Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Tháng Một 2018
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 12    
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

MẤT TRÍ

PM. Cao Huy Hoàng

20/01/2018 THỨ BẢY TUẦN 2 TN B
Mc 3, 20-21

“Thân nhân của Người nói: Người đã mất trí”. (Mc 3,21)
Chúa Giêsu cùng các môn đệ trở về nhà, và dân chúng đông đảo lại đổ xô tới, đến nỗi Người không dùng bữa được. Và thân nhân của Người phải đi bắt người về, còn nói: “Người đã mất trí”. Vâng! Đúng là Chúa Giê-su đã mất trí: Mất cái trí khôn theo kiểu loài người, để chỉ còn giữ lại cái trí khôn theo cách Thiên Chúa, trí khôn của Thiên Chúa. Nếu cái khôn của loài người là cầu an, cầu nhàn, cầu lợi, cầu danh cho mình. Xem tiếp toàn bài…

Người bị mất trí

Lm. Dân Chài

(20.1.2018 – Thứ bảy Tuần 2 Thường niên)

Lời Chúa: Mc 3, 20-21
Khi ấy, Đức Giêsu trở về nhà và đám đông lại kéo đến, thành thử Người và các môn đệ không sao ăn uống được. Thân nhân của Người hay tin ấy, liền đi bắt Người, vì họ nói rằng Người đã mất trí.

Chia sẻ: Xem tiếp toàn bài…

TÂN NIÊN – TÂN NHÂN

TRẦM THIÊN THU

Có lần Chúa Giêsu đã xác định với ông Ni-cô-đê-mô: “Tôi bảo thật ông: không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí. Cái bởi xác thịt sinh ra là xác thịt; cái bởi Thần Khí sinh ra là thần khí” (Ga 3:5-6).
Tái sinh là đổi mới, biến đổi, thay đổi, canh tân. Năm mới thì con người cũng cần mới. Rất hợp lý: Tân Niên thì cũng có Tân Nhân. Năm mới đổi mới thì con người cũng cần mặc lấy canh tân: “Anh em phải để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em, và phải mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh thiện” (Ep 4:23-24). Và “con người mới” đó là “con người hằng được đổi mới theo hình ảnh Đấng Tạo Hoá, để được ơn thông hiểu” (Cl 3:10).
Tiền nhân thường dùng thuật ngữ “tống cựu, nghinh tân” mỗi khi năm hết, tết đến – đuổi cái cũ, đón cái mới. Điều đó cho thấy người ta muốn thay đổi cho tốt đẹp hơn. Anh ngữ có cách chúc mừng năm mới là Happy New Year, nếu thay đổi một chút thành Happy New You thì vừa hay vừa thú vị. Tại sao? Xem tiếp toàn bài…

TẤT CẢ VÌ TÌNH YÊU

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Bảy, Tuần II Thường Niên. Mc 3, 20 – 21

Trận động đất khủng khiếp năm 1987 tại Liên Xô đã làm thiệt hại, và chết rất nhiều người. Mẹ con bà Suzanna bị vùi sâu dưới hàng trăm tất sà bần, nhưng họ may mắn có một khoảng trống rất nhỏ. Bà đã dùng miếng kính bể cắt những đầu ngón tay, để lấy máu cho đứa con mút đỡ khát nước. Sức mạnh tình mẫu tử đã khiến bà mẹ làm được việc phi thường, quên mình vì con.

Bà mẹ trong câu truyện đã họa lại phần nào tình yêu của Chúa Giêsu dành cho nhân loại. Vì tình yêu Ngài chấp nhận sinh xuống trong thân phận của con người, thi thố tình yêu của Thiên Chúa cho nhân loại. Lòng nhiệt thành với sứ mạng Chúa Cha trao phó, khiến Ngài quên cả bản thân, chấp nhận bị hiểu lầm, chống đối, ngay cả người nhà cũng cho rằng “Chúa bị điên, bị khùng”. Xem tiếp toàn bài…

NGƯỜI MẤT TRÍ

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Bảy Tuần II Thường Niên. Mc 3,20-21

Người nhà của Chúa Giêsu đã đi bắt Ngài, vì họ cho rằng “Chúa mất trí”. Thánh Marco không đưa ra lý do, chỉ cho biết dân chúng tuôn đến với Chúa, đến nỗi Ngài không dùng bữa được, phải chăng đây là lý do thân nhân cần “quản thúc Chúa”.

Chắc có lẽ không phải vậy! Dưới con mắt bình thường, những điều mà người ta thấy nơi Chúa Giêsu quả là bất thường. Sinh ra, lớn lên, rồi bỏ cả nghề nghiệp truyền thống, chẳng lập gia đình, đi lang thang đó đây, quy tụ một nhóm người làm nghề đánh cá, mê mệt với đám dân ô hợp….dám đụng chạm với cả tầng lớp lãnh đạo tôn giáo Do thái….Họ không thể nhìn thấy một Thiên Chúa nơi con người bình thường Giêsu ấy. Thế nên họ đã ngăn cản, xúc phạm, không cho Ngài đến với người khác. Xem tiếp toàn bài…

XIN ƠN HIỆP NHẤT

“Chỉ có một Chúa, một Niềm Tin, một Phép Rửa” (Ep 4:5)
Lạy Cha là Chúa đất trời
Xin ban Ơn Thánh cho đời thế nhân
Chúng con quá đỗi mọn hèn
Chỉ vì tự ái nên còn ly khai
Chung một Nhiệm Thể mà thôi
Mà chi thể lại tách rời với nhau Xem tiếp toàn bài…

ĐIỀU KIỆN ĐỂ TRỞ THÀNH CÔNG DÂN NƯỚC TRỜI

Lm. Giuse Đỗ Đức Trí

CHÚA NHẬT II TN B:

Những ai từng đăng ký phỏng vấn đi Mỹ đã biết, để được cấp Visa vào Mỹ cần phải có rất nhiều hồ sơ và nhiều thông tin cung cấp cho nhân viên phỏng vấn. Tuy nhiên khi đi phỏng vấn, nhiều người có đủ giấy tờ chứng minh nghề nghiệp, mối quan hệ, tài sản còn ở Việt Nam nhưng vẫn bị từ chối cấp Visa vào Mỹ. Có nhiều người khóc lóc, năn nỉ vẫn bị từ chối vì mục đích chuyến đi không rõ ràng hoặc không thuyết phục được nhân viên phỏng vấn.
Thưa quý OBACE, chỉ để xin visa vào Mỹ thôi, nhiều người đã phải mất nhiều lần phỏng vấn, phải đáp ứng đủ các điều kiện phía Mỹ đưa ra, phải chứng minh mình sẽ ra về sau khi hết thời hạn. Vậy để gia nhập Nước Trời, trở thành công dân trong vương quốc của Thiên Chúa, chắc chắn chúng ta cũng sẽ phải đáp ứng đầy đủ các điều kiện Chúa muốn. Chúa Giêsu đã đưa ra cho chúng ta điều kiện căn bản: Thời giờ đã mãn và Nước Thiên Chúa đã gần đến. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng. Như vậy có nghĩa là chúng ta được đòi hỏi phải đáp ứng hai điều kiện: Sám hối và Tin vào Tin Mừng. Xem tiếp toàn bài…

Hạnh Phúc ở bên ta

Lm.Jos Tạ duy Tuyền

Con người luôn khao khát đi tìm hạnh phúc. Có người tưởng rằng hạnh phúc là một cái gì đó thật là vĩ đại, họ mải mê và gắng tìm nó để rồi xa vào cái vòng luẩn quẩn mà chẳng bao giờ mãn nguyện với những gì mình có.

Thực ra, hạnh phúc luôn tiềm ẩn trong cuộc sống của chúng ta, hạnh phúc có thể ở rất xa nhưng cũng có hạnh phúc đang ở rất gần mà chúng ta lại không biết. Hạnh phúc là chỉ cần ta hài lòng về cuộc sống hiện tại sẽ làm cho tâm hồn hạnh phúc.

Khi tôi yêu tôi thấy mình đang hạnh phúc.

Khi tôi cười  tôi thấy mình đang hạnh phúc.

Khi tôi đói, tôi được ăn thì tôi thấy mình đang hạnh phúc. Xem tiếp toàn bài…

CA DAO XUÂN, TỤC NGỮ TẾT

TRẦM THIÊN THU

Dân gian “đúc kết” kinh nghiệm cuộc đời thành hai điều đơn giản: “Sống Tết, chết giỗ”. Hai điều đó có vẻ đơn giản thôi, thế nhưng cũng nhiêu khê lắm.
Theo sách “Le Khmer”, trước kia dân Việt ăn Tết theo Trung Quốc, nhưng cũng có thời gian dân Việt ăn Tết theo Chiêm Thành. Tết này bắt đầu vào tháng Hai âm lịch, có đủ lễ lạc, vui chơi, hát xướng, rượu chè,… trong ba ngày liên tiếp, nhưng người ta cũng đi thăm viếng nhau, và cũng có nhiều điều kiêng cữ. Trong mấy ngày ấy, dù gặp kẻ thù thì người ta cũng chào và chúc mừng nhau. Theo tục lệ người Chiêm, ngày ấy là ngày “xóa bỏ hờn giận”. Ý nghĩa Tết như vậy rất nhân bản, tốt lành và cao thượng.
Trẻ em còn vô tư nên háo hức mong Tết mau đến. Người lớn có những người cũng mong Tết, nhưng sự mong chờ của họ mang “ý nghĩa” khác hẳn so với trẻ em, thậm chí có người thực dụng, họ mong Tết để có lợi về vật chất.
Tuy nhiên, có những người không hề mong Tết, họ nghèo khổ quá nên họ sợ Tết, nếu có thể thì họ chỉ mong “đừng có Tết”. Buồn lắm thôi! Nhưng thời gian cứ luân phiên, tứ thời bát tiết tuần tự theo quy luật tự nhiên của đất trời. Cứ đến cuối năm thì những người nghèo lại “giật mình” như điện giật, như chớp bể mưa nguồn. Tục ngữ Việt Nam có câu: “Tết đến sau lưng, ông vải thì mừng, con cháu thì lo”. Cái lo ngày thường đã khiến họ rối trí rồi, cái lo ngày Tết làm họ càng nhức đầu hơn. Nỗi niềm không biết tỏ cùng ai. Nỗi khổ cứ chồng chất, làm sao vui được! Xem tiếp toàn bài…

CHUYỆN CHÓ và LỪA

TRẦM THIÊN THU

Xuân Mậu Tuất – 2018
Không hiểu vì sao người ta lại nói là “tết nhất”. Có thể do “vui nhất” – bởi vì người ta nói “vui như Tết” mà. Cũng có thể do “thảnh thơi nhất” và “ăn chơi nhiều nhất”. Dù sao thì Tết vẫn là nhất, nhưng cũng có cái mệt, có cái mệt nhưng lại cũng có cái “khác thường”. Xuân thật lạ, và đúng là “Tết nhất” thật!
Thế nên, dù mệt thì cũng đáng để mệt trong niềm vui ngày Tết. Cũng vì thế, nhân dịp Xuân Mậu Tuất, xin tản mạn đôi dòng để “tám chuyện” về Con Chó.
Chúng ta biết rằng Dụ Ngôn cũng được gọi là Ngụ Ngôn. Hai danh từ này có nghĩa tương đương nhưng cũng có nghĩa khác nhau.
– Ngụ ngôn (Anh: parable, fable; Pháp: parabole, fable) là một câu chuyện ngắn, đơn giản, bằng văn xuôi hoặc văn vần, mang tính hoang đường, truyền thuyết, hư cấu, “bịa” ra kiểu chuyện phiếm, nhưng vẫn có bài học luân lý, mang tính giáo dục để răn đời; các nhân vật thường là vật hoặc con vật được nhân cách hóa, các nhân vật cũng có thể là con người hoặc thần linh. Xem tiếp toàn bài…

TIẾP TỤC SỨ VỤ CỨU THẾ

PM. Cao Huy Hoàng

19/01/2018 THỨ SÁU TUẦN 2 TN B
Mc 3, 13-19
“Người sai các ông đi giảng và ban cho các ông quyền trừ quỷ”. (Mc 3, 14-15)

Tin Mừng cho biết: Chúa Giê-su tuyển chọn nhóm mười hai người để họ ở cùng Người. Người sai các ông đi giảng và ban cho các ông quyền trừ quỷ. Chúa Giê-su là Con Thiên Chúa đầy quyền năng, Đấng đã dùng Lời quyền năng mà sáng thế, thì nhất thiết gì phải chọn những con người ít học, tầm thường, bé mọn kia cộng tác? Có chắc họ làm được gì, vì bản thân họ cũng là những con người xác đất vật hèn, đầy tính hư tật xấu, đầy những mê muội phàm trần? Biết thế, nhưng Người vẫn tuyển chọn các ông, vì đó ý định của Thiên Chúa Cha trong chương trình cứu rỗi loài người, mà Người phải thực hiện: Tuyển chọn, huấn luyện, sống mật thiết như bạn hữu, cho phép và mòi gọi đồng hình đồng dạng với chính Con Người Cứu Thế, và cuối cùng là Cứu Thế. Xem tiếp toàn bài…

Đến với Người, ở với Người

Lm. Dân Chài

(19.1.2018 – Thứ sáu Tuần 2 Thường niên)
Lời Chúa: Mc 3, 13-19

Đức Giêsu lên núi và gọi đến với Người những kẻ Người muốn. Và các ông đến với Người. Người lập Nhóm Mười Hai, để các ông ở với Người và để Người sai các ông đi rao giảng, với quyền trừ quỷ. Người lập Nhóm Mười Hai và đặt tên cho ông Simon là Phêrô, rồi có ông Giacôbê con ông Dêbêđê, và ông Gioan em ông Giacôbê Người đặt tên cho hai ông là Boanêghê, nghĩa là con của thiên lôi, rồi đến các ông Anrê, Philípphê, Batôlômêô, Máthêu, Tôma, Giacôbê con ông Anphê, Tađêô, Simon thuộc nhóm Quá Khích, và Giuđa Ítcariốt chính là kẻ nộp Người.

Chia sẻ: Xem tiếp toàn bài…

XUÂN XUI XẺO

Hồng bao màu đỏ thắm tươi
Nên người nhận nở nụ cười mừng vui
Kẻ nghèo khổ phải ngậm ngùi
Hên đâu chẳng thấy mà xui (phải) lì xì
Hồng bao mà mỏng bị chê
Dày thì tốt, thế mới là “chơi Xuân”
Xuân sang cứ tưởng là hên Xem tiếp toàn bài…

TẬN DỤNG THỜI GIAN

JOSEPH PRONECHEN

Quy luật tự nhiên: Năm cũ qua, năm mới tới. Chúng ta không biết năm mới sẽ ra sao, và nhiều người không biết dùng 365 ngày như thế nào.
Khi còn trẻ, Lm Marcos Gonzalez, quản xứ Thánh Gioan Chrysostom ở Inglewood (California, Hoa Kỳ), đã thấy phía trên chiếc đồng hồ lớn có khắc chữ “Tempus Fugit” – La ngữ nghĩa là “thời giờ trôi qua”, như Việt Nam nói: “Thời giờ thấm thoắt thoi đưa, nó đi đi mãi có chờ đợi ai”.
Lm Marcos Gonzalez cho biết: “Khi tôi hỏi mẹ tôi điều đó là chữ gì, mẹ tôi nói là THỜI GIỜ TRÔI QUA. Tôi ngạc nhiên và hỏi nghĩa là gì. Bà nói: ‘Cuộc đời ngắn ngủi, hãy dùng mỗi ngày cho tốt’. Từ đó, tôi luôn ghi nhớ”.
Lời khuyên đó là lời nhắc nhớ chúng ta mỗi khi năm mới khởi đầu: Tận dụng thời gian Chúa dành cho chúng ta phải là ưu tiên số một.
Lm James Kubicki, Dòng Tên, người phụ trách trang web ApostleshipOfPrayer.org, nói: “Điều quan trọng nhất đối với chúng ta là nhận biết rằng thời gian là điều quý giá nhất mà chúng ta có, chúng ta sống trong thời gian, thế nên khi chúng ta sử dụng thời gian là chúng ta dùng điều quý giá nhất”. Chúng ta nên tự vấn: “Tôi có đang dùng thời gian đúng như Chúa muốn không?” Xem tiếp toàn bài…

TUỔI MẬU TUẤT

Hân hoan đón năm mới
Tuổi thơ đẹp hồn nhiên
Bé vui thêm tuổi mới
Tuổi thơ còn trinh nguyên

Tuổi bé là tuổi Tuất
Một con cún dễ thương Xem tiếp toàn bài…

MÙA XUÂN và SỐ 5

TRẦM THIÊN THU

PHI LỘ – Người Công giáo không mê tín hoặc tin dị đoan. Do đó, tam quả, tứ quả, ngũ quả, thất quả hoặc thập quả cũng không thành vấn đề. Ở đây, chúng ta chỉ tìm hiểu cho vui ngày Tết mà thôi. Vả lại, đây cũng là một nét văn hóa của người Việt trong dịp Tết Nguyên Đán cổ truyền. Đối với Kitô hữu chúng ta, điều quan trọng là sự xuất hiện của Con Số 5 trong Kinh Thánh.
I. ĐỜI THƯỜNG
Ngũ quả là năm loại trái cây được đặt chung một đĩa (mâm, khay) để trưng bày trong những dịp đặc biệt của gia đình, đặc biệt là trong dịp Xuân mới, dịp Tết Nguyên Đán cổ truyền của người Việt. Số 5 có gì đó rất đặc biệt: Bàn tay có năm ngón, người ta có năm giác quan (ngũ quan), ngôi sao năm cánh, và thật lạ khi thiên nhiên cũng có Ngũ Hành Sơn (Đà Nẵng).
Mâm ngũ quả không nhất thiết phải đủ năm loại trái cây, có thể ít hơn hoặc nhiều hơn 5, nói chung là khoảng chừng vài thứ trái cây khác nhau. Các loại trái cây được trưng bày trên bàn thể hiện nguyện ước của gia chủ qua tên gọi hoặc cách phát âm, màu sắc và cách sắp xếp. Xem tiếp toàn bài…

NỖI TẾT NIỀM XUÂN

TRẦM THIÊN THU

Nỗi niềm là danh từ thường ám chỉ “điều không vui”. Người người nô nức khi Xuân về, Tết đến, ai cũng vui mừng, “dù ai buôn bán nơi đâu, nhớ đến ngày tết rủ nhau mà về”, vậy mà sao lại gợi chuyện buồn? Cứ vui, nhưng đừng quên rằng nỗi buồn cũng là một phần tất yếu của cuộc sống trên trần gian này: “Đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy” (Mt 6:34).
Không ai thấy Xuân, chẳng ai thấy Tết, nhưng lại khả dĩ cảm nhận. Vô hình mà hữu hình. Trừu tượng mà cụ thể. Xuân là thơ, là nhạc; thơ và nhạc ẩn vào Xuân. Thật kỳ diệu. Xuân thêm sức sống cho cuộc đời, thơ và nhạc làm cho người ta thêm yêu cuộc sống. Một năm có bốn mùa. Bốn mùa nối kết thành một năm. Năm như một bản giao hưởng được liên kết bằng bốn phần khác nhau – Xuân, Hạ, Thu, Đông. Mỗi mùa đều quan trọng đối với năm. Mỗi đoạn nhạc đều quan trọng trong một bản giao hưởng. Tất cả phải hài hòa với nhau. Xem tiếp toàn bài…

KHIÊM NHƯỢNG THỰC HIỆN Ý CHA

PM. Cao Huy Hoàng

18/01/2018 THỨ NĂM TUẦN 2 TN B
Mc 3, 7-12

“Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân” (Mc 3, 10)
Chúa Giê-su đã làm “việc phải làm” của Người được sai đi. Việc phải làm là việc làm theo ý Đấng đã sai đi, không phải theo ý của riêng mình. Việc ấy là việc đem lại bình an hạnh phúc cho người, dẫu mình có mệt mỏi, vất vả đến đâu, và dẫu cho mình có phải hy sinh đến hơi tàn sức tận, đến chết. Việc ấy là việc không thể thối thác hay chối từ những người thành tâm, tha thiết cần đến, kêu xin Con Thiên Chúa cứu giúp. Xem tiếp toàn bài…

Chữa lành nhiều bệnh nhân

Lm. Dân Chài

(18.1.2018 – Thứ năm Tuần 2 Thường niên)

Lời Chúa: Mc 3, 7-12
Ðức Giêsu cùng với các môn đệ cửa Người lánh về phía Biển Hồ. Từ miền Galilê, người ta lũ lượt đi theo Người. Và từ miền Giuđê, từ Giêrusalem, từ xứ Iđumê, từ vùng bên kia sông Giođan và vùng phụ cận hai thành Tia và Xiđon, người ta lũ lượt đến với Người, vì nghe biết những gì Người đã làm. Người đã bảo các môn đệ dành sẵn cho Người một chiếc thuyền nhỏ, để khỏi bị đám đông chen lấn. Quả thế, Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, khiến ai ai có bệnh cũng đổ xô đến để sờ vào Người. Còn các thần ô uế, hễ thấy Ðức Giêsu, thì sấp mình dưới chân Người và kêu lên: “Ông là Con Thiên Chúa!” Nhưng Người cấm ngặt chúng không được tiết lộ Người là ai. Xem tiếp toàn bài…

VUÔNG TRÒN NGÀY XUÂN

THÁNH HÓA GIA ĐÌNH NĂM MẬU TUẤT
VUÔNG TRÒN KINH THÁNH SỐNG CHỨNG NHÂN

NĂM MỚI ĐEM ĐẾN CÁI HAY – NĂM CŨ ĐƯA ĐI CÁI XẤU
CHÚA TRỜI KHẤNG BAN ÂN PHÚC – THÁNH ÂN DIỆT HẾT ƯU SẦU

VUÔNG TRÒN NGÀY XUÂN

Tết đến, Xuân về, không dưng nói chuyện “hình Vuông và hình Tròn”, xem chừng “việt vị” vì có vẻ chẳng “ăn nhập” gì. Thế nhưng lại không phải như vậy đâu, thưa quý vị!
Hình vuông và hình tròn được coi là hai hình hoàn hảo nhất trong các hình. Thời xưa, những đồng tiền kẽm lưu hành trong triều Nguyễn có hình dáng mang ý nghĩa của Càn Khôn. Đồng tiền kẽm hình tròn, chính giữa có cái lỗ hình vuông, bốn góc có bốn chữ nho nằm bên mỗi cạnh hình vuông, còn tiện để xỏ dây xâu vào cho tiện.
Đồng tiền xưa có hình tròn, bên trong có lỗ hình vuông, có vẻ không “khớp” nhau nhưng vẫn lô-gích. Người ta cũng chúc các thai phụ được “mẹ tròn, con vuông” Xem tiếp toàn bài…

LỖI HẸN MÙA XUÂN

TRẦM THIÊN THU

Cuộc đời có nhiều cái hẹn, đủ loại hẹn, đủ mức hẹn. Có người đúng hẹn, có người lỗi hẹn (lỡ hẹn), dù khách quan hay chủ quan. Tất nhiên ai cũng muốn đúng hẹn, và lỗi hẹn thì ai cũng cảm thấy buồn, nhưng có lẽ cái buồn mênh mang và khó tả nhất là “lỗi hẹn mùa Xuân”.
Từ khoảng nửa thế kỷ qua, có lẽ ai cũng quen với ca khúc “Xuân Này Con Không Về” (thập niên 1960) của NS Trịnh Lâm Ngân (bộ ba: Trần TRỊNH, LÂM Đệ và Nhật NGÂN). Đó là lời của chiến sĩ phải tác chiến nơi chiến trường xa để bảo vệ tổ quốc để nhân dân được an tâm ăn Tết. Đó là lời xin lỗi được nhắn với người mẹ già nơi hậu phương vì con trai đành “lỗi hẹn mùa Xuân” với mẹ hiền. Lực bất tòng tâm!
Thiết tưởng câu nói “Xuân này con không về” vẫn phổ biến, hợp cảnh, hợp lý và hợp tình, vì có thể áp dụng trong nhiều trường hợp, đặc biệt là những người đành “lỗi hẹn mùa Xuân” với cha mẹ (và thân nhân) trong dịp Tết Nguyên Đán cổ truyền. Họ là ai? Xem tiếp toàn bài…

BIẾU XUÂN TẶNG TẾT

TRẦM THIÊN THU

Thánh Gioan xác định: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3:16). Đó là tặng phẩm vô giá và tuyệt vời nhất. Đời sống Kitô hữu có vẻ lặng lẽ nhưng không trĩu nặng u buồn, nghĩa là lúc nào cũng “vui như Tết” vì luôn được tận hưởng quà tặng của Chúa Cha là Đức Kitô Giêsu.
Thời gian vui Xuân mừng Tết là lúc thảnh thơi, người ta có thời gian đi thăm nhau và chúc nhau những điều tốt lành nhất, và thường có chút quà biếu nhau để chia sẻ niềm vui Xuân, gọi là quà Tết. Đó cũng là một cách lì xì.
Người giàu thì biếu nhau những món quà giá trị cao về vật chất, người nghèo thì không đủ tiền để mua sắm như người giàu, nên đôi khi người nghèo cũng thấy ngại, ngay cả bà con thân thuộc cũng chẳng tránh được cái “thói đời” này, thậm chí còn bị khinh ra mặt. Biết sao được, vì thời nay người ta coi trọng vật chất hơn tinh thần. Nói mà không có “phong bì” thì bị người khác “khó chịu” trong cái bụng lắm. Chuyện đời quá nhiêu khê! Xem tiếp toàn bài…

CHIỀU MUỘN

Song Lam

Thánh đường im vắng một mình con
Tiếng kinh cầu muộn cũng không còn
Thánh giá trên cao buồn lặng lẽ
Hoàng hôn vương nắng về cuối thôn

Gió đông lạnh buốt lùa qua song
Tâm tư chìm lắng ngập cõi lòng
Bước ai hối hả chiều qua vội Xem tiếp toàn bài…

Hai Vị Khách Nghèo Trong Quán Cơm Trưa

Lm. Dân Chài

Trong quán ăn, nhiều thực khách cảm thấy khó chịu với một cô gái nghèo đang đút cho một bà già ăn. Quần áo của bà cũ kỹ. Bà ăn uống thì vương vãi và gương mặt của bà đầy lam lũ, sầu thảm. Họ cho rằng hai mẹ con người này không nên có mặt ở trong cái quán ăn mà họ đang ăn, làm mất bữa ăn ngon của họ.
Nhưng không phải ai cũng khó chịu với hai mẹ con người nghèo đó. Khi cô gái kêu người tính tiền bữa ăn thì có một thanh niên ngồi gần đó đến nói: – Tôi có thể trả tiền giúp hai mẹ con bạn cho bữa ăn hôm nay, xem như là tôi mời được không?
Cô bé ngước lên nhìn anh thanh niên tốt bụng: – Bà này không phải là mẹ của em. Bà có một mình, thuê phòng trọ kế phòng của em ở, đi bán vé số kiếm cơm hằng ngày như em nhưng bị người xấu giựt hết rồi.
Khi đó tất cả đều không ăn được nữa. Ai cũng như rướm nước mắt và nhìn về cô gái bán vé số và bà già thật đáng thương.

Anh giơ tay ra!

Lm. Dân Chài

(17.1.2018 – Thứ tư Tuần 2 Thường niên)

Lời Chúa: Mc 3, 1-6

Khi ấy, Đức Giêsu lại vào hội đường. Ở đó có một người bị bại tay. Họ rình xem Đức Giêsu có chữa người ấy ngày sabát không, để tố cáo Người. Đức Giêsu bảo người bại tay: “Anh trỗi dậy, ra giữa đây!” Rồi Người nói với họ: “Ngày sabát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay giết đi?” Nhưng họ làm thinh. Đức Giêsu giận dữ rảo mắt nhìn họ, buồn khổ vì lòng họ chai đá. Người bảo anh bại tay: “Anh giơ tay ra!” Người ấy giơ ra, và tay liền trở lại bình thường. Ra khỏi đó, nhóm Pharisêu lập tức bàn tính với phe Hêrôđê, để tìm cách giết Đức Giêsu.

Chia sẻ: Xem tiếp toàn bài…