Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Một 2017
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 12    
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

LỜI CẦU NĂM MỚI

Xuân về, Tết cũng đến rồi
Bạn ơi! Bạn đã có lời cầu chưa?
Không nhiều, không ít, chỉ vừa
Thế là đầy đủ, vô tư Tết này!

ĐINH niên DẬU

​AMEN… tùm !​

RÌNH RẬP – TỐ CÁO

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Tư, Tuần II Thường Niên. Mc 3, 1-6

Người đời vẫn thường nói “không ưa thì dưa có có dòi”. Thấy dân chúng càng ngày càng tuốn đến với Đức Giêsu để được Người chữa lành, các Biệt phái và Luật sĩ tỏ ra ghen tỵ với Chúa, nên tìm mọi cách ” rình rập, tố cáo”, thủ tiêu Ngài. Lòng ích kỷ, ghen tương đã làm cho tâm hồn trở nên mù quáng, không còn nhận ra ân huệ mà Chúa dành cho chính họ, cho dân chúng, nhất là những người ốm đau bệnh tật, đói nghèo…

Ngày nay cũng không thiếu những kẻ tạm gọi là “ăn không, ngồi rồi”, thích “bới lông tìm vết”, rình mò những khuyết điểm của tha nhân, để hạ nhục, bắt bớ, tố cáo, bôi họ thanh danh. Cuộc sống sẽ trở nên nặng nề, nếu xung quanh ta có những người như thế.
Xin Chúa cho ta lòng quảng đại với hết mọi người, biết góp phần mình làm cho gia đình, giáo xứ, xã hội mỗi ngày một tươi đẹp hơn, thay vì chỉ trích, lên án, tố cáo, và đạp đổ… Amen

CHÚA BUỒN

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Tư, Tuần II Thường Niên. Mc 3, 1-6

Thánh Marco thuật lại, Chúa Giêsu phẫn nộ cảm thấy buồn, trước sự cứng lòng, giữ luật vì hình thức, tìm cách tư lợi cho bản thân, mà quên mất tha nhân. Thay vì phải tìm cách mưu cầu hạnh phúc cho dân chúng, họ lại dùng sử dụng luật lệ một cách cứng ngắc, quá nguyên tắc mà thiếu bác ái với anh em, vắng bóng tình bác ái yêu thương.

Điều ấy cũng có thể là thái độ của nhiều người kitô hữu hôm nay, giữ luật vì hình thức, vì sợ tội, chứ chưa vì lòng yêu mến Thiên Chúa. Vì sợ tội, vì để chu toàn lề luật, nên đi lễ cho qua lần chiếu lệ, gặp khó khăn sẵn sàng bỏ đạo, hoặc chỉ giữ đạo mà quên mất sống tốt tương quan với tha nhân.

LÒNG CHAI ĐÁ

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Tư, Tuần  II Thường Niên. Mc 3, 1-6

Người ta vẫn ví những người nói mà không nghe, tựa như “nước đổ đầu vịt”, hay “nước đổ lá khoai”, bảo thủ, kiêu căng, tự mãn, không bao giờ muốn lắng nghe tiếp thu ý kiến của người khác, cho dù biết mình sai.

Đây là điều mà làm Chúa Giêsu phải “thịnh nộ” và buồn phiền vì lòng chai dạ đá, của nhóm Pharisêu và Hêrôđê. Họ không chịu hoán cải, sửa đổi, nhìn nhận những việc tốt lành mà Chúa Giêsu đem đến cho dân chúng. Thay vì tìm cách giúp thanh niên bị bại tay, họ lại rình xem Chúa Giêsu có chữa lành không, để tố cáo Người. Lòng chai dạ đá, khiến họ khép lòng lại trước nỗi khốn cùng của tha nhân.
Xin cho ta luôn mở rộng con tim, để nhìn thấy những điều hay của tha nhân, và cộng tác góp phần đem lại niềm vui cho mọi người. Amen.

THÁNH HÓA NGÀY CHÚA NHẬT

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Ba, Tuần II Thường Niên. Mc 2, 23 – 28

Ngày Sabat năm xưa, ngày Chúa nhật của nhân loại hôm nay, Thiên Chúa lập ra vì lợi ích của con người. Để ta có thời gian gần gũi thân mật với Chúa, đồng thời thể hiện tình liên đới với tha nhân. Cần phải thánh hóa ngày này, đặc biệt hơn những ngày khác. Nghĩa là dành cho việc thờ phượng tế lễ, kín múc sức mạnh thần linh từ nơi Chúa, quan tâm chăm sóc bản thân, sống thân thương gần gũi, chia sẻ tình người với nhau.
Cần tránh thái độ dùng ngày này lao động quá sức mình, liều mình trong các cuộc vui chơi, du lịch…bỏ cả thánh lễ, đọc kinh, đi nhà thờ, hoặc nhậu nhẹn, say sưa quá chén, ẩu ả, nặng lời cãi vã làm mất ý nghĩa của ngày vui hân hoan trong Chúa.
Xin cho ta biết tận dụng ngày này, diễn tả tràn ngập niềm vui của Đấng Phục Sinh. Amen.

Nhấp vào đây để Trả lời hoặc Chuyển tiếp

LUẬT VỊ NHÂN

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Ba, Tuần II Thường Niên. Mc 2, 23 – 28

Thiên Chúa tạo dựng mọi sự để cho con người và vì con người. Luật lệ cũng vậy, nó cần thiết để duy trì trật tự xã hội, thăng tiến con người. Nhưng nếu quá cứng ngắc, câu nệ vào lề luật sẽ thành bất nhân, “một trăm cái lý không bằng một tý cái tình”. Trong cuộc sống hằng ngày phải ứng xử sao cho “thấu tình đạt lý”. Đây cũng là điều mà Chúa Giêsu nhắc nhở các Pharisiêu và Luật sĩ. Họ quá khắt khe trong việc giữ luật, mà quên rằng ngay cả lề luật nghỉ ngày Sa bát cũng vì con người và cho con người.

Thiên Chúa muốn con người nghỉ ngày Sa bát, nhằm để tôn vinh Thiên Chúa và tĩnh dưỡng phần xác. Luật nghỉ ngày Chúa nhật hôm nay cũng nhằm hai mục đích ấy. Nghỉ ngơi ngày Chúa nhật để tham dự Thánh Lễ, nghỉ ngơi phần xác, thăm viếng người ốm đau, bệnh tật…. Việc tuân giữ lề luật phải xuất phát từ lòng mến Chúa và yêu người.
Xin Chúa cho ta hiểu và tuân giữ luật nghỉ ngày Chúa nhật vì lòng yêu mến Chúa. Amen

NGÀY CỦA CHÚA

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Ba, Tuần II Thường Niên. Mc 2, 23 – 28

Có người hỏi cha, ngày Chúa Nhật có được làm việc không nhỉ, Giáo Hội còn buộc kiêng việc xác ngày Chúa nhật không vậy cha?. Ngày Sabat của người Do thái năm xưa, mà nay là Ngày Chúa Nhật, vẫn còn nguyên giá trị “chớ làm việc xác ngày Chúa nhật”. Nghĩa là ngày Chúa nhật, nhằm để ca tụng Thiên Chúa, nghỉ ngơi phần xác, thánh hóa con người. Tuy nhiên, “việc chẳng đặng đừng”, không thể kiêng việc xác, Giáo Hội mời gọi làm một việc bác ái nào đó tương xứng.

Thật đẹp biết bao, ngày Chúa nhật cả gia đình cùng nhau đi tham dự Thánh Lễ, học hỏi về Chúa, quây quần bên bữa cơm gia đình, lắng nghe, chia sẻ vui buồn sướng khổ cuộc đời, để cảm thông, nâng đỡ lẫn nhau, quan tâm đến những nhu cầu của người khác. Nếu không có lý do đủ nghiêm trọng hãy thánh hóa ngày Chúa nhật, bằng cách dành thời gian bên Chúa và tỏ lòng xót thương quan tâm lẫn nhau. Amen.

HỢP XƯỚNG GÀ

Biếm Thi

Một bè quác quác tè le
Một bè cục tác như bè trôi sông
Người ta cũng thế, chuyện thường
Ngoài thì hòa hợp, trong lòng ghét nhau

ĐINH văn DẬU

THƯƠNG TẾT

Có bao người chẳng có Xuân
Người thì thui thủi mình ên lạc loài
Người thì nghèo rớt mồng tơi
Người thì sớm tối rối bời lắng lo
Người thì mất Mẹ, mất Cha
Người thì không cửa, không nhà, lang thang
Người thì cầu thực tha phương
Người thì bất hạnh trong đường hôn nhân
Người thì thua lỗ làm ăn
Người thì bệnh tật phải nằm co ro
Người thì thất vọng, ưu tư
Người thì di tản chỉ vì thiên tai
Trăm người trăm cảnh đọa đày
Những người không Tết biết ai bạn cùng!

Chúa ơi, xin hãy xót thương
Ban cho họ chút vui mừng ngày Xuân
Biết dâng nỗi khổ âm thầm
Để được thông phần cứu độ trần gian
Xin cho họ được bình an
Tâm hồn thánh đức ngập tràn tin yêu
Hướng tâm lên Chúa chí cao
Dù chẳng chút nào kẹo, mứt, thịt, dưa,…
Tết vui với Chúa trọn mùa
Vuông tròn ý nguyện, thật thà hy sinh

TRẦM THIÊN THU

NHẠC XUÂN

Đàn kìm thánh thót cung Xuân
Những cung nhạc nối kết liền yêu thương
Đàn bầu nắn nót ngũ cung
Việt Nam tươi nét S vòng nước non
Sáo vi vút tiếng êm đềm
Cho hồn dân tộc miên man tháng ngày
Hùng Vương như sống lại ngay
Ngọt dưa hấu đỏ lòng đầy An Tiêm
Xênh xang nhịp tết, nhạc Xuân
Hò, xự, xang, cống,… Việt Nam tự hào!

TRẦM THIÊN THU

XUÂN CAY

Thắp một nén nhang
Tự dưng cay mắt
Là cay mắt thật
Đâu phải cay thường

Không thắp nén nhang
Mắt vẫn cay thật
Lòng cay chua chát
Cay nào cay hơn?

Ớt cay – chuyện thường
Tình cay – chua chát
Tội cay – bi đát
Lòng cay – miên trường

Xuân cay khác thường
Người Cha đã khuất
Người Mẹ đã mất
Tết nào buồn hơn?

Dòng lệ không còn
Để khóc Cha Mẹ
Xin Chúa tha thứ
Nhang lòng vẫn cay

Trong khoảng Xuân này
Chúc người còn Mẹ
Còn Cha còn đó
Chữ Hiếu đừng quên

Dẫu đời vô duyên
Trăm năm một chuyến
Cũng đừng lỡ hẹn
Tình Mẹ, Tình Cha

TRẦM THIÊN THU

ÁO XUÂN

Trời se lạnh nhưng nắng vàng sưởi ấm
Đã đến lúc cùng tống cựu, nghinh tân
Chúc vạn sự cát tường, ước mơ tràn
Đón Xuân hồng cho toàn gia hạnh phúc

Xuân rạo rực nên lòng người náo nức
Tết có thật dù chẳng ai thấy đâu
Xuân nồng nàn khúc ca dao thương yêu
Thật diệu kỳ lúc đất trời trừ tịch

Dù náo động hoặc là dù tịch mịch
Thì mùa Xuân vẫn đưa đón Tết về
Bất kỳ ai cũng có vạch giao thừa
Xa năm cũ, bồi hồi đón năm mới

Lạy Thiên Chúa là Chúa Xuân tuyệt đối
Áo-tội-lỗi xin dứt khoát cởi ra
Để khoác vào áo-nhân-đức đơn sơ
In đậm hình Đức Giêsu Cứu Chúa

TRẦM THIÊN THU

CŨ VÀ MỚI

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Hai Tuần II Thường Niên. Mc 2, 18 – 22

Không phải cứ cái gì cũ cũng xấu, mà cũng không phải cái gì mới cũng là tốt. Thực tế cho thấy, người ta rất trân trọng đồ cổ, những giá trị văn hóa truyền thống được giữ gìn, … ngay cả Giáo Hội cũng được tiếp nối dựa trên truyền thống của các Thánh Tông đồ. Nhưng Tin mừng hôm nay, xem ra có vẻ Chúa Giêsu muốn hủy bỏ tất cả truyền thống, và mọi thứ đã được xây dựng trước đó.

Thực ra không phải như vậy, Chúa Giêsu đến không để hủy bỏ mà là để kiện toàn, làm cho chúng được nên hòan hảo hơn, những gì còn khiếm khuyết của lề luật cũ. “Rượu mới phải để trong bầu da mới”, cái “mới” ở đây không phá bỏ cái “cũ” nhưng đã được chắt lọc từ sự tinh hoa của cái cũ. Cái mới ở đây cũng chính là tình yêu thương vô vị lợi, vượt ra khỏi những rào cản, câu nệ lề luật, hẹp hòi, ích kỷ, thiếu tình bác ái đối với tha nhân.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta trở thành con người mới, đầy Thần khí, sự thật, chan chứa yêu thương. Amen.

TINH THẦN CHAY TỊNH

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Hai Tuần II Thường Niên. Mc 2, 18 – 22

Các môn đệ của Gioan và người Pharisêu thật có lý để hỏi, tại sao đang lúc mọi người ăn chay, còn các môn đệ của Chúa Giêsu lại không ăn chay. Chúa Giêsu đã trả lời, cho họ việc ăn chay là cần thiết, để hãm mình, ép xác, tôi luyện cõi lòng, hầu xứng đáng đón nhận ơn Cứu độ. Sự hiện diện của Chúa, tựa như chàng rể, đem lại niềm vui, đương nhiên không cần phải chay tịnh.

Vả lại chay tịnh không phải đơn thuần chỉ là ủ rũ héo tàn, khóc lóc than van, kiêng khem, tuân giữ nghiêm ngặt một số luật lệ nào đó, nhưng còn phải sống tình san sẻ yêu thương. Đó là tinh thần mới của Đức Kitô.

Xin cho ta biết quên mình, mỗi ngày yêu nhiều, tha thứ nhiều hơn nữa. Đó là việc chay tịnh mà Chúa mong chờ mỗi người chúng ta. Amen

TINH THẦN MỚI

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Hai Tuần II Thường Niên. Mc 2, 18-22

Ăn chay, cốt chỉ để cho người ta thấy là đạo đức, để soi mói anh em, thì chẳng có giá trị gì hết. Chúa Giêsu đã nhắc cho các pharisiêu như thế! Tựa như chiếc bình da cũ không thể đổ rượu mới, vải mới cũng không thể vá vào áo cũ, tinh thần cũ, ích kỷ, hẹp hòi, duy lề luật cũng không thể tồn tại trong thời đại Đấng Thiên Sai.

Việc chay tịnh, tham dự cử hành phụng vụ của mỗi Kitô hữu hôm nay cũng vậy, không thể co cụm trong vỏ ốc khép kín, vị kỷ, nhưng thúc đẩy đi đến mối liên hệ yêu thương người khác. Nếu việc tham dự Thánh Lễ, đi nhà thờ, ăn chay, làm các việc đạo đức bác ái…mà lại không tha thứ, cứ nói hành, bêu xấu, ghét bỏ anh em mình, thì cũng không thể là môn đệ Chúa Kitô.

Xin cho ta sống tinh thần mới của Đức Kitô, mỗi ngày bỏ đi con người cũ, đầy tham lam, ích kỷ hẹp hòi, để sống tình liên đới hòa hợp với tha nhân, hân hoan đón chờ ngày Chúa lại đến trong vinh quang. Đó là tinh thần chay tịnh mà Chúa mong muốn mỗi người chúng ta. Amen.

TỎA SÁNG ĐẤNG XÓA TỘI TRẦN GIAN

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Chúa Nhật II Thường Niên. Ga 1, 35 – 42

Một nữ tu điện thoại nói ngày mai có một cha xứ của cộng đoàn đang phục vụ, ghé thăm. Như một phản ứng tự nhiên, rất thật, tình nghĩa gia đình, lưỡng lự, rồi trả lời “Dạ! ghé thăm thì được nhưng đừng xin đó”. Cúp điện thoại, mà lòng không bình an chút nào. Lời Chúa chất vất “sao mà mình vô tâm thế, dẫu biết rằng lúc này vào những ngày cuối năm, tình hình kinh tế cũng khó khăn, nhưng sao cho phép mình nói câu vô tình đó”. Quyết định điện thoại để gặp cha vùng dân tộc, mới biết ngài coi tới bẩy buôn làng. Mấy hôm nay đi khắp đó đây, để xin chỗ này chỗ kia, về làm túp lều cho Chúa ở, để dâng lễ trú nắng trú mưa, nhưng …cũng chẳng được là bao.” Từ trên cầu thang xuống nhà thờ để dâng lễ, lòng cứ nghẹn ứ trào dâng, thầm thưa với Chúa “Lậy Chúa, sao vậy, chúng con chỉ là những người bình thường, mà sao Chúa trao cho những trách nhiệm nặng nề quá vậy ?”.
Tư tưởng cứ miên man, trong bầu khí của những ngày cuối năm, lại là ngày toàn thể Giáo Phận hướng về Miền Trung, cầu nguyện và có những hành động giúp đỡ thiết thực cho anh chị em đồng bào ruột thịt, chợt gợi về tâm tình đi thực tập mục vụ mùa Giáng Sinh năm nào, khi chứng kiến những mảnh đời lầm than, khổ cực:
Xem tiếp toàn bài…

Xuân Đã Sang Chưa Em

Xuân đã sang chưa em?
Mà ngày mưa còn mãi
Nghe xót xa nỗi đau
Lũ lụt đến rất mau

Xuân đã sang chốn nay
Mà nghe người nơi ấy
Vẫn rưng rưng mắt cay
Bờ môi tiếng thở dài …

Ta thấy mẹ già còng lưng vườn rau sớm
Ta thấy em thơ, ngơ ngác như đàn gà con
Ta thấy em, nét son tươi không còn nữa
Thấy trong mắt em, dòng lũ quét sâu mòn.

Xuân đã sang chưa em?
Mùa xuân nay về phố
Gió xuân đến bên ta
Kể chuyện xa ngậm ngùi.

Lm. Dân Chài

NỤ XUÂN

Xuân sang một nụ ước mơ
Đẹp màu Tết lúc giao thừa quê hương
Xuân về một nụ yêu thương
Trao nhau lời chúc thật lòng đầu Xuân
Là tình thân dẫu xa gần
Gặp nhau vẫn biết ân cần với nhau
Nụ Xuân hương vị ngọt ngào
Nở tươi đóa Tết mến trao tình người

TRẦM THIÊN THU
Xuân Đinh Dậu – 2017

ÁNH XUÂN

Lung linh ánh sáng Mùa Xuân
Từ chiếc lồng đèn màu đỏ
Ánh sáng Mùa Xuân nho nhỏ
Nhưng vẫn ấm áp Tình Xuân

Tay đời nâng niu ân cần
Mơ ước hòa bình tỏa sáng
Cho đời không còn thù oán
Cả năm đẹp ánh sáng Xuân

Ánh Xuân kỳ diệu vô ngần
Vì lá Ánh Sáng Thiên Chúa
Ai đi trong Ánh Sáng đó
Cả đời sống giữa Mùa Xuân

TRẦM THIÊN THU
Tết Đinh Dậu – 2017

(*) Ga 8:12 – “Tôi là ánh sáng thế gian. Ai theo tôi, sẽ không phải đi trong bóng tối, nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống”; 1 Ga 1:5 – “Thiên Chúa là ánh sáng, nơi Người, không có một chút bóng tối nào”.

GỌI TÊN MÙA XUÂN

Âm thầm gọi tên mùa Xuân
Để nghe lòng mình ấm áp
Quên đi tháng ngày cơ cực
Dẫu là một thoáng êm đềm

Ký ức ngày xưa dịu hiền
Xuân sang vô thường rạo rực
Khát khao mơ niềm hạnh phúc
Giữa đời xuôi ngược gieo neo

Mong chờ ngày tháng ca dao
Gieo từng hạt thương hạt nhớ
Nghe lòng bồn chồn rất lạ
Ngẩn ngơ một góc Xuân riêng

TRẦM THIÊN THU

GÀ ĐEN, GÀ TRẮNG

Hai con Gà Trống tranh nhau
Con Đen nhảy bổng: “Chính tao cầm quyền”
Ngứa tai, con Trắng cãi liền:
“Chính tao là chủ của năm Dậu này”
Hai con cãi cối, cãi chày
Bất phân thắng bại, cả ngày chưa nguôi
Giao thừa gần tới nơi rồi
Đá nhau tới tấp, loi choi đòi quyền
Cuối cùng cả Trắng lẫn Đen
Tả tơi, rũ rượi, hết còn tranh nhau
Chức quyền, địa vị,… giành nhau
Giống như Đen Trắng cùng đau. Ích gì?

TRẦM THIÊN THU

ĐẤNG GÁNH TỘI TRẦN GIAN

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Chúa Nhật II Thường Niên. Ga 1,29-34

Tin mừng Gioan thuật lại “Khi ấy, ông Gioan thấy Chúa Giêsu tiến về phía mình liền nói: “Ðây Chiên Thiên Chúa, đây Ðấng xoá tội trần gian. Này tôi đã nói về Ngài: Một người đến sau tôi, nhưng đã có trước tôi, vì Ngài cao trọng hơn tôi. Và tôi, tôi đã không biết Ngài, nhưng để Ngài được tỏ mình ra với Israel, nên tôi đã đến làm phép rửa trong nước”. Gioan giới thiệu Đức Kitô chính là chiên Thiên Chúa, là Đấng gánh tội trần gian”. Hình ảnh con chiên được nhắc rất nhiều lần trong Kinh Thánh, là con vật rất hiền lành, dù bị xén lông có đau đớn, nhưng nó cũng chẳng kêu la. Chiên cũng là con vật được Môsen quy định, dùng làm của lễ để dâng lên Thiên Chúa “ Một con vào buổi sáng còn một con vào buổi chiều. Máu của chiên đổ ra có sức tẩy xoá tội lỗi cho dân chúng”.
Đức Giêsu Kitô cũng được gọi là Chiên, không phải là chiên bình thường, nhưng là “Chiên của Thiên Chúa, là Đấng gánh tội trần gian”, như lời tiên tri Isaia đã loan báo “Người sẽ không kêu to, không nói lớn, không để ai nghe tiếng trước phố phường. Cây lau bị giập người không đành bẻ gãy, tim đèn leo lét, cũng chẳng nỡ tắt đi. Người sẽ trung thành làm sáng tỏ công lý”, “.mọi thương tích của chúng ta nguoi mang vào thân thể”. Chính nhờ cái chết và phục sinh của Chúa mà muôn người được hưởng ơn cứu độ.
Xem tiếp toàn bài…

ĐÓA YÊU THƯƠNG

TRẦM THIÊN THU

Truyền thuyết kể rằng…

Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé 5 tuổi rất giàu lòng yêu thương. Cô yêu bố mẹ mình, chị mình đã đành, cô còn yêu cả bà con quanh xóm, yêu cả ba ông Táo bằng đá đêm ngày chịu khói lửa để nấu cơm, hầm ngô, nướng thịt cho mọi người ăn. Một lần, thương ba ông Táo, trời đã nóng lại chịu lửa suốt ngày đêm, cô bé ấy đã lấy một gáo nước to dội lên đầu ba ông. Tro khói bốc lên mù mịt, ông Táo già nhất vụt hiện ra nói:

– Cháu thương ta nhưng chưa hiểu ta. Lửa càng nóng, ta càng vui. Cháu mà dội nước thì có ngày ta bị cảm mất.

Từ đấy, cô bé không dội nước lên đầu ba ông Táo nữa. Nhưng ông Táo già thì thỉnh thoảng lại hiện lên trò chuyện với hai chị em cô bé. Một hôm, vì thương ông, cô em hỏi:

– Ông thích lửa thôi à? Ông còn thích gì nữa không?

Xem tiếp toàn bài…

TẾT ĐINH DẬU

Tiết Đông giá lạnh đã qua
Mùa mưa đã dứt, đã xa lắm rồi
Sơn hà nở rộ hoa tươi
Mùa Xuân rộn rã về rồi, vui thay! (1)
Tiếng Gà gáy vọng đầu ngày
Nghe vang trên khắp tháng ngày quê ta
Tết về khắp chốn gần, xa
Thắm tình yêu Chúa, nhà nhà đoàn viên
Hãy làm điều thiện suốt năm
Đại gia đình của Đức Tin một lòng (2)
Sớm chiều hiệp nhất, yêu thương
Cùng vui Xuân mới, cùng mong Nước Trời
Tiếng Gà Đinh Dậu gọi mời
Mến Chúa, yêu người là chúc Tết nhau

TRẦM THIÊN THU
Khoảng Xuân Đinh Dậu – 2017

(1) Dc 2:11-12.
(2) Gl 6:10 – “Bao lâu còn thời giờ, chúng ta hãy làm điều thiện cho mọi người, nhất là cho những anh em trong cùng đại gia đình đức tin”.

KHÁI NIỆM XUÂN

Hân hoan Xuân đón Tết về
Sum vầy con cháu, ông bà, mẹ cha
Xuân về khi tiết Đông qua
Muôn đời quy luật bốn mùa vân vi
Bồi hồi Xuân tiễn Tết đi
Tết đi, Xuân sẽ giao mùa Hè sang
Bốn mùa ngày tháng thênh thang
Ngày tàn, đêm hết – ngỡ ngàng tâm tư
Nhưng vẫn là một Giêsu
Tương lai, quá khứ, bây giờ như nhau (*)
Đến hay đi, trước hay sau
Chỉ là khái niệm sớm chiều trần gian

TRẦM THIÊN THU
(*) Dt 13:8 – “Đức Giêsu Kitô vẫn là một, hôm qua cũng như hôm nay, và như vậy mãi đến muôn đời”.