
Tà-pao Mẹ cũng ngóng trông từng giờ

Mưa ơi mưa tạnh bất ngờ
Kìa trông dáng Mẹ huyền mơ đẹp ngời
Mẹ mừng con, hạt lệ rơi
Quì bên chân Mẹ thưa lời: “Con yêu…”

Mưa Tàpao, đêm vọng Fatima 13-5-2012
Tuyết Mai Texas, 12-5-2012

MẸ VẪN YÊU

(nhớ Mẹ, nhân Ngày Của Mẹ 13-5-2012)

Vẫn khe khẽ một lời ru chưa dứt
Nửa chừng đêm con thức gọi: Mẹ ơi!
Đã xa con đúng một chục năm rồi
Mà như mới hôm qua, còn hương khói

Vẫn thì thầm câu kinh khua hạt chuỗi
Đều đều nhau trong góc tối quạnh hiu
Kính mừng Maria, mẹ yêu mến con nhiều
Người phụ nữ cả muôn chiều tận hiến

Vẫn giang sơn nhà chồng trong nguy biến
Có gì hơn là một chuyến hành hương
Nửa đời yêu không ruộng đất, mảnh vườn
Có bên nhau hai nửa đời côi cút

Tình yêu nào vẫn từng đêm chăm chút
Trên trán thơm vẽ thập giá cứu đời
Vẽ nụ cười hình ân sủng trên môi
Vẽ tình yêu trên ngực nồng nhân đức

Vẫn khe khẽ một lời ru chưa dứt
Kinh kính mừng thao thức tiếng xin vâng
Đường con đi e ngại chốn phong trần
Xin Đức Mẹ yêu thương gìn giữ lấy

Mỗi đứa con một niềm vui trông cậy
Một đức tin một lòng mến bao dung
Vẫn nhẹ nhàng tín thác rất kiên trung
Dâng cho Mẹ những đứa con của mẹ

Mười năm qua tưởng chừng con cô lẻ
Giữa đêm trường vắng tiếng mẹ nhỏ to
Tưởng lót lá nằm đông lạnh co ro
Nào đâu phải, mẹ vẫn hoài lo lắng

Nỗi lo diệu huyền của người đi vắng
Là dâng con cho Đức Mẹ đồng trinh
Ôi mẹ của con chí nghĩa chí tình
Mẹ vẫn sống bên ngai tòa Thánh Nữ

Nguyện cho con qua hành trình lữ thứ
Về với Mẹ yêu và với Đức Mẹ yêu

Bóng hoàng hôn đang tím cả mây chiều
Mẹ thương nhé, dắt dìu con Mẹ nhé!

Tuyết Mai Texas, 7-5-2012

Châm Ngôn Mỗi Tuần

***
Chúa Nhật VI Phục Sinh B
Ga 15, 13

Tình thương cao cả diệu kỳ
Hy sinh tính mạng chỉ vì người yêu.

Ca hiệp lễ:

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Ở lại Trong Tình Mến_pdf

YÊU

(Gn 15,9-17)
Chỉ một tiếng yêu thôi!
Mà mênh mông đất trời
Từ sóng ngàn biển khơi
Đến tận cùng trái đất.
Tình yêu cao chất ngất
Đến ngút ngàn trời mây
Tình yêu ôi mê say
Chùm vây trên thế giới
Tình yêu đẹp tuyệt vời
Chúa đã dành cho con
Tình yêu mãi sắt son
Muôn đời sau vẫn còn…
Tình yêu dành cho con
Hiến thân Ngài chịu chết!

Chỉ một tiếng yêu thôi!
Sao con không dành trọn
Cho Chúa đến một lần
Để cứ mãi phân vân
Được mất và tính toán
Biết bao lần sao lãng
Như mây trời lang thang
Biết bao lần khô khan
Đến rồi đi vô tình
Chỉ vì trong trái tim
Không dành trọn cho Chúa
Để vẫn mãi hơn thua
Với anh em đồng loại
Để vẫn còn khắc khoải
Yêu người con được chi?

Xin Chúa hãy cất đi
Trong con sự tính toán
Những hờ hững nông cạn
Những yếu đuối nhất thời
Đến với chúa trong đời
Là đến cho tình người
Tình yêu sẽ rạng ngời
Yêu thươmg mãi không thôi…!

11/5/2012
Song Lam

THÁNG HOA DÂNG HOA

Vàng cánh quỳ hoa, giữa chợ hoa
Lê la khắp phố kiếp không nhà
Nắng khét thân tàn, van xin khách
Tay thô miệng nhẫm , cúi lạy Bà!

Tim tím phù dung, cánh đồng hoang
Bán tấm hồng nhan gỡ nghèo nàn
Phận bạc buông xuôi, đời khinh miệt
Thân hèn trông cậy Mẹ ủi an

Hy vọng mong manh, hoa cúc xanh
Vé số em mời nhanh rất nhanh
Chiều đến vội vàng chân thoăn thoắt
Tối về thầm thỉ, Mẹ lòng lành

Đóa hồng chớm nở chút hương yêu
Tấm thân bất hạnh xót xa nhiều
Thánh Giá Chúa ban đời khuyết tật
Ân tình Mẹ giúp lúc cô liêu

Xám xịt đời con, hết sắc màu
Sida vướng mắc, biết làm sao?
Cúi đầu dâng tiến lòng hối hận
Ngữa mặt nguyện xin Mẹ chữa bàu

Đỏ thắm thân con, hoa bé thơ
Khao khát làm người chỉ trong mơ
Con chết thảm thương!này banh, kéo
Mẹ yêu tha thứ! đến từng giờ?

Lưu ly xiêm áo trắng tinh khôi
Như cành bạch huệ , con cò đời
Quảy gánh hàng rong làm phận vạc
Cõng con thơ dại, Mẹ thương vời

Muôn cánh hoa đời sẽ phôi pha
Đóa nào vinh hiển Mẹ ngàn hoa
Đóa nào tươm nát trái tim Mẹ
Ban xuống trần gian ơn thái hòa.

11-5-2012
Mic. Cao Danh Viện

Tiến Hương Tây Nguyên

TỊ NẠN VÌ TIẾNG CƯỜI

Khổng Toàn Li

***

Sau biến cố 1975, tôi được Đức Cha Đa minh Nguyễn Văn Lãng gọi về học tại chủng viện Xuân Lộc với 50 thầy khác. Tôi ở cùng phòng với anh giáo Hùng 36 và thầy Đinh Văn Khang. Tới kỳ các cha cấm phòng năm, chúng tôi kê thêm ba giường cho các cha ở ké. Phòng tôi đón ba cha về ở. Cha Phùng và cha Hướng dòng “Đông Các Cô”, nghịch như quỉ sứ, đấng thứ ba là cha Tuyến dòng Đồng Công, suốt ngày lần hạt. Hồi đó cứ 9g tối là cúp điện, 5g sáng mới lên đèn. Cha thánh Tuyến dậy lần hạt 150 từ 3g sáng trước “ảnh Đức Mẹ” treo gian bên ngoài. 5g điện lên, cả phòng phát hiện ra cha thánh Tuyến đang đứng lần hạt thật sốt sắng trước hình cô gái Nhật rất “mát mắt”. Đó là tờ lịch của anh giáo Hùng, trời tối, cha thánh Tuyến cứ nghĩ là ảnh Đức Mẹ. Suốt ngày hôm đó, cha Phùng và cha Hướng cứ nhìn thấy cha thánh là thi nhau cười, cười lăn cười lóc, cười nghiêng cười ngả. Cha thánh ngại quá, khiêng giường sang phòng khác xin tị nạn.