Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Bảy 2015
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 6    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

CƠ HỘI HOÁN CẢI

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Năm Tuần XVII Thường Niên. Mt 13, 47-53

Bác sĩ đến gặp Đức Cha và xin ra khỏi Giáo Hội. Theo anh, Giáo Hội đã tồn tại hai nghìn năm rồi mà con người vẫn không khá lên được. Đức Cha bảo anh “Anh thử nghĩ coi: nước đã xuất hiện trên mặt đất này bao nhiêu triệu năm rồi. Vậy mà sao ngày nào ta cũng vẫn phải đều rửa tay?”. Nghe thế, vị Bác sĩ thinh lặng ra về, không còn nghĩ tới chuyện rời bỏ Giáo Hội nữa.
Sống trong một xã hội “vàng thau lẫn lộn”, tạm gọi “Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều”, quá nhiều sự xấu đang diễn ra trong đời sống nhân loại, lành thánh sống chung với ác nhân. Ngay cả ta cũng vậy thôi, đầy những mâu thuẫn giữa thiện và ác, như lời thánh Phaolô tâm sự “điều tốt tôi muốn làm, thì lại không làm. Điều xấu không muốn thì tôi lại làm”.
Thế mới biết Chúa quá nhân từ với con người. Chắc chắn sẽ đến lúc, cần được thanh lọc dứt khoát, lành, dữ phân minh. Thời gian hiện tại, quả là ân sủng, cơ hội để ta sám hối sửa mình nên tốt hơn.
Xin cho ta nên giống Chúa “chậm bất bình và rất mực khoan dung” với tội nhân; đồng thời biết tận dụng mọi cơ hội để nên hoàn thiện bản thân, hầu mai sau hưởng vinh phúc nước trời. Amen.

CÁ TỐT, CÁ XẤU

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Suy Niệm Tin Mừng Mỗi Ngày
Thứ Năm Tuần XVII Thường Niên. Mt 13, 47 – 53

Lắm khi ta tự đặt ra câu hỏi, tại sao Giáo Hội là thánh thiện, sao vẫn có những người xấu, tại sao người làm điều xấu vẫn cứ nhởn nhơ trơ mặt như đá, mà sao Thiên Chúa không đánh phạt nhãn tiền cho họ chết bất đắc kỳ tử. Câu trả lời sẽ được tìm thấy trong bài Tin mừng mà chúng ta vừa nghe.

Giống như người ngư phủ, đánh được mẻ cá, cá tốt sẽ được thu lại, còn cá xấu bị ném ra ngoài. Ngày tận thế Thiên Chúa cũng sẽ phân biệt người lành kẻ dữ. Những kẻ làm điều dữ sẽ phải ném vào hỏa ngục, còn người lành hưởng phúc Thiên đàng.
Giáo Hội của Chúa luôn là thánh thiện, nhưng Giáo Hội lại ôm ấp những tội nhân. Trước tôn nhan Chúa, mọi người đều là những tội nhân. Ngài vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi ta.
Xin cho ta đừng bao giờ chỉ trích tha nhân hay Giáo Hội; trái lại, luôn yêu mến và cầu nguyện nhiều hơn, đồng thời biết tích cực cộng tác để làm cho bộ mặt Giáo hội mỗi ngày tinh tuyền thánh thiện hơn.Amen

Hãy Tìm Kiếm Nước Trời

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Một gia đình đang lái xe trên đường thì con cóc nhảy ngang qua. Ông chồng thắng xe kip thời, bước xuống, mang con cóc đặt qua vệ đường.

Con cóc bỗng nói:

- Cám ơn ông đã cứu mạng. Tôi sẽ cho gia đình ông một điều ước!
Người đàn ông nói:

- Vậy hãy làm cho con chó của tôi thắng cuộc đua hôm nay?

Ông ta gọi con chó ra, và khi thấy nó chỉ có ba chân, con cóc nói:

- Khó quá… Hay ông xin điều khác đi!

Lúc đó bà vợ trong xe bước ra và nói:

- Vậy hãy làm cho tôi thắng cuộc thi hoa hậu năm nay được không?

Xem tiếp toàn bài…

Chân dung Thánh Gioan Maria Vianney

TRẦM THIÊN THU

Hồi thiếu niên, tôi được biết Thánh LM Gioan Maria Vianney qua các tập truyện Hạnh Các Thánh, và tôi đã rất “ấn tượng” với vị thánh “không giống ai” này. Việc Chúa làm quá kỳ lạ! Quả thật, “điều gì là không thể với loài người thì vẫn có thể đối với Thiên Chúa” (x. Mt 19:26). Ngài bị rủa là “con lừa”, nhưng “con lừa” Vianney đã làm nên trò trống đáng kể!

Có lẽ không người Công giáo nào lại không nghe danh của Thánh Linh mục Gioan Baotixita Maria Vianney (Jean Baptiste Marie Vianney, John Baptist Mary Vianney – lễ nhớ vào ngày 4-8 hằng năm), gọi tắt là Gioan Vianney, và thường gọi là Curé d’Ars (cha sở xứ Ars). Tại sao? Vì ngài quá nổi tiếng, nổi tiếng cả về sự học dốt, cả về nhân đức khiêm nhường và lòng đạo đức thánh thiện.

Cha mẹ ngài là ông Matthêu Vianney và bà Maria Beluze, cả hai là người Pháp. Gia đình có 6 anh chị em, Thánh Gioan Vianney là con thứ tư. Gia đình Vianney nhân hậu, hay giúp người nghèo, và đã từng đón tiếp Thánh Bênêđictô Giuse Labre (bổn mạng những người đi bộ) khi thánh nhân đi qua xứ Dardilly trên đường tới Rôma.

Xem tiếp toàn bài…

THÁNH MATTA

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị
Thứ Tư Tuần XVII Thường Niên. 29/7
Matta là chị của Maria và ladarô làng Bêtania. Ngài là chị cả nên quán xuyến mọi công việc gia đình. Ngài đối xử dịu dàng nhân ái đối với hai chị em, nhân lành bác ái với người nghèo khổ, bệnh tật và ân cần tiếp đón Chúa Giêsu và các môn đệ, vì đây là nơi Chúa thường trú ngụ sau những ngày truyền giáo mệt nhọc.
Có lần thấy Matta quá lo lắng bận bịu với công việc nấu nướng, Chúa đã nhắc Mátta : “Matta, con quá lo lắng về nhiều chuyện quá, chỉ có một điều cần thiết mà thôi, Maria đã chọn phần tốt nhất rồi”. Chúa không chê hay bài các công việc của Matta. Nhưng Chúa muốn nhắc cho Matta biết: được gần gũi thân mật và cầu nguyện với Chúa cao quý hơn.
Thánh nữ có lòng yêu mến và Tin vào Chúa Giêsu là con Thiên Chúa. Ngay cả trong biến cố đau thương  khi Ladarô em Matta qua đời, Ngài vẫn tuyên xưng niềm tin của mình vào Chúa “Thưa Thầy. Con vẫn tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian” và Chúa xác nhận lời tuyên xưng của Matta bằng cách cho Ladarô chết bốn ngày sống lại, trước sự Xem tiếp toàn bài…

Tháng 8: kính Mẫu Tâm Vô Nhiễm

TRẦM THIÊN THU

Tháng 8 được dành để kính Mẫu Tâm Vô Nhiễm Đức Mẹ. Tháng 8 nằm trong phụng vụ thường niên, màu phụng vụ là màu xanh, mang ý nghĩa tràn trề niềm hy vọng thánh thiện. Biểu tượng hy vọng này là màu của hạt mầm và muốn đánh thức tín hữu biết hy vọng thu hoạch vụ mùa Nước Trời vĩnh cửu, đặc biệt hy vọng được sống lại vinh quang. Phụng vụ mùa thường niên nhắc chúng ta đang lữ hành về Quê Trời, nơi mà chúng ta hy vọng được lãnh nhận phần thưởng đời đời.

Mẫu tâm Vô nhiễm còn quen gọi là Trái tim Vẹn sạch Đức Mẹ. Người Công giáo cần có Đức Mẹ chở che và hướng dẫn, muốn vậy thì hãy tôn sùng Mẫu Tâm.

Tháng 8 còn có các lễ khác liên quan Đức Mẹ: Cung hiến Đền thờ Đức Bà Cả (5-8), Đức Mẹ Mông Triệu (15-8), Đức Maria Trinh Vương (22-8). Lễ Đức Mẹ lên trời cho chúng ta biết chắc có sự sống lại và lên trời, đúng như Đức Kitô đã hứa. Hy vọng của chúng ta càng tăng thêm gấp bội.

Xem tiếp toàn bài…

KHO TÀNG VĨNH CỬU

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Tư Tuần XVII Thường Niên. Mt 13. 44 – 52

Nhìn vào kết quả học tập cả năm, cha xứ bảo con anh không đủ điều kiện lãnh bí tích năm nay. Anh thưa “cha ơi, cháu học ở nhà trường giỏi lắm, bận học thêm tối ngày, nên không có thời gian đi lễ, học giáo lý. Cha thông cảm, chỉ cần cháu lãnh bí tích là được”.

Phần nào đúng là như lời nhận xét của một sinh viên người Nhật “ các bậc phụ huynh chỉ nhắm vào những ngành…nhiều phong bì”, “đầu tiên” (tiền đâu), thấy cái trước mắt, xem nhẹ cái vĩnh cửu. Vô tình, biến con cái thành cái máy toàn chữ, mà thiếu cái tình, đặt nặng cái chóng qua mà xem nhẹ cái vĩnh cửu, chẳng quan tâm đạo tạo một con người quân bình. Không phải dễ dàng chút nào, để ta có thể “dám bán tất cả những cái tạm bợ mau qua này, để chọn lựa kho tàng vĩnh cửu là chính Chúa”.
Dù biết việc kiếm tìm của cải trần gian là cần thiết, nhưng xin cho ta đừng vì thế, mà quên mất, xem nhẹ điều quan trọng hơn cả, vẫn là phải kiếm tìm, tích trữ cho mình một kho tàng vĩnh cửu trên trời. Amen.

VIÊN NGỌC GIÊSU

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Tư Tuần XVII Thường Niên. Mt 13. 44 – 52

Một ông vua nọ, vi hành đến miền quê sông nước, rồi đem lòng yêu “nàng lọ lem, chân lấm tay bùn”, hiền lành chất phát. Ông liền cầu hôn nàng, nhưng nàng nhất quyết chối từ, vì nghi nghờ tình cảm “như bướm đậu rồi lại bay” của nhà vua. Để chứng tỏ tình yêu của mình, dành cho nàng, vua đã từ bỏ ngai vàng, trở về miền quê sinh sống đời sống vợ chồng của một thường dân. Ông bảo “đây mới là khó báu của đời tôi”.

Nước trời được ví như kho báu chôn vùi trong thửa ruộng, hay như viên ngọc quý, người ta dám bán tất cả gia tài để có được chúng. Kho tàng hay viên ngọc quý ấy là Nước Trời, là chính Đức Giêsu, mà Thiên Chúa đã ban tặng con người. Nhưng để ta có được viên ngọc là Chúa Giêsu, đòi hỏi ta phải hy sinh rất nhiều, từ bỏ những tham vọng, thói quen, kiêu căng tự mãn, ích kỷ, giận hờn ghét ghen … để dành trọn vẹn cho Ngài.
Xin Chúa cho ta cảm nhận niềm vui mừng khi có Chúa là viên ngọc quý trong cuộc đời. Có Chúa có tất cả, mà mất Chúa cũng là mất tất cả. Amen

HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠN

Hạnh Phúc nào mãi chơi trò cút bắt
Để đêm về ta rất thật với ta
Nỗi yêu thương thêm gặm nhấm thật thà
Nghe thênh thang cơn gió mùa vắng lặng

Tạ ơn Người, cảm ơn đời ban tặng
Hạt sương khuya thêm vị đắng chứa chan
Cánh đồng hoang trải thảm ánh trăng vàng
Cho em về bên đức tin vĩnh cửu

Cánh tay ai nối dài tình thiên hựu
Khắp đất trời tề tựu tiếng cầu kinh
Chuông ngân vang tha thiết gọi ơi mình
Chúa và em một chuyện tình muôn thuở

Chúa và em một chuyện tình rất nhớ
Em yêu Người bằng hơi thở tín trung
Bằng tình yêu lỗi tội buổi tương phùng
Bằng tha thứ giữa mùa sim tím ngắt

Bản hùng ca bao yêu thương son sắt
Nhắc cho em Lời chân thật yêu Người
Em trở về sau bao buổi rong chơi
Và hạnh phúc là đây thật đơn giản…

Sao Mai(Quảng Ngãi), 24-07-2015

Ẩm Thực

TRẦM THIÊN THU

(Chúa nhật XVIII TN, năm B)

Ẩm thực là ăn uống (ẩm: uống, thực: ăn). Ăn uống cũng có “đạo lý ăn uống”, ăn uống còn là một nét văn hóa – gọi là văn hóa ẩm thực, và có cả một triết lý trong văn hóa ẩm thực. Ăn uống không chỉ là đưa thức ăn và thức uống vào miệng, là việc cần thiết để duy trì sự sống, mà còn thể hiện tính cách một con người. Tiền nhân dạy: “Ăn trông nồi, ngồi trông hướng”. Xem ra việc “ăn uống” quá đơn giản nhưng cũng phức tạp, vì phức tạp nên mới phải học.

Có thể nhờ ăn uống mà người ta thêm hiểu nhau, nhưng cũng có thể do ăn uống mà sinh hiềm khích nhau. Vì sự sinh tồn, nghĩa là vì miếng cơm và manh áo, người ta có thể chém giết lẫn nhau. Chung quy thì chiến tranh xảy ra cũng chỉ vì tranh giành quyền lợi, tranh giành sự sống lẫn nhau.

Kinh thánh nói về việc ăn uống: “Khi con ngồi ăn với kẻ có chức quyền, hãy để ý kỹ người đối diện. Nếu con vốn tham ăn, hãy đặt dao kề cổ. Đừng thèm thuồng cao lương mỹ vị của hắn, vì đó là thứ đồ ăn phỉnh gạt” (Cn 23:2-3). Còn ca dao Việt Nam cảnh báo:

Xem tiếp toàn bài…

SỐNG

(CN XVIII TN, năm B – Ga 6:24-35)
Loanh quanh cơm, áo, gạo, tiền
Ngược xuôi ngày tháng, muốn điên cái đầu
Bon chen từ sáng tới chiều
Tóc xanh rũ xuống phai màu thời gian
Có lần Chúa nhắc nhở rằng:
“Sống không chỉ bởi của ăn đời này
Nhưng còn sống bởi lời Ngài
Chính Thiên Chúa phán hằng ngày, người ơi! (*)
Cơm giữa đời, bánh bởi trời
Ngài luôn phân phối, mọi người đủ no
Chuyện sinh nhai lắm nhiêu khê
Nhưng con tin Chúa liệu lo đúng thời
Giọt buồn chợt hóa tiếng cười
Cho con biết phải dâng lời tạ ơn
Man-na, lương thực luôn cần
Bánh Trường Sinh vẫn cần hơn rất nhiều
Diệu kỳ Thánh Thể tình yêu
Hằng ngày con được Ngài trao trọn tình

TRẦM THIÊN THU
(*) Đnl 8:3; Mt 4:4; Lc 4:4

BIẾN ĐỔI

(Lễ Chúa Hiển Dung Mt 17:1-9; Mc 9:2-8; Lc 9:28-36)
Thầy trò cùng nhau lên núi
Đất trời cũng thỏa niềm vui
Bỗng dưng mặt Thầy biến đổi
Áo Thầy trắng toát, sáng ngời

Từ trời vọng vang tiếng phán:
“Đây là Con Ta dấu yêu
Đừng có bao giờ quên lãng
Lời Người, hãy luôn nghe theo”

Hằng ngày con được rước Chúa
Hồn say hạnh phúc ngất ngây
Chìm trong phúc lộc chan chứa
Hòa tan trong Chúa muôn loài

Xin Chúa giúp con biến đổi
Mong đẹp Thiên Ý mà thôi
Giúp con khiêm nhu luôn mãi
Phục vụ, yêu thương mọi người

TRẦM THIÊN THU

NGÀY TẬN THẾ

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Ba Tuần XVII Thường Niên. Mt 13, 36 – 43
Ngày tận thế, kết thúc tất cả. Sẽ có ngày chung cuộc, tốt xấu, người lành kẻ dữ, công phúc, tội trạng sẽ được phơi bày ra trước tòa Chúa công thẳng. Người lành sẽ được hưởng phúc đời đời, kẻ dữ tức là cỏ lùng sẽ phải trầm luân trong lửa không hề tắt.

Bao giờ đến ngày đó, không ai biết, nhưng chắc chắn xảy ra. Cánh cửa “lập công” sẽ bất ngờ khép lại khi nhắm mắt lìa đời. Chúa vẫn đang nhẫn nại, nhân từ đợi chờ mỗi người ra sức hối cải, sửa đổi bản thân, biến cỏ lùng thành lúa tốt.
Xã hội còn quá nhiều cỏ lùng, độc ác, bất công, trong mỗi người cũng không thiếu những cỏ lùng gian tham, giận hờn, ghen ghét ấy. Xin cho từng người, luôn biết sẵn sàng, ý thức “sông có khúc, người có lúc” phải ra trình diện Chúa về công phúc, tội trạng đã làm, để không phải là cỏ lùng bị tiêu diệt, nhưng là phần thưởng, hưởng phúc viên mãn ngàn thu. Amen.

TỐT – XẤU

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Suy Niệm Tin Mừng Mỗi Ngày
Thứ Ba Tuần XVII Thường Niên. Mt 13, 36 – 43

Bà con lối xóm ngạc nhiên, bởi Tâm vốn là người hiền lành, chất phát, ít nói. Vậy mà họ nghe tin động trời, nó đã giết người mẹ chín tháng cưu mang, đứt ruột đẻ đau.

Trong mỗi người, luôn có phần “con” và phần “người”, nghĩa là có tốt, có xấu, tựa như trong ruộng lúa lại lẫn có lùng. Lẽ dĩ nhiên, ngay từ thuở ban đầu, Thiên Chúa tạo dựng mọi điều rất tốt đẹp, con người cũng ở trong tình trạng công chính, không vương vấn tội lỗi. Kể từ khi con người phạm tội, thế là đâu cũng có tốt xấu.

Điều quan trọng mỗi ngày, ta phải nhặt cỏ lùng ra khỏi con người mình, làm cho phần con nhỏ lại, phần người lớn lên, cái tốt nhân lên, cái xấu bớt lại và không còn nữa.
Tốt – xấu đều ở trong mỗi người, xin cho đủ khiêm tốn, để nhìn vào lòng mình, chứ không phải nhìn qua anh em, thấy những tật xấu mà diệt trừ, phát huy điều tốt, để mai sau “sáng chói như mặt trong nước của Cha mình”. Amen.

Cái Gì Đây?

TRẦM THIÊN THU

(Chúa Nhật XVIII TN, năm B)

Khi chưa biết về vật gì, người ta sẽ thắc mắc: “Cái gì đây?”. Rồi tìm hiểu, nghiên cứu, nhờ đó mà có thể biết đó là cái gì và để làm gì. Khi dân Ít-ra-en đi qua sa mạc để đến Đất Hứa, người ta cũng đã từng thắc mắc khi thấy “vật lạ” từ trời rơi xuống như mưa: “Cái gì đây?”.

Manna hoặc Mana là loại thực phẩm đặc biệt, ăn được, nhìn trắng như sương muối, rơi xuống từ trời vào ban đêm, trong như pha lê hoặc giọt sương, rồi cứng dần và dính, biến thành màu trắng, vàng, hoặc hơi nâu, giàu chất carbohydrates (chất cần thiết để cơ thể hoạt động), nhưng manna sẽ tan biến khi nắng lên. Từ ngữ manna được đề cập 5 lần trong sách Xuất Hành (Xh 16:26-35), được đề cập 3 lần trong Kinh Koran.

Một số học giả cho rằng manna do tiếng Ai Cập là mennu, nghĩa là “đồ ăn”. Theo Kinh Thánh, manna là “man hu”, có nghĩa là “cái gì đây?” – tương tự Anh ngữ là “what is it?”, hoặc Pháp ngữ là “qu’est-ce que c’est?”. Nhưng người ta cho rằng từ “man hu” có thể có từ nguyên là tiếng A-ram chứ không phải là tiếng Do Thái.

Xem tiếp toàn bài…

Gia Đình Yêu Thương

TRẦM THIÊN THU

Gia đình là “tế bào gốc” của xã hội – của Giáo hội. Thiên Chúa là tình yêu (1 Ga 4:8), là lòng thương xót, Ngài sinh dựng chúng ta trong tình yêu của Ngài, để chúng ta được nhận lãnh và tận hưởng lòng thương xót của Ngài. Tình yêu phải có “hai người”, không thể yêu khi chỉ có một người, nếu có thì tự yêu mình, và rất dễ hóa thành vị kỷ hoặc ích kỷ.

Thánh Gia là gia đình đầu tiên, và là nơi “hội tụ” đầu tiên. Cuộc hội họp gia đình quan trọng là lúc đọc kinh chung, vì Chúa Giêsu đã xác định rạch ròi: “Ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy thì có Thầy ở đấy, giữa họ” (Mt 18:20). Cầu nguyện là một nhu-cầu-tâm-linh-có-thật, riêng và chung, rất cần thiết, vì chính Chúa Giêsu vẫn thường xuyên cầu nguyện và dạy cầu nguyện, cụ thể là Kinh Lạy Cha (Mt 6:9-13; Lc 11:2-4). Quy tụ là chứng tỏ đoàn kết và yêu thương. Đọc kinh chung gia đình là một cách chứng tỏ yêu thương.

Xin được “tản mạn” một chút: Thuở nhỏ, mỗi tối tôi đều “bị” cha mẹ bắt phải lần Chuỗi Mân Côi chung cả nhà, dù muốn làm gì hoặc đi chơi đâu thì trước tiên vẫn phải đọc kinh chung. Dù nhỏ, nhưng sáng nào cũng phải đi lễ sớm từ 4 giờ, ngày nào cha xứ đi vắng, không có lễ, thì cũng phải thức dậy đọc kinh sáng cả nhà, và cũng lần Chuỗi Mân Côi. Đó là “nghiêm luật”, Xem tiếp toàn bài…

HẠT NGỌC CỦA CHÚA TRỜI

BA CHUÔNG

Ngày xếp hàng mua gạo ẩm, gạo ôi
Nhớ hạt cơm là hạt ngọc của Chúa Trời
Giờ thì gạo thơm, gạo rời, gạo dẻo
Lựa chọn, khen chê, thừa mứa, dể duôi

Mấy mươi năm như cổ tích xa rồi
Đời con cháu không thể nào hiểu thấu
Chuyện thiếu đói chuyện sẻ chia cơm cháo
Bữa cơm nhà mình, nhớ bữa người ta

Kể chuyện xưa, con cháu bảo là ngoa
Gà vịt còn chê gạo ôi, gạo ẩm
Mà quên rằng giờ thì mình đẹp lắm
Nhờ những bữa cơm gạo ẩm, gạo ôi

Nhớ nhé con, hạt ngọc của Chúa Trời
Đừng phung phí, vãi rơi, đừng thừa mứa
Ông bà dặn mỗi khi ta dùng bữa
Hãy nhớ người đang thiếu đói quanh ta

Chớ mê ăn, mê uống đến quá đà
Mà phạm “tội quên người ta thiếu, đói”

….

Ba Chuông, 22-7-2015

KHỞI ĐI TỪ NHỎ BÉ

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Hai Tuần XVII Thường Niên. Mt 13, 31 -35

Thấy cha xứ dọn nhà vệ sinh, bà hét toáng lên “sao cha lại làm những công việc tầm thường như thế này”. Cha cười bảo “không làm những việc tầm thường, sao có thể làm những việc phi thường hả bà. Trông vậy thôi, chứ nó phi thường lắm đó”.

Những việc xem ra rất nhỏ, nhưng nó lại quan trọng quyết định sự thành bại của cả đời người. Ngay từ nhỏ, đứa trẻ không được tập luyện những việc xem ra rất đời thường, “giờ nào việc nấy, vật nào chỗ nấy, sự hy sinh, lòng biết ơn”, lớn lên sẽ khó thành người hữu ích cho đời. Đừng coi thường những việc nho nhỏ, âm thầm không ai biết đến. Mỗi ngày trong kiên trì, nhẫn nại, không bao giờ bỏ qua những việc tốt phải làm, bỏ đi một tính xấu “có công mài sắt, có ngày nên kim”.

Chớ gì dụ ngôn hạt cải, nấm men trong bột mà bài Tin mừng hôm nay, sẽ là động lực giúp ta biết khởi đi từ những điều tốt rất nhỏ bé, tầm thường, hoặc nỗ lực mỗi ngày bỏ đi một tính xấu, để góp phần mở rộng bờ cõi

CÓ CHIẾC BÁNH ĐỜI EM

M. SAO KHUÊ
Có chiếc bánh đời em
Anh sống thêm mấy mùa dương thế
Có tình yêu em diễm lệ
Anh hồn nhiên hiến tế đời anh

Nếu không có em, rất nhân lành
Chuyện khung xanh cùng đành bỏ cuộc
Cảm ơn em bé thơ, gầy guộc
Mà trái tim có trước xác thân

Chỉ là yêu trong cõi dương trần
Đủ cứu rỗi thế nhân sầu thảm
Chút tình kia không buồn tính toán
Đủ làm nên muôn vạn niềm thương

Có chiếc bánh giữa dặm trường
Em tặng anh mùi hương vĩnh cửu
Nghe trong yêu có ngày hiện hữu
Từ bây giờ cho tới muôn thu

Có phải em là bạn Đức Giê-su
Yêu liều lĩnh, bốn mùa dại dột
Anh bỡ ngỡ ngậm lời thưa thốt
Tạ ơn em làm một với Người…

M. Sao Khuê, 24-6-2015

CUỐI CÙNG

GÃ TUẦN PHIÊN

Có lẽ nào tình thương đã mất
Nơi trái tim lữ khách xa quê
Chút yêu, chút nhớ vụng về
Cũng là nhịp khẽ tái tê trong lòng

Huống chi nữa mênh mông độ lượng
Giữa vườn hoang tâm tưởng vu vơ
Mong chi đến dại, đến khờ
Cõi đời thấu hiểu tình thơ dịu dàng

Chút cho đi khẽ khàng, thầm lặng
Nghĩa gì đâu quà tặng xíu xiu
Ai hay chỉ một chút yêu
Đủ làm biến đổi, xoay chiều nhân gian

Ai dám biết lòng vàng hư thực
Nếu chưa từng hiểu đức từ bi
Chẳng là của cải cho đi
Nhưng là một mối tình si điên rồ

Đêm trống vắng xô bồ trống vắng
Thương đời mình thầm lặng hiến dâng
Cuối cùng côi cút thân nhân
Có chăng Thập Tự vô ngần thủy chung

Gã Tuần Phiên, 24-7-2015

SỨC MẠNH CỦA NƯỚC TRỜI

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Suy Niệm Tin Mừng Mỗi Ngày
Thứ Hai, Tuần XVII Thường Niên. Mt 13, 31 -35

Những việc làm rất âm thầm của thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu, trong bốn bức tường kín, hầu như chẳng ai biết đến, cứ tưởng chừng như vô nghĩa, lại trở nên phi thường, đem về cho Chúa biết bao linh hồn, sánh ngang tầm với thánh Phanxicô đi bôn ba khắp đó đây để truyền giáo.

Như hạt cải nhỏ bé hơn rất nhiều bông hạt gieo trong ruộng đồng, nấm men trong bột, chúng rất nhỏ bé, vậy mà hạt cải đã mọc và lớn hơn rất nhiều rau cỏ khác, khiến chim trời có thể đến trú ẩn; nắm men cũng thế, nó đã làm cho cả thúng bột dậy men.

Đó cũng là hình ảnh của Nước trời, khởi đi rất khiêm tốn, âm thầm, nhưng trổ sinh hoa trái thành toàn, nhờ sức mạnh của Thiên Chúa. Giáo Hội là khởi điểm của Nước trời tại trần gian, bắt đầu từ rất ít ỏi cả về số lượng lẫn chất lượng, nhưng sức mạnh, tiếng nói của của Giáo Hội mỗi ngày một “hùng cường”.

Chúa cũng mời gọi ta hãy mạnh dạn, khởi đi từ những việc nhỏ bé, tốt lành như vậy, góp phần làm cho Nước Trời mỗi ngày được lan rộng trên khắp hoàn cầu. Amen.

Để Trở Nên Kitô Hữu Tốt

PAUL ASAY
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ Beliefnet.com)

Không ai dám nói rằng làm Kitô hữu quá dễ, chẳng có gì khó. Thiên Chúa trao ban cho chúng ta mọi thứ và cũng đòi chúng ta đáp trả mọi thứ – thời gian, tài năng, chính mình. Chúng ta được kêu gọi trở nên sứ giả của Đức Kitô, và phản ánh Thiên Chúa trong mọi động thái của chúng ta.
Nhưng trong cuộc sống thường nhật, chúng ta có đầy những trách nhiệm, bổn phận và những viẹc phải làm, chúng ta thường “mất dấu” tiếng gọi cao cả nhất.
Dưới đây là một số đề nghị về cách đến gần Thiên Chúa và sống yêu thương tha nhân. Một số điều dễ thực hiện, nhưng một số điều cần nỗ lực hơn. Nhưng tất cả đều có thể giúp bạn theo chân lý: Sống đời Kitô hữu, đó là cuộc sống của bạn – nhưng không là của riêng bạn.
1. Hãy sáng tác, nghiên cứu, vẽ, viết, hát,… và sáng tạo. Cứ thử nghiệm với sự sáng tạo ngay cả lúc bạn cảm thấy “trống rỗng”, và hãy làm nhân Danh Thiên Chúa. Tại sao? Vì bất cứ điều gì cũng được làm để dâng kính Thiên Chúa qua sự sáng tạo vô biên của Ngài. Một lý do khác là bạn có thể thấy rằng Thiên Chúa đã trao ban cho bạn những tặng phẩm mà chính bạn cũng không hề biết mình đang có.
2. Rất nhiều Kitô hữu coi nhà thờ như “điểm hẹn” hằng tuần: Cứ vào rồi ra và về nhà – đôi khi than vãn rằng nhà thờ là nơi không sống động. Nhưng các nhà thờ cũng sôi nổi như lời chúc mừng. Thánh Phaolô nói với chúng ta rằng chúng ta là “chi Xem tiếp toàn bài…

NÓI VỚI EM BÉ ẤY…

HỒ GIANG A

em bé ấy ơi, em trao tay người
năm chiếc bánh và hai con cá
chỉ là phần thức ăn lót dạ
có đáng gì cho cả năm ngàn dân

sao em không cất giấu để phòng thân
lại trao đi mà chẳng cần tính toán
là em nhỏ mà lòng không nhỏ mọn
hay em là bóng dáng của thiện chân

em có biết, bao người lớn sượng sần
bởi kẻ phù phàm, không ai làm thế
em bé nhỏ, mà sao em có thể
có phải vì chẳng nhỏ bé tình thương

khi cùng nhau lâm lụy cảnh đoạn trường
mới thấu hiểu nghĩa sẻ nhường, chia nhịn
em bé ơi tỏ bày bao lẽ kín
của nỗi lòng Đấng Hiền Hậu, Khiêm Nhu

em là hiện thân của em bé Giê-su
nhường sự sống cho muôn người được sống

ả giang hồ, 22-7-2015

Ồ ! HÓA RA !

ồ hóa ra!
đôi bàn tay em, là đôi bàn tay Chúa
mở ra đúng thì cho thiên hạ thỏa thuê
trái tim em cũng thương mến tràn trề
tựa lòng Chúa chưa hề biết khép lại

ôi bàn tay và trái tim vĩ đại
chỉ nơi người nhỏ dại nhất hành tinh
được sinh ra mà chẳng nhớ là mình
điều cần nhớ: muôn sinh linh đang đói

đói một tình thương bao la diệu vợi
thay cho hẹp hòi, ích kỷ, kiêu căng
đói một sẻ chia hơn lẽ công bằng
mắt đền mắt, răng đền răng, xưa cũ

đói một tấm lòng khiêm nhu nhân hậu
xóa niềm thù bằng tha thứ khoan dung
xây trần gian nên một cõi vô cùng
người với nhau có chung niềm hoan hỉ

bữa tiệc chiều nay hóa ra là dấu chỉ
muôn muôn người cùng một vị, một hương
năm chiếc bánh, hai con cá, đời thường
“người bé mọn” nên thần lương hiệp nhất

ồ hóa ra! Đây chính nguồn đạo thật

ả giang hồ, 22-7-2015

CÓ THỂ TÌM RA EM BÉ ẤY

(Nhân đọc bài “Không Tìm Ra Em Bé Ấy…” của T/g PM. Cao Huy Hoàng http://conggiaovietnam.net/index.php?m=home&v=detail&ia=13994 )

được mà! có thể tìm ra em bé ấy
ở cuối phố kia, nơi bãi rác cuộc đời
vẫn ngày ngày lục lọi chỗ tanh hôi
tìm chút sống, cho người người cùng sống

nhìn kìa ! chiều bên nghĩa trang hoang trống
em bé ấy dọn bữa mọn, đơn sơ
bánh nguội,cá ươn, mua buổi chợ hết giờ
nhờ tiền bán nhựa, lon bia từ bãi rác

năm bảy bé thơ vui với nhau đạm bạc
ngủ hồn nhiên ngoan giấc dưới ngàn sao
chẳng buồn chi khi cả lũ thương nhau
nuôi nhau sống ngày bể dâu lau sậy

được mà! có thể tìm ra em bé ấy
nơi bao tấm lòng từ ái, khoan nhân
mở rộng vòng tay đón bước lạc lầm
về trong mối tình thâm thầm khiêm hạ

tạ ơn Chúa chương trình Ngài nhiệm lạ
điều cao siêu trong bé nhỏ tầm thường
em bé hiền lành, khiêm nhượng, dễ thương
là cộng sự đưa đường vào mạc khải

được mà! có thể tìm ra em bé ấy
nơi lòng ai yêu mến Đức Giê-su…

ả giang hồ, 24-7-2015