Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Sáu 2016
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 5    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

ĐÁ TẢNG PHÊRÔ

Phêrô tuyên tín rạch ròi:
“Thầy là Con Đức Chúa Trời, không sai”
Phêrô tính nóng, làm ngay
Không nên không phải chém tai đứt liền
Chúa rằng: “Đừng vội nổi điên
Từ từ giải quyết, sống hiền, đừng ngông!”
Phêrô còn quả quyết rằng:
“Dù con phải chết cũng không bỏ Thầy”
Khi Thầy chịu cảnh đọa đày
Môn sinh chuồn hết, chẳng ai mạnh mồm
Một đầy tớ gái ôn tồn:
“Ông này cùng đám chứ còn sai đâu”
Phêrô giật thót, nói mau:
“Giêsu, tôi chẳng biết đâu, đừng đùa!”

Ba lần chối Chúa đêm khuya
Con gà bỗng gáy, Phêrô hoảng hồn
Khóc thầm sám hối lỗi lầm
Sửa sai và sống tốt hơn xưa nhiều
Phêrô chất phác tin yêu
Được Thầy tín nhiệm và trao chức quyền
Hết lòng sống với đoàn chiên
Đứng đầu Giáo hội khắp miền thế gian

Con người yếu đuối luôn luôn
Hứa rồi quên, chỉ mạnh mồm vậy thôi
Xin tha thứ những lầm sai
Hứa nhiều mà chẳng giữ lời bao nhiêu
Đời con chối Chúa đã nhiều
Xin Ngài ân xá, thương yêu, độ trì
Giúp con can đảm mọi khi
Vui buồn sướng khổ không xa cách Ngài

Phêrô – Đá Tảng của Trời
Cầu thay nguyện giúp kiếp người lầm than
Dẫu bao mưu chước ác thần
Giúp con vững chí kiên tâm đêm ngày

TRẦM THIÊN THU

PHÓ TRỌN TIN YÊU

Lm. Gioan vũ Xuân Nghị

Chúa Nhật XIII Thường Niên. Lc 9, 51-6

Đọc bài Tin mừng hôm nay phải chăng đòi hỏi của Chúa thật quá đáng, khiến khó lòng con người đáp ứng lời mời gọi ấy. Một người được Chúa mời gọi theo Ngài, xin cho về chôn cất cha, lo cho mồ yên mả ấm của cha anh, rồi anh sẽ đi theo Ngài. Nhưng Chúa Giêsu nói với anh “Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết, phần con, hãy đi rao giảng Nước Thiên Chúa”. Người khác thân thưa với Chúa “Lạy Thầy, tôi sẽ theo Thầy, nhưng cho phép tôi về từ giã gia đình trước đã”. Nhưng Chúa Giêsu đáp: “Ai đã tra tay vào cày mà còn ngó lại sau lưng, thì không xứng đáng với Nước Thiên Chúa”. Chúa đòi một sự chọn lựa dứt khoát.
Khó quá phải không ? Chắc chắn là khó, bởi con đường của Ngài chọn đâu phải là rộng rãi thênh thang, nhưng là thập giá, là đi lên Giêrusalem đương đầu với thử thách gian nan. Khó, nhưng không phải không thực hiện được. Cũng không phải là phi lý khi Chúa đòi hỏi điều ấy. “Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết, phần con, hãy đi loan báo Tin mừng nước Thiên Chúa”, điều này có nghĩa phải đặt Chúa lên trên mọi tình cảm tự nhiên, rồi phó thác cho Ngài, tất cả hãy để Chúa lo liệu, ta đừng quá bận Xem tiếp toàn bài…

CƯƠNG QUYẾT THEO NGÀI

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Chúa Nhật XIII Thường Niên. Lc 9, 51-6

Thánh Luca thuật lại, Thầy trò Chúa Giêsu đang trên đường tiến về Giêrusalem, có người chạy đến nói với Ngài “Dù Thầy đi đâu tôi cũng sẽ theo Thầy”. Chúa Giêsu bảo người ấy rằng: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có chỗ gối đầu”. Điều ấy có nghĩa theo Chúa là chấp nhận khổ đau, thiếu thốn, bạc bẽo, không cửa không nhà, nay đây mai đó, thiếu thốn tư bề. Ai đã từng đọc tác phẩm “Dân Làng Hồ”, mới thấy thấm thía câu nói này của Chúa Giêsu. Đang sống nơi xứ sở phồn hoa, đầy đủ tiện nghi bên trời Tây, các nhà thừa sai bỏ lại tất cả, cha già mẹ yếu, họ hàng, bạn bè…để vượt biển, lội suối băng rừng, lắm vị đã làm mồi cho cá sấu thuồng luồng, hổ beo, rắn rết…sống màn trời chiếu đất. Nhưng trong suốt hành trình ấy, chưa bao giờ các vị thừa sai, lại coi đó là một khổ hình, mà luôn mở miệng chúc tụng Chúa trong mọi hoàn cảnh.
Người ta thường nghĩ đoạn sau của bài Tin mừng hôm nay, dành đặc biệt nói về tu sĩ nam nữ, những người dâng mình cho Xem tiếp toàn bài…

VỀ PHÍA BIỂN

GÃ TUẦN PHIÊN

Ngoái một ngoái rất xa về phía biển
Để mà chi, mà chi nữa đâu em
Lũ kỷ niệm chừng hom hem, thay biến
Dấu chân tình đành nhốt lại trong tim

Chuyện đồi cát bỗng trở thành cổ tích
Của chích chòe thân thích với họa mi
Hót với nhau giữa đêm hè tĩnh mịch
Vừa đủ nghe nhịp sóng vỗ thầm thì

Trái măng cụt từng chua từng ngọt lắm
Bỗng chia đều cho nồng ấm, cô liêu
Cơn mưa hạ giữa chiều còn lưng nắng
Thành tiên tri hạnh phúc thoáng tiêu điều

Mấy mùa xa, thời gian như trẻ lại
Tiếng hót nào chợt tê tái bi thương
Nghĩa gì đâu một thuở thời dấu ái
Mà thanh âm vọng mãi những đêm trường

Ngoái một ngoái rất xa về phía biển
Còn chút hương diệu vợi trong tim mình
Kìa tất cả đang vào mùa thay biến
Đôi chân tình từ giã cuộc phù sinh

Thắp trong nhau nén hương tình thánh thiện
Lời nguyện thầm dâng tiến Chúa quyền linh

Gã Tuần Phiên, 21-6-2016

BỎ LẠI SAU LƯNG

HƯƠNG NAM

Bỏ lại sau lưng muôn sắc màu rực rỡ
Triệu đóa hồng mới nở giữa vườn xuân
Bước tới thật gần chẳng chút bâng khuâng
Chừng tiếng sét ái tình vừa đánh gục

Một cõi lòng từ nghìn đời thổn thức
Chỉ vì yêu ai phàm tục giang hồ
Mãi vùi mình trong ngục tối vong nô
Đành mang phận kẻ tội đồ bi thảm

Bước gần lại đi nhìn hình, xem dáng
Và hiểu cho tường, thấu cho tận nghĩa yêu
Quên mình đi một đấng thánh huyền siêu
Chỉ một nhớ là tiêu điều tan nát

Người bỏ ngai trời, xuống trần nghe suối hát
Suối lệ sầu, khúc lang bạt bể dâu
Chia phận người chia niềm đắng, nỗi đau
Không có chỗ gối đầu cho yên giấc

Người muốn em theo chân Người Hành Khất
Xin chút tình nhân loại bạc nghĩa ân
Hiểu cho ra lòng thương xót vô ngần
Mau từ giã những phù vân chóng vánh

Cả em nữa, sẽ không còn bất hạnh
Khi tin yêu, trọn tín thác nơi Người
Bỏ sau lưng những mê đắm cuộc đời
Để bước tới với tình trời vĩnh cửu…

Hương Nam , 22-6-2016

LẮNG NGHE NHỊP THỞ XÓT THƯƠNG

BA CHUÔNG

Con dám xin gối đầu vào ngực Chúa
Và lắng nghe nhịp trái tim từ nhân
Là tiếng thở của trời cao vô ngần
Thành tiếng yêu gian trần nơi cuối đất

Cho con hiểu xót thương là nguồn thật
Tự trong lòng không muốn mất người yêu
Dẫu muôn thu cũng sẽ có một chiều
Hạt cứu rỗi gieo mình vào chốn bụi

Từ sáng láng bỗng chốc thành đen đủi
Từ vinh quang nên tủi nhục nhuốc nha
Vượt chín tầng không, chạm cõi ta bà
Cho tang tóc rày nở hoa vĩnh cửu

Gối vào ngực Chúa, nghe lời kêu cứu
Tưởng của gian trần, hóa ra của trời cao
Có can chi, mà Chúa phải thét gào
Cứu khẩn cấp một loài người tồi tệ

Đức Giê-su đã không hề chậm trễ
Khiêm nhu vâng lời, thành toàn lễ xót thương
Bước theo Người con không thể vấn vương
Nhịp thở trời cao, khẩn trương, dồn dập…

Ba Chuông, 22-6-2016

CẦM CÀY CÒN NGOÁI LẠI SAU

BA CHUÔNG

biết con là người từ bỏ mọi sự
nên mọi người thương ban đủ thứ cho con
tất cả những gì xinh tốt, ngọt ngon
và cuối cùng con chẳng còn thiếu thốn

cong bỗng mất lòng khoan dung, từ tốn
bởi nghĩ mình, cái rốn của tha nhân
là tâm điểm của bao mối bận tâm
là chỗ nhận bao hồng ân chính đáng

cái mất tiếp theo là chưa mù đã quáng
giá trị con người ở dáng, chẳng ở tâm
ở vàng vòng, bạc bó, thế với thân
loài vô sản thì chẳng nhân, chẳng ngãi

cái mất nữa là chưa điên bỗng dại
đang tự do bỗng hóa kiếp vong nô
giam hãm mình trong lầu tháp quy mô
không bước khỏi cái huyệt mồ thừa mứa

và còn nữa, còn mất bao nhiêu nữa
khi con cố tình nắm giữ lộc ân ban
không dám sẻ chia, sợ cạn kiệt kho tàng
thu quén được nhờ người lầm con từ bỏ

chỉ có Chúa mới tinh thông thấu tỏ
con phải lòng chuyện giàu có trần gian
chẳng bận tâm ai khốn khổ, cơ hàn
mặc sống chết, mặc nghèo nàn đeo mãi…

giờ hiểu mình cầm cày còn ngoái lại….
con chửa đáng là môn đệ Đức Giê-su
Đấng đã bao đêm chẳng có chỗ tựa đầu
thao thức mãi giữa bể dâu trắng mắt

xin giúp con bỏ buông cho mất tất
để mọi người thôi nhầm lẫn vì con
để trong con còn lại điều duy nhất
lòng khát khao cứu rỗi các linh hồn

Ba Chuông, 21-6-2016

NHÌN PHÍA TRƯỚC

M. SAO KHUÊ
Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu”.

Nhìn phía trước, bước đến gần
Đừng ngoãnh lại, đừng tần ngần, đứng yên
Ngày đã qua, ngày để quên
Dẫu là sự nghiệp, tuổi tên, chẳng màng

Chim có tổ, chồn có hang
Theo Người sẽ mãi lang thang giữa đời
Đi và đi, bốn phương trời
Gieo niềm hy vọng, gieo Lời bình an.

Đừng mong chi phút thư nhàn
Dừng cơn khát phố hồng nhan lụa là
Giã từ ảo mộng phù hoa
Quyết lòng đoạn tuyệt tâm tà kiêu căng

Khiêm nhu, vẻ đẹp thường hằng
Của lòng từ ái khoan nhân vô cùng
Sẽ là xiêm áo thủy chung
Trời cao đợi phút trùng phùng muôn thu

Nhìn phía trước, Đức Giê-su
Chính Người là trọn nguồn vui muôn đời
Khi em thuộc trọn về Người

M. Sao Khuê, 21-6-2016

HẠNH PHÚC NƠI NGƯỜI

M. SAO KHUÊ

“Chính để chúng ta được tự do mà Đức Kitô đã giải thoát chúng ta. Vậy, anh em đừng mang lấy ách nô lệ một lần nữa”. (Gl 5,1)

Chúa ơi! Ai sẽ giải thoát con
Khỏi vòng vây tham lam, mê đắm
Những đồng tiền loay xoay, loắn xoắn
Làm ồn ào khoảng lặng tâm con

Lời khen như đường mật ngọt ngon
Khiến rũ liệt cõi lòng khiêm nhượng
Tham vọng nào dìu xa muôn hướng
Đưa còn vào mộng tưởng kiêu căng

Lạc hoan nào hoa bướm, gió trăng
Chóng vánh lắm còn trêu ghẹo mãi
Tính cầu an, cầu nhàn thư thái
Biến con nên bất toại một đời

Đức Ki-tô giải thoát con rồi
Người bảo con thôi đừng ngoảnh lại
Đừng nuối tiếc một thời hoang dại
Uổng công trình từ ái xót thương

Ngọn lửa nồng, ngọn lửa yêu đương
Xin rực cháy trong lòng phàm tục
Cho con khát khao tìm hạnh phúc
Chính nơi Người, Đấng giải thoát con.

M. Sao Khuê, 23-6-2016

CƯƠNG QUYẾT LÊN GIÊRUSALEM

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Chúa Nhật XIII Thường Niên. Lc 9, 51-6

Là phận người, khi đối diện những khó khăn gian khổ, ai lại không sợ hãi, muốn chùn bước, quay đầu, tìm hướng dễ dãi, hoặc bỏ cuộc quả là thượng sách. Chắc chắn Đức Giêsu cũng không được miễn trừ những phút âu lo, sợ hãi ấy. Ngài cũng sợ đến độ “đổ cả mồ hôi máu”, gần đến giờ chịu tử nạn, Chúa đã thân thưa cùng Chúa Cha “nếu được xin cất chén đắng này. Nhưng đừng theo ý con, một vâng theo ý Cha”. Biết trước những đau khổ, tử nạn phía đang đợi chờ, nhưng Chúa Giêsu vẫn cương quyết lên Giêrusalem, con đường khổ đau, tử nạn, con đường tha thứ và hòa giải, con đường họa lại tình yêu, lòng xót thương của Thiên Chúa dành cho nhân loại.
Có lẽ vì biết Chúa Giêsu lên Giêrusalem, chọn con đường cùng cực, chết tất tưởi, nộp mạng, liều thân, chấp nhận thập giá, khổ đau, nhục hình, dưới con mắt nhân loại, đó là cái kết cục thất bại thê thảm, nên người Samaria chẳng muốn đón tiếp Chúa đi ngang qua. Con đường của Thiên Chúa thật nhiệm mầu và hoàn toàn khác với lối nhìn của con người. Ngài đã chấp nhận, can đảm, cương quyết lên Giêrusalem, sống mầu nhiệm tự hủy ra không, và chỉ có con đường này, mới đem lại hạnh Xem tiếp toàn bài…

ĐỪNG GIẬN DỮ

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Chúa Nhật XIII Thường Niên. Lc 9, 51-62

Chỉ vì vợ không nghe lời mình, Minh đã bê cả mâm cơm hất tung ra ngoài sân. Cả nhà bữa trưa hôm ấy, bụng đói meo, vì sự nóng nảy người chồng, người cha. Do không thống nhất trong việc dạy con, hai vợ chồng Hoàng nói qua nói lại, không giữ được sự bình tĩnh, đang cầm chiếc iphone 6s trong tay, ném xuống ao. Ném xong, Hoàng bừng tỉnh, đó là chiếc điện thoại, mà mấy tháng lương mới có thể mua được. Bận bịu công việc, áp lực cuộc sống, khiến ta dễ nổi nóng với nhau. Thiếu đức điềm đạm, tự chủ, khiêm tốn, khi người khác làm không đúng ý mình, ta muốn “ăn tươi nuốt sống” trừng trị tha nhân, cũng chỉ vì “nó không nghe lời”. Rất nhiều câu chuyện buồn, đáng tiếc xảy ra, cũng chỉ vì nóng nảy, giận hờn, nuôi lòng hận thù, không chịu tha thứ, không đủ bình tĩnh để phân biệt đúng sai, khôn ngoan khéo léo, hiền hậu như những người con cái Thiên Chúa.
Xem tiếp toàn bài…

ĐỪNG QUAY LẠI ĐẰNG SAU

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Chúa Nhật XIII Thường Niên. Lc 9, 51-62

Trong sách Sáng Thế kể lại câu truyện gia đình ông Lót. Họ đang sinh sống tại thành Sođôm. Dân thành tội lỗi lắm, Chúa muốn trừng phạt họ, nhưng vì gia đình Lót là người công chính, nên Thiên Chúa truyền cho thiên sứ đến báo cho gia đình ông “Mau lên! Hãy dẫn vợ và hai con gái ngươi ra khỏi nơi đây!’ Lót và gia đình ông lần lữa một chút, và bởi vậy các thiên sứ nắm tay họ và dẫn họ ra khỏi thành. Rồi một thiên sứ nói: ‘Hãy chạy thoát thân! Chớ nhìn lại phía sau. Hãy chạy trốn trên các ngọn đồi, để các ngươi khỏi bị giết chết!”. Lót và hai con gái vâng lời chạy ra khỏi thành Sô-đôm. Họ không ngừng lại một chút nào, và không nhìn lại phía sau. Vợ Lót dừng lại và nhìn về phía sau, bà liền hóa thành tượng muối.
Chúa Giêsu cũng căn dặn mỗi người chúng ta như thế “Ai đã tra tay vào cày mà còn ngó lại sau lưng, thì không xứng đáng với Nước Thiên Chúa”. Là môn đệ của Chúa, cất bước theo Ngài, đừng bao giờ quay lại phía sau, nghĩa là để cho những quyến luyến ràng buộc, tiền bạc, danh vọng, tham lam bất chính lôi kéo, khiến cho việc chọn Chúa xuống hàng thứ yếu, Ngài không còn là cùng đích của cuộc đời ta. Đừng ngó lại đằng sau, hay đừng ngó lại sau lưng, nghĩa là tín thác, tin yêu, phó trọn Xem tiếp toàn bài…

SỨC MẠNH CỦA LÒNG TIN

lm. Lm. Gioan vũ Xuân Nghị

Thứ Bảy Tuần XII Thường Niên. Mt 8, 5-17

Con đau bệnh, viên sĩ quan chẳng ngại đường xá xa xôi, lặn lội 30 cây số từ Caphanaum lên Cana để gặp Chúa Giêsu, cầu mong lòng thương xót của Giêsu, cứu vớt con ông đang lâm bệnh “thập tử nhất sinh”.

Chúa Giêsu chẳng cho ông một viên thuốc nào, chỉ bảo ông về đi, đứa con đã lành bệnh rồi. Là người ngoại giáo, nhưng đức tin của ông quá mạnh, nghe Ngài nói vậy thôi, vậy mà ông ra về, với niềm hy vọng chắc chắn con ông đã lành bệnh. Quả thực vào chính giờ ấy “cậu ấm” nhà ông đã bình phục

Ông quả là mẫu gương cho người Kitô hữu. Niềm tin vào Chúa Giêsu không phải vu vơ, trên mây trên gió, nhưng phải dẫn đến hành động cụ thể. Tin vào Chúa, cũng có nghĩa là phải lắng nghe lời của Ngài, để sửa đổi, chấn chỉnh những hành vi, tư tưởng bất chính, gian tà.
Xin Chúa củng cố đức tin còn non yếu của chúng ta. Amen.

HÃY ĐẾN VỚI CHÚA

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Bảy Tuần XII Thường Niên. Mt 8, 5-17

Bó tay, bất lực trước mọi phương thuốc trần gian, đứa đầy tớ viên sĩ quan người ngoại giáo đang phải đối diện với căn bệnh bại liệt hành hạ, đau đớn. Trái tim người tình phụ tử đã mách bảo cho ông biết, một lương y chẳng cần phải thuốc thang gì hết, “chỉ phán một lời thì đứa bé sẽ lành mạnh”.

Ông đã đến với Chúa Giêsu, bộc bạch với Ngài “thưa Ngài, tôi chẳng đáng được Ngài vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ phán một lời, thì đứa tớ bé của tôi sẽ lành mạnh”. Chúa Giêsu đón nhận lời cầu xin chân thành ấy, Ngài bảo ông “ông cứ về đi, ông tin sao thì được như vậy”.

Xin cho ta cũng hãy chạy với Chúa trong mọi biến cố vui buồn, thất vọng, đau thương cuộc đời với một niềm tin chân thành, tín thác tuyệt đối vào Chúa, chắc chắn Ngài sẽ chở che, chúc lành “ta tin sao sẽ được như vậy”. Amen.

TẦM NHÌN

VIỄN ĐÔNG

Trông lên mình chẳng bằng ai, trông xuống thấy mình còn hơn nhiều người. Thánh Phaolô nhắn nhủ: “Hãy tạ ơn TRONG MỌI HOÀN CẢNH. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Kitô Giêsu” (1 Tx 5:18).

Thực sự chúng ta dù có khổ nhưng vẫn còn hạnh phúc lắm!

Nếu ta thu nhỏ nhân loại thế giới thành 1 làng nhỏ có 100 người, chúng ta sẽ có: 57 người Châu Á, 21 người Châu Âu, 14 người Châu Mỹ và 8 người Châu Phi.

Trong đó có 52 Phụ nữ, 48 Đàn ông, 70 người da màu, 30 người da trắng.

Về tài sản, có 6 người sở hữu 59% tổng số tài sản của cả làng và cả 6 người đều là người Mỹ.

Trong số 100 người của làng sẽ như sau:

Xem tiếp toàn bài…

HAI CUỘC ĐỜI

(lễ ngày 29-6)

Phêrô giản dị ngư dân
Tính tình bộc trực, có gì nói ngay
Thế nhưng hèn nhát chối Thầy
Để rồi hối hận, tháng ngày ăn năn
Không còn nhát đảm, chối quanh
Phêrô đã dám liều thân vì Thầy
Được trao “chìa khóa” cầm tay
Mở cửa Nước Trời cho tín nhân vô

Saolê ngã ngựa, mắt mù
Thế nên đã hóa Phaolô nhiệt thành
Quyết vì Thiên Chúa chí minh
Tin Mừng rao giảng hết mình sớm khuya

Phêrô cùng với Phaolô
Là hai Cột Trụ Tòa Nhà Đức Tin
Cúi xin nhị vị thánh nhân
Nguyện thay cầu giúp chúng con lữ hành

TRẦM THIÊN THU

GIOAN LÃNG TỬ

Bụi đời sống kiếp lãng du
Gioan giản dị cho qua tháng ngày
Mật ong, châu chấu có đầy
Rừng xanh, núi thẳm mà hay vô cùng
Một mình rong ruổi mọi vùng
Đi khắp nẻo đường sa mạc trần gian
Chuyên cần kêu gọi ăn năn
Miệt mài cảnh báo đường lầm, lối sai
Gioan sống chẳng giống ai
Một đời lãng tử, tháng ngày phiêu du
Vì công lý, chẳng sợ nguy
Một lòng kiến tạo an hòa trần gian
Mở đường cho Chúa Ngôi Con
Chờ Ngài cứu độ thế nhân tội tình

TRẦM THIÊN THU
Sinh Nhật Dị Nhân Gioan Tẩy Giả, 24-6-2016

TIẾNG VẠC GIOAN

Gioan cất tiếng hô vang:
“Bạt đồi, xẻ núi, lấp sông, uốn đường
Để Ngôi Hai, Chúa thiên cung
Giáng trần cứu độ, yêu thương nhân loài”
Lời hô vang suốt đêm ngày
Thiết tha như Vạc kêu dài đêm sương
Mong người hoán cải thật lòng
Hưởng nhờ Lòng Chúa Xót Thương đời đời
Gioan ngôn sứ gọi mời
Ai khôn thì quyết sống đời ăn năn
Vạc Gioan giọng đã khàn
Hãy mau trở lại, tội nhân con người!

TRẦM THIÊN THU
Sinh Nhật Ngôn Sứ Gioan Tẩy Giả, 24-6-2016

CHÚA NHẬT XIII TN C : TRỞ NÊN MÔN ĐỆ CHÚA GIÊSU

Lm. Giuse Đỗ Đức Trí – Gp. Xuân Lộc

Cuối tháng năm vừa qua, chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đã để lại một ấn tượng rất mạnh nơi dân chúng, đặc biệt thành phần giới trẻ. Hàng ngàn người đã tập trung hai bên đường nơi đoàn xe của Tổng Thống đi qua chỉ để được nhìn thấy đoàn xe của ông. Tại Hà Nội, nhiều người đã thức suốt đêm chờ ngoài cửa khách sạn, nơi phái đoàn ở, để hy vọng được nhìn thấy mặt ông Obama. Ông đã có những bài diễn văn thật xuất sắc, thu hút, tạo sức bật cho tuổi trẻ mà họ không thấy nơi lãnh đạo của mình. Có những bạn trẻ coi ông Obama như một thần tượng, nhiều người khác coi ông như là biểu tượng của sự vươn lên và thành công. Nhiều người trước đây từng coi Mỹ như kẻ thù, nay họ đã hoàn toàn thay đổi quan điểm, họ coi ông như biểu tượng của một quốc gia tự do, một cường quốc kinh tế. Hai người phụ nữ được hân hạnh bắt tay, chụp hình với ông, họ hạnh phúc sung sướng vì được bắt tay, được chụp hình chung với con người quyền lực nhất thế giới. Người Việt Nam thấy nơi ông sự gần gũi và có sức hút quần chúng cách lạ thường. Sự kiện viếng thăm của ông Obama khiến cho truyền thông và nhiều người quên hẳn ngày bầu cử hôm trước.
Thưa quý OBACE, chắc chắn Chúa Giêsu ngày xưa cũng có một sức hút ghê gớm đối với người dân. Bao quanh Người có lúc là Xem tiếp toàn bài…

Dấu luyến Đàn ngân

Còn anh em, anh em sẽ được gọi là “tư tế của Đức Chúa”,
người ta sẽ gọi anh em là “người phụng sự Thiên Chúa chúng ta”.
(Is 61, 6a)

Đêm càng lắng Đàn ngân càng thánh thót
Từng cung tơ từng nốt luyến mọng lời
Nhẹ nhàng buông tình tứ lá thu rơi
Chao hồn thơ khúc chơi vơi huyền mộng.

Tiếng Đàn khơi nung hồn thơ khát vọng
Gieo Lời Yêu trên khắp nẻo gian trần
Cho Tiếng Đàn mãi thánh thót cao ngân
Thiên tình ca ươm Lời Thơ bất tử.

Ôi dấu ấn ghi thêm trang tình sử
Hòa thơ vào bản giao hưởng huyền siêu
Thêm nốt luyến trong giai khúc dặt dìu
Bung tứ thơ bừng lên muôn Ý Nhạc.

Cho thu về lá thôi rơi lác đác
Mãi xanh mơ trong Gió ngát đong đưa
Tắm Nắng Trời vui hớp lấy Ơn Mưa
Hoa nở rộ kéo chim về ríu rít.

Thơ càng say trong cung tơ quấn qu‎ýt
Đàn càng ngân cho Ý Nhạc bay cao
Dẫu nắng mưa Tiếng Ngân vẫn ngọt ngào
Gieo hồn thơ muôn cung yêu bậc mến.

Thơ đã bay xin Gió đưa tới bến
Chốn bình an ngời ngợp ánh tơ vàng
Nơi Tiếng Đàn réo rắt khúc vinh quang
Luyến hồn thơ dâng muôn lời cung chúc.

Song Lam

LẠ

Gioan – ngôn sứ lạ kỳ
Lạ ngay từ lúc còn là phôi thai
Lạ kỳ vì chẳng giống ai
Nào là lương thực hằng ngày, ít thôi
Ăn cho đủ sống làm người
Mật ong, châu chấu do Trời ban cho
Nào là trang phục đơn sơ
Chỉ làm bằng những loại da thú rừng
Khoác ngang vai, thế là xong
Cầu kỳ chi lắm – bận lòng, mệt tâm!
Có xài là được, chẳng tham
Thích khoe khoang, đó là tìm hư danh

Gioan giản dị, chân thành
Nhưng luôn thẳng thắn, công bình luôn luôn
Thấy sai dám nói thật liền
Dẫu rằng người ghét, kẻ ghen hại mình
Gioan chẳng có ngông nghênh
Dù được Chúa dành quyền bước tiên phong
Gioan khiêm hạ thật lòng
Muốn mình nhỏ lại, hóa “không” giữa đời (*)
Chỉ mong Chúa sáng danh thôi
Còn mình cũng chỉ là đời bụi tro

Gioan Tẩy Giả lạ kỳ
Xin cho con biết thực thi như người
Đơn sơ, thẳng thắn, rạch ròi
Dù người đời ghét, không lời oán than

TRẦM THIÊN THU
Lễ Sinh Nhật Thánh Gioan Tẩy Giả, 24-6-2016

(*) Ga 3:30

SỐNG XỨNG DANH

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Sinh Nhật Thánh Gioan Tiền Hô. Lc 1, 57 – 66

Người xưa rất chú trọng đến việc đặt tên cho con cháu. Người giàu thì mở sách thánh hiền, tra cứu từ ngữ để đặt tên em bé mới chào đời. Người nghèo hay bình dân, đặt tên sao cho nó “xấu xấu một tí” để cho nó dễ nuôi. Việc đặt tên mang một ý nghĩa nhất định, nói lên quyền, bổn phận và nghĩa vụ của cha mẹ trên con cái.

Theo truyền thống Do Thái, người ta sẽ lấy tên người cha đặt cho con trẻ. Thế nhưng, ông bà Dacaria lại quyết định đặt tên là Gioan, có nghĩa là “Chúa ban ơn”. Việc đặt tên khác thường này, báo trước sứ vụ đặc biệt của Gioan “dọn đường và làm chứng cho Đấng Cứu Thế”

Mỗi người cũng được Thiên Chúa đặt tên, mang danh kitô hữu. Vì thế, không ai là không có giá trị trước mặt Thiên Chúa. Trong trái tim của Ngài, có tất cả chúng ta. Xin cho ta sống xứng danh là con cái Thiên Chúa. Amen

CHÚC TỤNG CHÚA

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Sáu Tuần XII Thường Niên.
Sinh Nhật Thánh Gioan Tiền Hô. Lc 1, 57 – 66

Không kể Chúa Giêsu, chỉ có Đức Mẹ và thánh Gioan Tiền Hô được mừng lễ sinh nhật, ngày các ngài sinh ra tại trần thế. Xét về phương diện con người, ngày lễ sinh nhật Gioan Tiền Hô, trổi vược hơn ngày lễ sinh nhật Đức Mẹ, vì được mừng không chỉ trọng thể, mà còn có cả lễ vọng sinh nhật thánh nhân. Điều ấy nói lên tầm quan trọng việc ra đời của Gioan.
Ông quả là món quà, niềm vui không chỉ cho gia đình Giacaria, dòng tộc bạn bè, nhưng còn cho toàn dân, cả chúng ta hôm nay nữa. Quyền năng và lòng nhân từ của Thiên Chúa, làm được tất cả những điều kỳ diệu trên con người người, chỉ cần chúng ta cộng tác, tin tưởng, phép lạ ắt sẽ xảy ra. Sự ra đời của Gioan Tiền Hô, báo trước thời đại của ân sủng, lòng thương xót vô bờ bến, Thiên Chúa sẽ đến và ở giữa dân Người.
Thiên Chúa cũng đang làm những điều kỳ diệu trên cuộc đời mỗi chúng ta. Không phải tình cờ, hay ngẫu nhiên mà ta hiện diện trên vũ trụ này, nhưng là do lòng nhân hậu, tình yêu của Chúa. Ngài gởi trao, đặt để cho mỗi người một sứ vụ, trở nên quà tặng, chứng nhân lòng thương xót của Chúa cho nhân trần.
Hãy chúc tụng Chúa trong mọi hoàn cảnh, và xin cho mỗi người chúng ta, hãy là những Gioan Tiền Hô loan báo, dọn đường, cho tha nhân đón nhận Ơn Cứu Độ của Thiên Chúa. Amen.

LẦM

[Niệm khúc Mt 7:21-29; Lc 6:47-49; Lc 13:25-27]

Như con chiên ngoan ngoãn
Khi bước vô nhà thờ
Chắp tay thầm khấn nguyện
Lời đẹp như bài thơ

Như con cọp hung dữ
Khi ra khỏi nhà thờ
Mắt liếc, miệng nguyền rủa
Ai thấy cũng… “chào thua”!

Nhìn bề ngoài đạo đức
Luôn “Lạy Chúa!” rất hay
Nhưng ai làm phật ý
Liền buông lời chua cay

Hăng say đi từ thiện
Tham gia nhiều hội đoàn
Làm nhiều việc thiện nguyện
Nhân danh Chúa từ nhân

Nhưng lại luôn bè phái
Phân biệt giàu và nghèo
Luôn tỏ ra bác ái
Nói suông, làm gì đâu?

Đi hành hương Đền Thánh
Xa, gần – Bắc chí Nam
Nhưng lại có “máu lạnh”
Với những người ngay bên

Nhà vàng xây trên cát
Đứng vững được bao lâu?
Khi mưa tuôn, bão táp
Chắc chắn sụp rất mau!

Lời Chúa luôn thực tế
Không một chút mơ hồ
Lời Chúa luôn nói rõ
Đừng biện hộ, phân bua!

Con chạy về phía Chúa
Nhưng có lúc lạc đường
Bởi vì chính ma quỷ
Đội lốt thánh dụ con

Con là kẻ ngu dại
Ảo tưởng và giả hình
Lạy Chúa Trời nhân ái
Xin biến đổi, chữa lành!

TRẦM THIÊN THU
Sáng 23-6-2016

SIÊU NHÂN

TRẦM THIÊN THU

Chắc hẳn nhiều người còn nhớ ít nhiều những câu chuyện lạ về “Nam hải Dị nhân”, một cuốn sách được đưa vào trong chương trình giáo dục của thời kỳ Việt Nam Cộng Hòa. Dị nhân là con người “khác thường”, không giống ai. Có người được coi là một “hiện tượng” về một lĩnh vực nào đó, có người “bị” coi là cấp tiến, nhưng họ thực sự là “siêu nhân”.
Nói chung, có nhiều cách “lập dị” hoặc “kỳ dị”, có thể là “kỳ lạ” hoặc “kỳ quặc”, nhưng phong cách kỳ dị muốn nói ở đây mang tính cách tốt lành và tích cực. Dù “khác người” ở lĩnh vực nào hoặc với mức độ nào, theo hướng tiêu cực hoặc tích cực, thì vẫn bị người ta ghét. Đời là thế!
TỪ THÁNH GIOAN TẨY GIẢ…
Thánh Gioan Tẩy Giả được thụ thai cách lạ lùng, khi ông bà Dacaria đã luống tuổi, ngoài tuổi sinh sản. Chính ông Dacaria cũng không dám tin lời Thiên sứ nói. Thế nên ông “không nói được” cho tới khi con trẻ Gioan được sinh ra, chính xác là sau khi ông cương quyết đặt tên con trẻ là Gioan, dù cả gia tộc nội ngoại đều không ai đồng ý.
Nhân loại đã khao khát mong chờ Đấng Cứu Thế suốt vài chục thế kỷ, bỗng dưng người ta thấy một con người “khác thường” l Xem tiếp toàn bài…