Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Chín 2014
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 8    
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
2930  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

Lòng tri ân

TRẦM THIÊN THU

Trong cuộc sống, không ai lại không nhận ân huệ của của người khác, vì thế mà ai cũng mắc ơn người khác, nghĩa là phải biết ơn, nhớ ơn, hoặc tri ân. Thật vậy, tri ân là động thái sâu sắc của cuộc sống , là “viên ngọc quý”, đừng để vuột mất!
Thế nhưng, với kinh nghiệm từng trải, danh nhân Benjamin Franklin (1706-1790) nhận định: “Đa số người ta đáp lại những ân huệ nhỏ, thừa nhận ân huệ trung bình và trả ân huệ lớn – bằng sự vô ơn” (Most people return small favors, acknowledge medium ones and repay greater ones – with ingratitude). Một thực tế buồn! Đôi lúc, trong cuộc sống tất bật, bạn quên mất hoặc không nhận thức hết ý nghĩa của một cử chỉ biết ơn. Này, bạn có biết mình đang vô tình đánh mất những giá trị vô giá do lòng biết ơn mang lại?
Tri ân là tự trọng và có giáo dưỡng
Từ khi lọt lòng, bạn đã phải nhờ đến bàn tay chăm sóc của cha mẹ… Lớn lên, bạn không thể sống một mình một cõi, chỉ riêng “ta với ta” mà không cần nhờ ai việc gì. Nhớ lại xem, bạn đã hỏi đường, hỏi giờ… người khác bao nhiêu lần? Tất cả đều bình thường, nhưng bạn đừng xem đó là tầm thường.
Xem tiếp toàn bài…

Khốn

(Lc 6:24-26)
Khốn cho những kẻ giàu sang
Các ngươi đã được phần an ủi rồi
Khốn cho những kẻ no đầy
Các ngươi sẽ phải đói ngày mai thôi
Khốn cho những kẻ vui cười
Các ngươi sẽ phải sầu đời khóc than
Khốn cho những kẻ hân hoan
Được người ca tụng, được nâng lên nhiều
Các ngôn sứ giả tự cao

Đã từng như thế nên sầu thiên thu!

TRẦM THIÊN THU

LỜI QUYỀN NĂNG

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Suy Niệm Tin Mừng Mỗi Ngày
Thứ Ba, Tuần XXII Thường Niên. Lc 4, 31 – 37

Có người phụ nữ nọ bị ma nhập, nó la hét hành hạ chị. Ngay cả linh mục đến, nó cũng không tha. Nhưng có điều kỳ lạ, mỗi lần, ngài kiệu Mình Thánh Chúa đến, ma quỷ không la hét quậy phá, rất hiền và tìm cách lẩn tránh.
Câu truyện trên cho chúng ta xác tín về sự hiện diện của Chúa, chỉ có Ngài mới là Thiên Chúa, Chúa của các chúa, Vua các vua, và cũng chỉ có Ngài mọi tạo vật phải tôn thờ kính sợ. Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho thấy Người là Đấng có uy quyền, bởi Ngài không chỉ là con người bình thường thôi, nhưng còn là Thiên Chúa toàn năng. Không chỉ dân chúng kinh ngạc về những giáo lý của Chúa, mà ngay cả quỷ ma cũng phải chịu thua vì Ngài chính là Thiên Chúa.
Xin Chúa giúp chúng ta, mỗi ngày xác tín tin tưởng vào Chúa. Hãy mời Chúa vào trong nhà, trong cuộc đời chúng ta, mau mắn lắng nghe và yêu mến lời Chúa dậy. Chỉ khi nào ta biết cậy dựa vào Chúa, ta mới có sức mạnh chống trả lại trước những cám dỗ của quỷ ma.

THÁNH GIÁ

Con muốn vác thánh giá để theo Ngài
Nhưng nhiều lúc con cảm thấy chơi vơi
Thánh giá nặng con chỉ muốn buông lơi
Lòng bước đi sao đôi chân quỵ ngã

Nhiều lúc bước trên đường đời hối hả
Thập giá buồn con chẳng thích mang theo
Vướng đôi vai khi lên dốc xuống đèo
Vác làm chi cho thêm đời dâu bể

Đường trần gian dặm dài làm sao kể
Không thánh giá con bỗng thấy cô liêu
Thánh giá nặng đôi chân có liêu xiêu
Nhưng có Ngài bên con cùng tiến bước

Buông thánh giá đôi chân con lả lướt
Nhẹ gánh đời chẳng biêt đi về đâu
Giữa trần gian rực rỡ bao sắc màu
Sao chẳng thấy nơi đâu là bến đợi

Đường trần gian dẫu có xa diệu vợi
Thánh giá Ngài trong con là tình yêu
Dẫu đớn đau đắng cay xót xa nhiều
Thì thánh giá vẫn cho con hạnh phúc

Giữa dòng đời đua chen hằng thôi thúc
Cho con vác thánh giá để theo ngài
Để tình yêu luôn đẹp tựa nắng mai
Khi đã yêu thánh giá là phép lạ

Song Lam 30/8/2014

Văn hóa ơn gọi

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ OblateVocations.com)

Chắc hẳn nhiều người lớn Công giáo còn nhớ về giáo xứ và trường học do các linh mục và tu sĩ điều hành. Điều này không phổ biến ở Bắc Mỹ. Thanh thiếu niên Công giáo lớn lên ít có kinh nghiệm hoặc không có kinh nghiệm như người tu trì (linh mục hoặc tu sĩ). Ngày nay, thách đố của chúng ta là tạo một văn hóa ơn gọi tại gia đình, nhà thờtrường học để ĐỘNG VIÊN và GIÚP ĐỠ thanh thiếu niên đáp lại tiếng Chúa gọi. Ngoài việc nuôi dưỡng đời sống hôn nhânđời sống độc thân, các gia đình và các giáo xứ làm sao nuôi dưỡng ơn gọi làm linh mục và tu sĩ?

HỌ Ở ĐÂU?

Có nhiều lý do để giao tiếp với các tu sĩ và linh mục, nhưng ngày nay có vẻ ít có cơ hội. Ơn gọi tu trì giảm sút ở nhiều nơi. Thập niên 1960, sau Công đồng Vatican II, Giáo hội đã có kinh nghiệm về sự canh tân. Sau đó, giáo dân được “chú ý” hơn và có thể là người lãnh đạo ở các trường học, bệnh viện và giáo xứ, cũng có nhiều tu sĩ biết dấn thân hơn trong việc phục vụ người nghèo, người bệnh, và người già.

Xem tiếp toàn bài…

Yêu Thương Cảm Hoá

***

Tác phẩm: Yêu Thương Cảm Hoá
tác giả: Lm. Phạm Liên Hùng
Trình bày: Thanh Nga

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Yêu Thương Cảm Hoá_pdf

 

PHÚT YẾU LÒNG QUÍ GIÁ

(Gr 20, 7-9)
Xin cho con phút yếu lòng quí giá
Không hề chống trả cơn dụ dỗ của Người
Bởi tình yêu Người ngông cuồng như sóng cả
Đã yêu ai, ào ạt tới, tơi bời

Thật ngao ngán, con có gì xứng đáng
Dụ dỗ chi kẻ phàm hạ vô duyên
Cho thiên hạ cứ ngày ngày nhạo báng
Một trò cười như nửa dại nửa điên

Con biết nói gì, thôi đành la lớn
Chuyện lạ kỳ Người tàn nhẫn quá tay
Là con nít bắt phải làm hảo hớn
Nói Lời thiêng, nhận sỉ nhục đêm ngày

Con tự nhủ, không nghĩ đến Người nữa
Cũng chẳng thèm nói chi nhân danh Người
Nhưng Lời Người trong tàn tro còn lửa
Đốt tim con, xương tủy cháy rực ngời

Người có biết không Người yêu tàn nhẫn lắm
Con nén chịu đến hao mòn, đến hụt hơi
Ôi sự tàn nhẫn của tình yêu sâu thẳm
Phút yếu lòng, con chấp nhận tả tơi

Người dụ dỗ con, xin cứ còn dụ dỗ
Bởi nhục hình, đau khổ, là Tình Yêu

ả giang hồ, 31-8-2014

SỨ MẠNG ĐẾN VỚI NGƯỜI NGHÈO

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Suy Niệm Tin Mừng Mỗi Ngày
Thứ Hai, Tuần XXII Thường Niên. Lc 4, 16 – 30

Đức Giêsu công bố chương trình hành động của Ngài, là loan báo Tin mừng cho người nghèo. Người nghèo ở đây trước hết được hiểu theo nghĩa đen đó là những người nghèo về vật chất, không có thu nhập cao. Thứ đến đó là những người nghèo tự do, đang chịu cảnh tù đầy bất công. Người nghèo cũng còn là những người phạm tội, nên thấy mình xa cách Thiên Chúa và cộng đoàn. Những người nghèo về sức khỏe. Ngài đến để trả lại tự do, phục hồi phẩm giá cho họ, băng bó chữa lành những vết thương, an ủi động viên và đồng hành với những ai khốn cùng.

Thế giới chúng ta đang sống được gọi là thế giới hiện đại, thời kỳ của công nghệ thông tin. Đời sống đã khá hơn, giàu hơn, nhưng vẫn còn rất nhiều người nghèo như xưa. Nghèo vì thiếu điều kiện sống căn bản. Nghèo vì chưa biết Chúa, hay nghèo vì đã gạt bỏ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống, lâu năm không xưng tội rước lễ…
Chúa đang rất cần chúng ta tiếp nối sứ mạng của Ngài. Xin Chúa cho mỗi người chúng ta là hiện thân của Ngài đến với họ, để chia sẻ một chút vật chất, một lời hỏi thăm, động viên an ủi vỗ về yêu thương.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta hiểu rằng: tất cả đều là ân huệ của Chúa, vì thế chúng ta cũng biết đem ân huệ ấy chia sẻ cho anh chị em xung quanh chúng ta. Amen

THEO CHÚA

Có phải như chuyện cuốn theo chiều gió
Là đi theo Chúa tìm chút vinh quang
Theo đạo trời như theo đạo thế gian
Tìm danh vọng, tên tuổi vàng, quyền thế

Đã bao lần con thân thưa kể lể
Chuyện người ta phú quí với vinh hoa
Cứ giàu lên, cứ rạng rỡ, điệu đà
Mãi sáng chói như ngọc ngà châu báu

Còn thân con vẫn một niềm đau đáu
Nửa mùa kinh chưa hiểu thấu niềm vui
Tuổi thanh xuân, hương phấn biệt ngậm ngùi
Chua chát mãi phận người nghèo trôi nổi

Con theo Chúa với biết bao đòi hỏi
Hãy xóa đi cơn khát đói trong con
Thèm công danh, thèm lợi lộc mỏi mòn
Mà chẳng có, chỉ toàn là Thánh Giá

Cho con hiểu, mình đang có tất cả
Khi theo Người, vác Thánh Giá trên vai
Bỏ mình đi mới được sống lâu dài
Nơi vĩnh cửu của những ai theo Chúa

Hãy nhìn trần gian đang dần héo úa
Những cuộc vui, những phú quí vinh hoa
Còn thân con một chỗ trong Nước Cha
Phúc ban tặng ai thật thà theo bước

Bỏ mình đi, từ thua mất đến được
Thập Giá thương đau đường dẫn tới vinh quang

Ba Chuông, 26-8-2014

MÔN ĐỆ ĐỨC KITÔ

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Chúa Nhật XXII Thường Niên.
Sở dĩ có nhiều công trình nghệ thuật công cộng phúc lợi xã hội, tôn giáo, đồ sộ nguy nga, sừng sững đứng vững với thời gian, là bởi có biết bao nhiêu người, đã quảng đại âm thầm hy sinh, thời giờ công sức, mồ hôi nước mắt. Nói theo ngôn ngữ bài Tin mừng hôm nay họ đã can đảm “từ bỏ chính mình và vác thập giá”

Hai điều kiện Chúa Giêsu đưa ra đối với các môn đệ và cho chúng ta “từ bỏ chính mình và vác thập giá hằng ngày mà theo Chúa”, quả là chuyện rất khó. Khó nhưng không phải là không làm làm được. Bởi vì Chúa Giêsu đã làm gương cho chúng ta trước. Từ một Thiên Chúa quyền quý cao sang, Ngài đã trút bỏ tất cả để mang thân phận con người như chúng ta, ngoại trừ tội lỗi. Ngài gánh lấy, vác thập giá và chết vì tội chúng ta.

Là môn đệ của Chúa, Ngài không chấp nhận sự dễ dãi nửa vời, nhưng phải dứt khoát, chấp nhận “từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày”. Dẫu biết rằng, từ bỏ thì đau đớn, rướm máu, nhưng chỉ nào ta biết từ bỏ, ta với tìm lại chính mình. Không dám từ bỏ, ta sẽ trở thành con người ích kỷ, nhỏ nhen, khép kín, buồn sầu, ghen tuông, giận hờn. Kinh nghiệm cho thấy, những người chẳng bao giờ đóng góp, dấn thân, nhưng chuyện gì cũng kêu ca, phàn nàn, càm ràm than thân trách phận, vì họ đã không tập luyện để từ bỏ.

Xem tiếp toàn bài…

TỪ BỎ CHÍNH MÌNH

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Chúa Nhật XXII Thường Niên A. Mt 16, 21 – 27

Tiền bạc, danh vọng địa vị từ bỏ đã khó, nhưng “từ bỏ chính mình” không phải dễ dàng chút nào. Thiên Chúa tạo dựng con người để sống cho nhau, vì nhau và cùng nhau kiến tạo hạnh phúc. Tuy vậy, kể từ khi nguyên tổ phạm tội, người ta có xu hướng sống quy về bản thân mình hơn. Cái tôi được đề cao quá mức, khiến nó cồng kềnh, ích kỷ, tham lam, kiêu căng, tự mãn, là nguồn gốc phát sinh ra mọi tội lỗi.

Làm sao thoát khỏi sự chế ngự, xô đẩy, lôi kéo của chúng? Chúa Giê-su đưa ra một giải pháp, gói gọn trong cụm từ: “Hãy từ bỏ chính mình.”. Từ bỏ chính mình để thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn hẹp hòi ích kỷ, để sống vị tha hơn, bác ái hơn, yêu thương tha nhân như chính bản thân mình. Biết là khó, nhưng không phải không làm được, với ơn Chúa ta sẽ từ bỏ được. Để cứu chuộc con người, Chúa cũng phải “từ bỏ chính mình”. Đến lượt ta cũng vậy, muốn sống hạnh phúc, muốn được cứu độ, không có con đường nào khác ngoài con đường từ bỏ chính mình, con đường mà Chua Giêsu đã đi.
Xin Chúa cho con biết khiêm hạ như Chúa, để mỗi ngày con biết từ bỏ những tính hư nết xấu, làm phiền lòng Chúa và mất tình với anh em

Chúa Nhật 22 Quanh Năm Năm A

Giêsu.asia

Phúc Âm: Mt 16, 21-27
“Nếu ai muốn theo Thầy, thì hãy từ bỏ mình”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu bắt đầu tỏ cho các môn đệ thấy: Người sẽ phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ bởi các kỳ lão, luật sĩ và thượng tế, sẽ bị giết và ngày thứ ba thì sống lại. Phêrô kéo Người lại mà can gián Người rằng: “Lạy Thầy, không thể thế được! Thầy sẽ chẳng phải như vậy đâu”. Nhưng Người quay lại bảo Phêrô rằng: “Hỡi Satan, hãy lui ra đàng sau Thầy, con làm cớ cho Thầy vấp phạm, vì con chẳng hiểu biết những gì thuộc về Thiên Chúa, mà chỉ hiểu biết những sự thuộc về loài người”.
Bấy giờ Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu ai muốn theo Thầy, thì hãy từ bỏ mình đi, và vác thập giá mình mà theo Thầy. Vì chưng, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ được sự sống. Nếu ai được lợi cả thế gian mà thiệt hại sự sống mình, thì được ích gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi được sự sống mình? Bởi vì Con Người sẽ đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ trả công cho mỗi người tuỳ theo việc họ làm”.
Ðó là lời Chúa.

Chia sẻ:
Xem tiếp toàn bài…

TỪ BỎ VÀ VÁC THẬP GIÁ

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Chúa Nhật 22 Thường Niên A. Mt 16, 21 – 27

Lời Chúa hôm nay lại một lần nữa đưa ra những tiêu chuẩn để làm môn đệ của Chúa. Một trong những tiêu chuẩn đó là phải từ bỏ và vác thập giá hằng ngày mà theo Ngài thì mới xứng đáng là môn đệ của Ngài. Phải từ bỏ những gì? Thưa phải từ bỏ tất cả nếu chúng làm cản bước chúng ta theo Chúa. Tiền bạc, của cải, những mối quan hệ máu mủ huyết thống, tình bạn, và ngay cả sự sống bản thân cũng phải từ bỏ, nếu muốn được làm môn đệ Đức Kitô. Nghe có vẻ nghịch lý, ngược đời và khó chấp nhận. Nhưng nó lại là có lý, bởi cuộc đời mỗi chúng ta là một sự chọn lựa và từ bỏ không ngừng, từ bỏ cái này để được cái tốt hơn.

Cuộc đời người Kitô hữu chúng ta là một từ bỏ không ngừng cho đến hơi thở cuối cùng. Chúng ta không thể làm môn đệ Chúa một cách nửa vời. Vừa muốn theo Chúa lại vừa muốn yêu chuộng sống trong đam mê, tội lỗi, nghiện ngập, xì ke ma túy, ham mê dục vọng, cờ bạc rượu chè, đánh số đánh đề, hoặc muốn xa dịp tội, làm tôi hai chủ, ma tuý, trụy lạc trác tán thâu đêm, làm ăn buô bán phi pháp, sống ích kỷ…. Làm môn đệ của Chúa, theo kiểu, “nửa nạc, nửa mỡ” sẽ không xứ mang danh là Kitô hữu.

Xem tiếp toàn bài…

XIN TIẾP NỐI TÌNH NGƯỜI

HƯƠNG NAM
Chúa cho con hiện hữu trong trần gian
Lại bảo con bỏ đi hiện hữu ấy
Chuyện lạ đời xưa nay chưa từng thấy
Bỏ đời này, để hiện hữu muôn thu

Bỏ để hiện hữu trong Đức Giê-su
Một chân dung mới, một con người mới
Bỏ cái tôi phàm nghiêng về phía tội
Mặc thần khí mới cứu rỗi nhân gian

Sự sống con, xinh đẹp quí vô ngần
Nhưng là để hiến dâng cho Thiên Chúa
Nơi những con người đau thương đói khổ
Thập giá cuộc đời là thánh giá của con

Đường Đức Giê-su, chỉ một lối mòn
Bỏ mạng sống mình vì yêu thương nhân loại
Xin cho con đừng chần chừ, e ngại
Một bỏ mình đi, mặc lấy Chúa mà thôi

Để khi bước đi theo lối bước của Người
Con biến khổ đau thành niềm vui tuyệt đối
Thánh Giá Chúa là tình yêu cứu rỗi
Thánh Giá con xin tiếp nối tình Người

Hương Nam, 25-8-2014

MỐI TÌNH CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT

HỒ GIANG A
dẫu con ngơ ngơ như người mất trí
ai có cười chê, khinh bỉ cũng mặc ai
khắp đó đây phiêu bạt giữa nhân loài
buông tất cả trắng đôi tay thèm khát

sắc nước hương trời để trôi đi nhòa nhạt
miễn là hóa thân thành người hát thánh ca
giữa chợ đời ru nghìn nỗi xót xa
cho hạnh phúc chan hòa cung trìu mến

xin đi và đến nơi không ai muốn đến
chẳng ngại hy sinh, nguy hiểm, gian nan
chẳng tiếc làn da, mái tóc lụi tàn
đành mang tiếng ả giang hồ bạt mạng

tên và tuổi bay về xa dĩ vãng
còn lại đây năm tháng sắp tàn vong
chẳng có chi làm con phải bận lòng
nếu không là chút rêu rong biết khóc

con muốn tận mắt nhìn cuộc tình tang tóc
thuở trần gian chưa được học chữ yêu
vùi chôn nhau trong núi mộ tiêu điều
chỉ vì hạt bụi tự kiêu, ích kỷ

vâng, con ngơ ngơ như người mất trí
bởi buông ý mình, xin theo ý thần linh
chẳng còn là con trong cuộc phù sinh
nhưng là mối tình của lòng thương xót

ả giang hồ, 26-8-2014

XIN ĐỪNG

“Satan! lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người”

đừng lau khô những giọt lệ đời em
xin cứ để kết tinh thành hạt ngọc
đừng cản em đi trên đường tang tóc
hãy làm thinh cho chết chóc phục sinh

đừng dịu cơn đau bằng khúc ru tình
chờ thương tích trổ hoa xinh trái ngọt
đừng trách em khùng điên hay dại dột
để em yêu cho nốt kiếp dâng đời

đừng lạnh lùng em đắm đuối tàn hơi
hạt hư thối chôn vùi chờ mầm sống
đừng chán nản đừng buông xuôi tuyệt vọng
để vực sâu tình bỗng vút lên cao

đừng can em tránh trút nỗi khổ đau
chờ đau khổ sẽ xanh màu cứu rỗi
đừng cản em lao đầu vào ngục tội
chờ em thay áo mới cho tù nhân

đừng xúi em toan tính với tần ngần
hãy cứ để bước chân tình rong ruổi
cõi trần gian bao lâu còn mê muội
em vẫn còn ra bến đợi người yêu

đau khổ, gian truân, có chết cũng liều
xin đừng cản lòng yêu đòi dâng hiến…

ả giang hồ, 24-8-2014

THỜI ĐẠI MỚI, CON NGƯỜI CŨ

BA CHUÔNG

“Hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần, hầu có thể nhận ra đâu là ý Thiên Chúa: cái gì là tốt, cái gì đẹp lòng Chúa, cái gì hoàn hảo” (Rm 12, 1-2)
em vẫn còn là con người rất cũ
thèm an thân, thèm nhàn nhã thảnh thơi
chẳng mảy may một xíu nỗi đau đời
“nhà giàu đứt tay, ăn mày đổ ruột”

con người cũ ngại hom hem lem luốc
ngại phong trần, ngại gầy guộc hư hao
ngại cho đi, nhưng chẳng ngại nhận vào
ngại mất mát, chẳng màng ai mất mát

con người cũ chưa bao giờ đói khát
chút từ bi, chút tan nát, từ ly
cứ vô tâm chẳng nghĩa cũng chẳng nghì
trăm năm nữa lặng lì trong vỏ ốc

con người cũ chưa từng nghe tiếng khóc
mà đau lòng, mà đắng xót, cảm thương
mặc ai kia quằn quại nỗi đoạn trường
chờ được chết thôi sầu vương bi đát

con người cũ sợ đời mình tan tác
sợ tàn phai, sợ nhòa nhạt, phôi pha
chỉ có mình trong một cõi người ta
đã là đủ nên ta bà thế giới

con người cũ ngại bắt đầu đổi mới
bỏ buông chi mất mát tới nguồn không
thời đại mới chẳng cần mới tấm lòng
cần no đủ, giàu sang mà hưởng thụ

em xấu hổ quì dưới cây thập tự
một trần gian đang mù chữ Chúa ơi
tâm hồn con cũng nhiễm bệnh cuộc đời
hãy tách con khỏi dòng xuôi vô đạo

xin đổi mới con nên người hoàn hảo
trong Đức Ki-tô, nguồn đạo tình yêu
cứ cho đi, cho đến chết cũng liều
để được sống đến muôn đời muôn kiếp…

Ba Chuông, 27-8-2014

GÁNH NẶNG HAY THÁNH GIÁ

M. SAO KHUÊ
Anh là gánh nặng của em
Trên đôi vai liễu, lụa, mềm, mảnh mai

Không yêu, đường ngắn bỗng dài
Em đành ngã quỵ giữa ngày thanh xuân

Đường xa xa mấy cũng gần
Khi yêu nặng mấy cũng ngần nhẹ vơi

Làm sao yêu được anh ơi
Nếu không buông bỏ chút tôi trong mình

Có chăng trọn một chữ tình
Khi không còn nhớ là mình nữa đâu

Mình là gánh nặng của nhau
Hay là thánh giá nhiệm mầu ơn thiêng

Yêu nhau chẳng kể lụy phiền
Vì yêu, Thánh Giá thành niềm hân hoan

Ước gì bao nỗi tân toan
Là niềm hạnh phúc trao ban ân tình

Quên và bỏ, cả đời mình
Để cùng nhau được trường sinh muôn đời

Yêu thì nhẹ lắm em ơi
Hãy yêu như Chúa yêu người trần gian

M. Sao Khuê, 28-8-2014


NHIỆM MẦU YÊU

Nửa đêm hay là hai giờ sáng
Sao còn người chống nạng giữa đêm khuya
Không nghe tiếng khóc, nước mắt đầm đìa
Tìm ai? Hay chờ ai? Đêm vắng !

Cõi xa, xa mù xa, thinh lặng
Một cuộc đời nặng thập giá trên vai
Nói cùng ai? Hay chia sẻ cùng ai?
Đau đớn mãi kiếp bi hài có thật

Cũng trong đêm, tiếng sóng nào vơ vất
Động vết thương bờ cát vắng, xôn xao
Thôi thì ai cũng gánh nặng cho nhau
Mà chưa chắc gánh nào là thánh giá

Gã tuần phiên trong đêm đời rệu rã
Chục mùa trăng đói lả một chiêm bao
Đời có nhau đâu hẳn sẽ còn nhau
Ai qua phố đêm tiễn sầu chưa tỏ

Lời yêu nào như vẫn còn bỏ ngõ
Chuyện thường hằng còn đó những niềm thương
Ai đưa ai về tận cuối con đường
Phía Thánh Giá thơm mùi hương nhẫn nhục

Người chống nạng đi trong đêm hạnh phúc
Tưởng một mình trên bờ vực thẳm sâu
Thì hóa ra lòng yếu đuối thẳm sâu
Luôn có cả nhiệm mầu yêu tuyệt mỹ

gã tuần phiên, 28-8-2014

ĐẦY TỚ TỐT LÀNH

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Suy Niệm Tin Mừng Mỗi Ngày.
Thứ Bảy, Tuần XXI Thường Niên. Mt 25, 14 -30

Đêm khuya, ông trùm kêu đi Xức Dầu cho bệnh nhân. Đến nơi, hình ảnh một thanh niên gầy gò yếu ớt đang ngồi trên ghế. Gặp Linh mục, anh cầm tay ngài nói lời van xin khẩn thiết ” Xin cha cứu con, cầu cùng Chúa cho con, con chưa muốn chết, con sẽ làm lại cuộc đời”.
Con nhà giàu, đẹp trai, không chịu học hành đua đòi với chúng bạn đi vào con đường nghiện ngập hút chích, nhậu nhẹt, rượu chè… Anh đã không biết sử dụng những nén bạc Chúa ban, chưa phải là “đầy tớ tốt lành và trung tín”
Tiền tài, sức khỏe, thời gian, danh vọng, khả năng…tất cả là những nén bạc Chúa trao để làm vinh danh Thiên Chúa, giúp ích cho bản thân và rộng lòng san sẻ với mọi người. Ngày phán xét, Thiên Chúa sẽ đòi ta tính sổ với Ngài. Chúa không chấp nhận lười biếng, không sinh lợi những nén bạc Ngài trao.
Xin Chúa giúp chúng biết tận dụng những khả năng Chúa ban, để xây dựng gia đình và xã hội

KỂ CHUYỆN EM

Thời gian em dành để vui chơi
Còn đâu để nhớ nỗi đau người
Người đau giữa đời đâu chỉ một
Làm sao nỗi nhớ chia khắp nơi

Thôi thì sống chết cứ mặc ai
Em chỉ biết em trẻ đẹp hoài
Sống ở trên đời không hưởng thụ
Tiếc lắm, thời gian đang vụt bay

Rồi ngày qua đi, qua những ngày
Hạnh phúc không là chuyện đắm say
Mới thấy đời mình vô nghĩa quá
Cả một trần gian bỗng lạc loài

Chẳng ai buồn nghe tiếng em kêu
May mắn cho em một gã nghèo
Ngày ấy em từng khinh ra mặt
Phận số lưu linh, kiếp bọt bèo

Gã còn nghèo hơn những năm xưa
Gầy sọm, già đi mấy chục mùa
Chỉ có tấm lòng còn đẹp mãi
Làm người, vui nhận kiếp người thua

Gã tặng cho em một niềm vui
Sống hãy cho đi, hãy yêu người
Chưa bỏ mình đi, chưa hạnh phúc
Hạnh phúc đổi bằng máu lệ rơi

Chắp tay, quì gối, tạ ơn người

M. Sao Khuê, 28-8-2014

THEO CHÚA, CHÚNG TA TÌM VÀ MONG ĐỢI ĐIỀU GÌ ?

Lm. Giuse Đỗ Đức Trí Gp. Xuân Lộc

CHÚA NHẬT XXII TN A :

Người ta tìm thấy lá thư của một người tù Do Thái tại trại giam Auschwitz. Lá thư viết bằng máu, được nhét trong một lọ thủy tinh. Lá thư có nội dung như sau : Tôi là một người Do Thái, tôi tin vào Thiên Chúa của tôi, tôi yêu chuộng lề luật của Ngài. Làm người Do Thái thì khổ lắm vì đã nhiều lần bị Thiên Chúa của mình hành hạ gần như đến chết mới thôi. Thế nhưng, tôi vẫn tin và vẫn yêu mến Thiên Chúa của tôi. Tôi thượng tôn lề luật của Ngài, dù có những lúc Ngài đánh tôi, hất hủi tôi, nhưng tôi vẫn tin vào lề luật của Ngài, dù như có những lúc Ngài làm mọi cách để tôi từ bỏ Ngài, từ bỏ lề luật đáng kính của Ngài, nhưng tôi vẫn yêu Ngài, vẫn theo Ngài cho dù Ngài có bỏ tôi đi nữa….

Thưa quý OBACE, đọc tâm sự trong lá thư trên của một người tù Do Thái đang cận kề với cái chết trong trại tập trung kinh khủng nhất của nhân loại, mà ông vẫn thể hiện lòng tin và sự trung thành với Thiên Chúa và lề luật của Ngài như thế, quả là điều xúc động và đáng để chúng ta suy nghĩ. Ngày nay, nhiều người trong chúng ta bị giằng co khi tin Chúa, theo Chúa. Nhiều người nghĩ rằng tin Chúa, theo Chúa là tìm kiếm một chỗ dựa tinh thần, một cuộc sống thoải mái, dễ dãi, hoặc nhìn Thiên Chúa không khác gì một người thủ kho hoặc người bảo vệ để canh gác và là người giải quyết những khó khăn khi cần, mà quên mất đòi hỏi của Chúa khi tin và theo Ngài. Theo Chúa, chúng ta tìm và mong đợi điều gì ? Chúa đòi chúng ta điều gì ?

Xem tiếp toàn bài…

LỐI THẦY ĐI

M. SAO KHUÊ
Sao con cản lối Thầy đi?
Yêu Thầy con ngại gian nguy cho Thầy?
Mau lui ra khỏi nơi đây
Lòng con chưa hiểu ý Thầy được đâu!

Không thể nào, nói yêu nhau
Mà không vai gánh đớn đau của người
Vâng ý Cha ở trên trời
Yêu là chịu chết thay người mình yêu

Thầy đi về phía đồi chiều
Trời giăng mây tím chở nhiều nhớ nhung
Nhớ mình từ cõi vô cùng
Từ vô thủy, đến vô chung, vĩnh hằng

Chạnh thương một kiếp phàm trần
Vinh quang thượng giới cũng đành bỏ, buông
Bỏ uy quyền, giữ khoan duông
Bỏ ngai tòa xử, xuống cùng tội nhân

Mở ra lối nhỏ rất gần
Nối trời liền đất tình thân mặn nồng
Ai chưa yêu cả tấm lòng
Chưa tìm được lối hoa hồng đẹp xinh

Dễ chi buông bỏ, hy sinh
Chúa ơi con muốn tận tình hiến trao
Theo Thầy bước xuống vũng ao
Bước lên đồi đá, bước vào mộ hoang

Cho con vinh dự nát tan
Cùng Thầy hiến tế thành toàn ý Cha

M. Sao Khuê, 27-8-2014

Tính cách

TRẦM THIÊN THU

(Chúa Nhật XXII TN, năm A)

Tính cách là tính chất, là đặc điểm nội tâm của mỗi con người, có ảnh hưởng trực tiếp đến cách suy nghĩ, lời nói và hành động của người đó. Trong văn nói, tính cách gọi là “tính tình” hoặc nói gọn là “tính” – tính hiền, tính thẳng thắn, tính giản dị,… Một người có thể có nhiều tính cách và nhiều người có thể có cùng một tính cách.

Tính cách là yếu tố quan trọng của một con người. Người ta thường đánh giá các động thái – đôi khi kể cả cách suy nghĩ – của một người, từ đó suy ra tính cách của người đó, cuối cùng là kết luận về bản chất của người đó.

Thường thì tính cách được chia làm hai loại: tính tốt và tính xấu. Tốt và xấu là theo quan niệm của đa số. Tuy nhiên, đối với những tính cách mà số người cho là xấu bằng số người cho là tốt, hoặc không ai cho là tốt hay xấu gì cả, chúng ta nên xem xét lại trong từng trường hợp cụ thể hoặc “gắn” cho nó cái quan niệm trung lập.

Cha mẹ sinh con, Trời sinh tính. Người ta không thể hiểu hết một con người, có gọi là “đi guốc trong bụng” thì cũng chỉ là một phần mà thôi. Ngay cả vợ chồng sống nên “một xương, một thịt” với nhau vài chục năm rồi mà cũng chẳng hiểu hết tính tình của nhau. Và rồi vì không hiểu hết nhau, người ta đâm ra dị đoan bằng cách đoán tính cách qua giờ sinh, ngày sinh, năm sinh, chòm sao,… Hoàn toàn vô ích!

Xem tiếp toàn bài…

CON ĐƯỜNG YÊU

BA CHUÔNG
Đường về sự chết là đường về sự sống
Đường tới khổ đau là đường tới vinh quang
Tình yêu nào không chấp nhận gian nan
Tình yêu ấy sẽ nửa đàng đứt gánh

Hạnh phúc thật vượt qua ngàn bất hạnh
Niềm hân hoan chiến thắng nỗi sầu vơi
Phút bình an đổi bằng máu lệ rơi
Ngày thư thái sau một đời tất tả

Lẽ thường tình? Hay là mầu nhiệm lạ
Người có yêu mới thấu cả niềm yêu?
Người không yêu chẳng dại để tiêu điều
Chẳng dại chết cô liêu trên đồi vắng

Thập giá nào trên vai mà không nặng
Đường tình nào không trầm lắng xót xa
Nếu tình yêu là hạnh phúc bao la
Thì không thể thiếu chan hòa nước mắt

Bước theo Chúa, một con đường duy nhất
Con đường tình đường mất tất vì yêu
Xin cho con từ buông bỏ đến liều
Đi với Chúa con đường yêu, hạnh phúc

Ba Chuông, 25-8-2014