Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Mười 2014
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 9    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

ĐỊNH NGHĨA TÌNH YÊU

PM. Cao Huy Hoàng, 20-10-2011

Suy niệm Lời Chúa CN 30 TN A

Trong triết học, văn học, thi ca , âm nhạc…. đã có quá nhiều định nghĩa về tình yêu. Xin đơn cử trong lãnh vực âm nhạc, một vài bài tình ca thường nghe:

Tình yêu như trái phá, con tim mù lòa” (Trịnh Công Sơn)

Yêu người như lá đổ chiều đông như mây hồng chưa tím, như con giun ngước lên trời…” (Phạm Duy)

Tình yêu như nắng, nắng đưa em về bên dòng suối mơ” (Ngô Thụy Miên)

Tục ngữ Việt Nam thì có câu: “Thương người như thể thương thân” mà mới đây, có người tinh nghịch thêm vào: “Thấy ai giàu có, có phần thương hơn”, hoặc “Thấy ai nghèo khó có phần thương hơn” và cả hằng loạt những từ thay thế như “xinh đẹp”, “khóc lóc”, “quyền thế”, “đói khổ”….

Định nghĩa nào cũng chưa hoàn hảo, nếu không nói là cũng có những định nghĩa sai lệch, hoặc những quan niệm không đúng đắn về tình yêu. Đáng sợ nhất trong tư duy duy vật, tình yêu bị đồng hóa với những lạc thú đến mức có những bạn trẻ lầm lẫn rằng không chiếm đoạt được không lạc thú được thì chưa phải là yêu.

Thánh Gioan định nghĩa: “Thiên Chúa là tình yêu : ai ở lại trong tình yêu thì ở lại trong Thiên Chúa và Thiên Chúa ở lại trong người ấy” (1Ga 4,16).

Xem tiếp toàn bài…

ĐẾN XEM NƠI NGƯỜI Ở

Song Lam, 24-10-2014

Lời Chúa CN 30 TN A: “Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. Đó là giới răn thứ nhất và trọng nhất” (Mt 22, 37-38).

Nhưng giới răn thứ hai cũng giống giới răn ấy là: Ngươi hãy yêu thương kẻ khác như chính mình ngươi. “Toàn thể Lề luật và sách các Tiên tri đều tóm lại trong hai giới răn đó”. (Mt 22, 39-40)

Yêu thương kẻ khác là thấu hiểu hoàn cảnh của họ, chia sẻ niềm vui nỗi buồn, niềm lo âu, nỗi túng thiếu của họ.

Và muốn thấu hiểu, thiết tưởng cũng phải ra khỏi cái lầu tháp của mình mà đến với họ, cho dẫu là khó khăn, xa xôi hay có là bao ngăn trở.

Vâng, nơi Gioan 1, 35-42,  hai môn đệ của Gioan hỏi Chúa “ Thầy ở đâu”, Chúa Giê-su đã bảo họ “Hãy đến mà xem” và  “Họ đã đến xem chỗ Người ở, và ở lại với Người ngày hôm ấy. Lúc đó vào khoảng bốn giờ chiều”

            ……

Tôi chợt nhớ, và lần giở trang nhật ký của  một người hay khóc…

“Ngày…. tháng… năm…

Chúng tôi đến thăm nhà một người có tên tuổi trong nhiều lĩnh vực văn học, nghệ thuật công giáo. Mấy anh em chào hỏi sơ sài, dạo qua một vòng nhà rồi cả đoàn tranh thủ ra xe về ngay, không dám ở lại thêm tí nào.. không dám xem thêm nơi Xem tiếp toàn bài…

Cứ xin sẽ được

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ Chicken Soup for the Soul: A Book of Miracles)

Thiên Chúa hứa: “Con cứ xin, rồi Cha ban tặng muôn dân nước làm sản nghiệp riêng, toàn cõi đất làm phần lãnh địa” (Tv 2:8). Chúa Giêsu nói: “Cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở ra cho” (Mt 7:7-8).

Vài năm trước, khi vợ tôi 20 tuổi, chúng tôi xung khắc với nhau về tài chính. Chúng tôi học đại học cùng nhau, tạo dựng sự nghiệp, cưới nhau và có hai đứa con.

Là bác sĩ thú y, tôi theo những gì tôi nghĩ là Ý Chúa tiền định cho cuộc đời tôi. Rồi tôi bỏ mọi thứ để đi dạy học. Lương giáo viên không bằng lương BS thú y, điều đó ảnh hưởng nhiều đến mối lo tài chính. Thế nên tôi làm ba công việc. Tôi dạy toàn thời gian ở một trường đại học ở Dallas, rồi dạy thêm lớp ban đêm ở một trường cao đẳng. Để phụ thêm vào lương giáo viên, tôi dành thời gian chăm sóc thú bệnh ở một phòng thí nghiệm của trường đại học vào các chiều thứ Sáu, từ 13 giờ tới 17 giờ. Đó là việc hèn hạ nhất, và đa số thú bệnh đều là của sinh viên nên tôi chỉ đủ thời gian chợp mắt một chút.

Tiền bạc quá eo hẹp và chúng tôi không thể đủ thanh toán một số hóa đơn. Quá căng thẳng đến nỗi vợ tôi quyết định đưa các con về nhà ngoại vài ngày để bớt căng thẳng, bỏ tôi một mình thui thủi.

Xem tiếp toàn bài…

Điệp khúc KHỐN

TRẦM THIÊN THU
Cuối Tháng Mười – 2014

Có những “mối phúc” thì cũng có những “mối khốn”. Tuy nhiên, khi nghe các “mối phúc”, chúng ta thực sự cảm thấy “dễ chịu” hơn, dù đôi khi vẫn cảm thấy “lấn cấn” một chút: “Phúc thay…! Phúc thay…!”. Thế nhưng khi nghe các “mối khốn”, chúng ta cảm thấy “nhức đầu” lắm: “Khốn thay…! Khốn thay…!”.

Kinh Thánh cho chúng ta thấy rõ ràng rằng Thầy Chí Thánh Giêsu rất ghét dạng người giả hình, dù đó là điều nhỏ nhất hoặc bất cứ dạng giả hình nào. Sau khi Ngài nói đừng nhận ai là “cha” vì chúng ta chỉ có một Cha là Cha trên trời, và cũng đừng để ai gọi mình là “người lãnh đạo” vì chỉ có một vị lãnh đạo, đó là chính Đức Kitô. Rồi Ngài nói: “Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên” (Mt 23:12). Ngài đề cao đức khiêm nhường, nhân đức nền tảng và cột trụ trong “tòa nhà” nhân đức.

Tiếp theo là trình thuật Mt 23:13-33, Chúa Giêsu đưa ra “điệp khúc khốn”, đó là một loạt lời nguyền rủa mà Ngài nhắm thẳng vào bè lũ giả hình – tức là những người ưa hình thức, khoái bề ngoài, thích nổi trội.

“Điệp khúc” này rất khó nghe vì rất “rát tai”, gây “dị ứng”, ai có “máu giả hình” rất ngại nghe nói hoặc không muốn người khác nhắc tới. Thuận ngôn nghịch nhĩ. Sự thật vốn dĩ dễ mất lòng. Đó là điều tất yếu. Chuyện đời như vậy, chuyện đạo cũng thế thôi. Tuy nhiên, dù thích hay không thì cũng là điều Chúa Giêsu đã khuyến cáo, Ngài phê bình nặng nề và rõ ràng từng chi tiết, vì Ngài là người luôn nói thẳng nói thật, “không vị nể ai” (1 pr 1:17). Thuốc có đắng thì mới “đã” tật. Có thể lâu nay chúng ta chỉ đọc lướt hoặc thoáng nghe, rồi quên hoặc không muốn nhớ. Hôm nay, chúng ta cứ thử đọc lại xem sao, đọc chậm thôi, để “nội soi” chính mình:

Xem tiếp toàn bài…

ĐỪNG ĐỂ TÂM GIẬN DỮ

BA CHUÔNG

“Anh em đừng phạm tội: chớ để mặt trời lặn mà cơn giận vẫn còn. Ðừng để ma quỷ thừa cơ lợi dụng!”
Ep 4,26-27
Em ơi, đừng để tâm giận dữ
Khi mặt trời xuống sau lưng đồi
Chiều tím màu, buông phủ xa xôi
Một ngày nữa bỏ đi rồi em ạ!

Cơn giận còn, là như còn kẻ lạ
Ẩn mặt sâu, núp trong lá gan em
Chẳng đẹp đẽ gì nên phải giấu tên
Hoặc giả danh ủng hộ em tuyệt hảo

Có đời nào giận hờn là chính đạo
Mà chỉ là chút kiêu ngạo vô duyên
Muốn cho mình được một chỗ rất riêng
Không ai khác có quyền chen vào nữa

Tranh giành đời, tranh giành luôn cả Chúa
Chúa của muôn người, đâu của riêng em
Giận mà chi cho đôi mắt hom hem
Ai yêu Chúa là anh em nhau cả

Lúc tự kiêu, mở lòng cho kẻ lạ
Lẻn vào hồn quậy phá cõi bình yên
Cứ khen em là thánh thiện dịu hiền
Nghĩ người khác là khùng điên, nhơ uế

Thôi nhé em, yêu thương là không dễ
Nếu không khiêm nhường, nhỏ bé, đơn sơ
Giận hờn nhau chỉ là chuyện vu vơ
Nhưng là lúc quỷ thừa cơ lợi dụng

Hãy yêu nhau, một tình yêu kiên vững

Ba Chuông, 21-10-2014

TỬ VÌ ĐẠO YÊU

Người đâu ở phố sáng ngời
Xuống trần rong ruổi xó đời tàn phai
Bõ công tìm trả thù ai
Hay là cứu chuộc một loài ngu si

Ô hay! Còn Đức Từ Bi
Còn lòng nhân hậu diệu kỳ xót thương
Còn ơn cảm cảnh đoạn trường
Còn Người liều mạng xuống đường gian truân

Ô hay ! Trong xó trầm luân
Mắt Người vẫn dõi tới cùng vực sâu
Tưởng chừng chỉ một khát khao
Ai dè chia cả nỗi sầu nhân gian

Người đâu ở phố huy hoàng
Chịu làm lữ khách nát tan đời mình
Vì yêu là tấm chân tình
Của người không dễ lung linh giấc huyền

Còn đây một xó đời nghiêng
Còn kia bao nỗi ưu phiền đắng cay
Sao đành ngon chén nồng say
Mà quên thiên hạ tù đày muôn năm

Đến chi xin một chỗ nằm
Trên cây giá gỗ nhục thân bẽ bàng
Cho loài mê muội dối gian
Biết tình có thật, vô vàn từ bi

Yêu là chịu bỏ mình đi
Xin đời án tử, Tử Vì Đạo Yêu

Ba Chuông, 22-10-2014

NƠI NƯƠNG THÂN

GÃ TUẦN PHIÊN
Nơi nào anh sẽ nương thân
Khi chiều đã chạm tới gần chân mây
Tay phàm nắm hạt bụi bay
Xác thân tục tử chờ ngày tan hoang

Nương em từ độ héo vàng
Đến rày hoa đã úa tàn lâm chung
Nghĩa nghì cũng bởi khoan dung
Nhưng đâu ai đã có cùng giờ đi

Tạ ơn một ánh xuân thì
Thiều quang thiện đức từ bi bởi trời
Tạ ơn hương thánh không vơi
Giữa thu vàng úa phận người vô duyên

Tạ ơn một chỗ bình yên
Âm thanh hằng dịu bên miền luyến thương
Tạ ơn một chỗ vấn vương
Dẫu là ngắn ngủi, cũng dường hồng ân

Nơi nào anh sẽ nương thân
Khi chiều đã chạm tới gần chân mây
Tay phàm nắm hạt bụi bay
Xác thân tục tử chờ ngày tan hoang

Xưa nương tình mến nhân gian
Nay nương tình Chúa vô vàn thứ tha…

gã tuần phiên, 22-10-2014

KHẢ NĂNG NHẠY BÉN

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Sáu, Tuần XXIX Thường Niên. Lc 12, 54 – 59

Ca dao, tục ngữ Việt Nam nói rằng: “chuồn chồn bay thấp thì mưa, bay cao thì nắng bay vừa thì râm; ….”. Đó kinh nghiệm được đúc kết ngàn đời của các bậc tiền bối để lại.

Chúa Giêsu đã khen người Do Thái rất tài tình đoán biết khí hậu thời tiết, nhưng họ lại không nhạy bén nhận ra thời kỳ cứu độ đã đến với họ qua những phép lạ Chúa làm.

Đó cũng là điều Chúa muốn mỗi người chúng ta. Trước mọi biến cố vui buồn, đau khổ, thành công, thất bại, luôn là lời mời gọi ta nhận ra tình thương và sự quan phòng của Thiên Chúa, đồng không ngừng hoán cải canh tân đời sống mỗi ngày.

Xin cho ta có khả năng thật nhạy bén trước mọi điều đang diễn ra trong cuộc sống, để nhận ra sự hiện diện đầy yêu thương của Thiên Chúa, giữa lòng thế giới hôm nay.

XIN ĐỪNG

“Ai nói mình yêu Thiên Chúa mà lại không yêu tha nhân thì đó là kẻ nói dối” (x.1Ga 4,20)

Xin đừng sáng lễ, chiều kinh
Mà ra phố chợ lại khinh khi người

Xin đừng lần chuỗi mân côi
Mà vờ không thấy cảnh đời bi ai

Xin đừng nguyện ngắm hôm mai
Mà xua kẻ khó đứng ngoài cổng xa

Xin đừng hát khúc tình ca
Mà lòng vô cảm như là đá trơ

Xin đừng dệt nhạc làm thơ
Mà che mắt thánh, hững hờ người dưng

Xin đừng làm bộ rưng rưng
Mà tâm nói nhỏ tay đừng cho đi

Xin đừng giả dạng từ bi
Mà vun kho báu, nghĩa nghì trên môi

Xin đừng thờ phượng Chúa Trời
Mà không yêu nổi loài người Chúa yêu

Lòng ơi dối trá đã nhiều
Thì thôi, dừng lại, mà yêu thật thà

Yêu như Chúa đã yêu ta
Hết tình dâng hiến mới là Đạo Yêu

ả giang hồ, 21-10-2014

SAO EM TIẾC…

Sao em tiếc một nụ cười
Mà không hề tiếc vạn lời chua ngoa?

Sao em hà tiện thật thà
Mà không hà tiện bao là dối gian?

Sao em tiếc bạc, tiếc vàng
Mà không tiếc gã lang thang, lùng khùng?

Sao em hà tiện khoan dung
Mà không hà tiện tiệc tùng ăn chơi?

Sao em tiếc một chỗ ngồi
Mà không tiếc vạn xó đời hẩm hiu?

Sao em hà tiện lời yêu
Mà không hà tiện đặt điều rẻ khinh?

Sao em tiếc cuộc đời mình
Mà không tiếc triệu sinh linh hiền hòa?

Sao em hà tiện thứ tha
Mà không hà tiện tâm tà ý gian?

Sao em tiếc cuộc truy hoan
Mà không tiếc một Đền Vàng Thánh Linh?

Sao em hà tiện hy sinh
Mà không hà tiện lòng mình dửng dưng?

Hỏi em, anh bỗng thẹn thùng
Anh thì cũng vậy, thôi đừng hỏi…sao !

Chúng mình giữ Đạo cho nhau
Giúp nhau sống Đạo xanh màu yêu thương

ả giang hồ, 20-10-2014

ĐỜI SỐNG QUÂN BÌNH

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Suy Niệm Tin Mừng Mỗi Ngày
Thứ Sáu, Tuần XXIX Thường Niên. Lc 12, 54 – 59

Bà mẹ bắt đầu khoe sự thành đạt của con với cha xứ, đứa thì tốt nghiệp đại học, cao học…Bất chợt cha hỏi, đã lãnh các bí tích chưa. Bà mẹ vui vẻ trả lời, cháu nó mải học quá, mới rửa tội thôi, con đang tính lên trình cha xem có lớp cấp tốc nào để học xưng tội, thêm sức, hôn phối luôn. Vừa lúc đó, đứa con mới đỗ cử nhân bước vào nhà, chẳng chào khách, nói cộc cằn “sao giờ này mẹ chưa chuẩn bị cơm để xíu con đi làm, ở nhà có mỗi cái việc đó mà cũng không làm nổi”.

Chúa Giêsu đã khen người Do thái rất giỏi đoán biết thời tiết, nhưng lại không nhận ra sự hiện diện của Chúa. Đó cũng là căn bệnh của xã hội hôm nay. Nhiều người rất giỏi về khoa học, kiến thức, nhưng lại không biết gì về Chúa, thiếu kỹ kỹ năng sống, phát ngôn bừa bãi, hững hờ với những việc đạo đức, ích kỷ, vô tâm…

Xin Chúa giúp ta có một đời sống quân bình, trong khi miệt mài với những chuyện trần thế, đừng quên tìm kiếm, tích trữ, trau dồi những giá trị vĩnh hằng mai sau. Amen

KHỐN

(Mt 23:13-33)
Mù lòa mà thích dẫn đường
Dốt mà lại chảnh, tưởng “ngon” hơn người
Chỉ ưa những thứ bề ngoài
Giả hình, xảo trá, nói lời chua ngoa
Khốn thay, hỡi các kinh sư
Pha-ri-sêu nữa, lọc lừa mà thôi!
Khác chi mồ mả tô vôi
Chỉ đẹp bên ngoài, hôi thối bên trong
Mãng xà độc hại vô cùng
Hứa thề đủ thứ, nói xong quên liền
Tỏ ra công chính, nhân hiền
Lọc con muỗi nhỏ, nuốt con lạc đà
Ăn chơi vô độ sớm khuya
Hại dân, hại nước, chẳng từ gì đâu
Ăn trên, ngồi trước, chỗ cao
Liếc ngang, liếc dọc, dao cau mắt nhìn
Thấy ai yếu nước dần chìm
Tiện tay đúng lúc thì dìm chìm luôn
Thời nay lắm kẻ vinh thân
Phì da quen sống cốt yên thân mình
Ai nghèo ai khổ mặc tình
Chết người chứ chẳng chết mình mà lo!
Thế thì sẽ trốn nơi mô
Để mà Hỏa Ngục không vô, hỡi người?

TRẦM THIÊN THU
Chiều mưa, 23-10-2014

EM

(Mt 7:7-8)
Khi ta nhẹ gõ Cửa Em
Thì Em đã mở hân hoan chân tình
Khi ta mải miết đi tìm
Thì ta đã gặp thấy mình nơi Em
Khi ta xin một chút duyên
Thì ta nhận được một Em đầy tròn
Ngất ngây hạnh phúc căng hồn
Trăm năm ta mãi hoàn toàn có Em
Tình Trời là mối Thiên Duyên
Tình đời là khúc êm đềm yêu thương

TRẦM THIÊN THU

DÁM XIN

Dù con bất xứng mà thôi
Dám xin Chúa xót thương hoài đời con
Trở trăn ngày tháng sớm hôm
Mong sao luôn giữ vuông tròn tin yêu
Được nhiều sẽ bị đòi nhiều (*)
Dù nhiều dù ít Chúa trao con rồi
Xin cho con biết sinh lời
Để Danh Thiên Chúa sáng ngời luôn luôn
Mong đừng vì nổi danh con
Kẻo con khốn nạn, oán than đời đời

TRẦM THIÊN THU
(*) Lc 12:48.

YÊU MẾN THIÊN CHÚA – YÊU NGƯỜI NHƯ CHÍNH MÌNH

Lm.Giuse Đỗ Đức Trí – Gp.Xuân Lộc

CHÚA NHẬT XXX TN A :

Một vấn đề mà xã hội Việt Nam đang phải đối diện đó là : khi đời sống vật chất được nâng cao, cuộc sống gia đình giàu có thoải mái hơn, thì đời sống tình cảm giữa con người với con người, vấn đề đạo đức xã hội lại giảm sút. Khi đời sống xã hội càng thực dụng, con người chạy theo vật chất, thì dường như ngay trong lãnh vực thiêng liêng nhất là tình yêu thương, cũng bị hoen ố, bị ảnh hưởng. Những việc làm yêu thương, quảng đại ngày càng trở nên như hàng hiếm. Ngược lại, sự độc ác, bạo lực ngày càng ngập tràn trong xã hội. Các tương quan thân tình dần dà cũng được đánh giá theo tiêu chuẩn tiền bạc. Ngay đến tình yêu nam nữ, tình yêu hôn nhân cũng mất đi sự trong sáng, thay vào đó là sự tính toán, cân nhắc thiệt hơn và nặng màu sắc nhục dục.

Thưa quý OBACE, trong một hoàn cảnh xã hội thiếu vắng tình yêu thương đích thực như thế, thì lời dạy của Chúa Giêsu hôm nay : Ngươi phải yêu mến Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và yêu thương người thân cận như chính mình, quả là một thách thức cho mỗi chúng ta.

Xem tiếp toàn bài…

BÌNH AN ĐÍCH THỰC

LM. Gioan Vũ Xuân Nghị

Suy Niệm Tin Mừng Mỗi Ngày
Thứ Năm, Tuần XXIX Thường Niên. Lc 12, 49 -53

Thật là điều khó hiểu, khi đọc lời Chúa hôm nay “Các con đừng tưởng, Thầy đến đem bình an….Thầy không đến để đem bình an, nhưng đem gươm giáo”. Trong khi đó, lời loan báo của các thiên thần cho các mục đồng, cũng là là cho toàn thể nhân loại, trong đêm Chúa giáng trần “ta báo cho các ngươi một tin mừng trong đại, hôm nay Đấng Cứu Thế đã ra đời”, đem Bình An cho nhân loại.

Có phải Chúa đến đem gươn giáo chiến tranh? Dĩ niên là không. Nhưng thứ bình an mà Chúa ban cho nhân loại, không phải là thứ bình an giả tạo, thỏa hiệp với tội lỗi, bình an của sự chết chóc… Chúa không đến để ban thứ bình an đó, nhưng là Bình An đích thực của tâm hồn sống theo thánh ý Chúa. Cho nên, dù có đau khổ, vất vả, lam lũ, tù đầy, người ta vẫn cảm thấy tâm hồn bình an tự tại, không nao núng sợ hãi, vì sống theo đúng tiếng lương tâm “không thẹn với lòng”

Lời Chúa sẽ trở nên gươm giáo, cớ vấp phạm, gây chia rẽ, kết án, cho những ai giả điếc làm ngơ, bưng tai bịt mắt, chạy theo những phù phiếm chóng qua, coi thường tiếng lương tâm, và giới răn yêu thương Chúa truyền.

Xin ban Bình An đích thực của Ngài cho mỗi người chúng ta. Amen

NỖI NIỀM GIÊSU

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Suy Niệm Tin Mừng Mỗi Ngày
Thứ Năm, Tuần XXIX Thường Niên. Lc 12, 49 -53

Đang đứng đợi chồng mua vé xe, có tiếng nói từ đằng sau “cho ông xin mười ngàn, mua cơm”. Chị đáp lại “dạ con không có tiền”, mặc dù lúc đó chị có tiền, nhưng vì trời mưa lớn quá, nên chị ngại lấy tiền. Trời vẫn cứ mưa, chị dõi theo cụ già rét run cập cập, chìa tay xin hết người này đến người khác, nhưng ai cũng lắc đầu. Ngồi vào mâm cơm tối nay, với những đồ ăn nóng sốt, chị thấy miệng đắng ngắt. Hình ảnh ông cụ và ổ bánh mì dưới mưa lại hiện lên trong đầu chị…

Chúa Giêsu “đã ném ngọn lửa xuống thế gian, mong muốn biết bao cho ngọn lửa ấy bùng cháy lên”. Ngọn lửa ấy chính là tình yêu thương, cảm thông, san sẻ, giúp đỡ, quan tâm đến nhau.

Thế giới phát triển, văn minh hiện đại, nhưng tình thương, lòng nhân ái,….lại xuống dốc. Xin Chúa biến đổi con tim, để ta không mắc căn bệnh vô cảm, dửng dưng, “mác kê nô” (mặc kệ nó), ích kỷ, hẹp hòi,…trước nỗi khốn cùng của anh chị em

Chữ PHÚC

TRẦM THIÊN THU

Chữ PHÚC (Phước) liên quan chữ ĐỨC. Chữ Đức thường “đi trước” chữ Phúc. Có Đức thì mới có Phúc. Nhưng Việt ngữ thường nói Phúc Đức. Muốn có Phúc phải có Đức, muốn có Đức phải có Tâm, cái Tâm phải bền bỉ nên liên quan chữ Nhẫn.

Chữ Phúc là biểu tượng của sự may mắn, niềm sung sướng, thường dùng là Hạnh Phúc. Từ lâu, người Á Đông đã có nhiều hình tượng biểu thị chữ Phúc, như ngày nay người ta còn thấy trong nhiều vật trang trí, kiến trúc, và cả trên y phục.

Theo phong tục văn hóa Trung quốc, người ta thường treo hoặc dán chữ “Phúc” để cầu “Phúc” cho gia đình trong năm mới. Nhưng chữ Phúc lại được treo ngược, nghĩa là nó bị “đảo”, mà âm “phúc” và âm “đảo” đọc liền nhau sẽ trở thành “phúc đáo” (“đáo” là “đến”), tức là “phúc đến nhà”. Nghịch mà hóa thuận, ngược mà lại tốt.

Xem tiếp toàn bài…

Luyện Hình trên thế gian

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ NCRegister.com)

Theo các thần học gia, các giáo phụ và các vị tiến sĩ giáo hội, đau khổ nơi Luyện Hình là việc trì hoãn hưởng hạnh phúc thiên đàng. Các linh hồn chịu đau khổ vô cùng vì khao khát hưởng Tôn nhan Chúa. Họ yêu mến Chúa mãnh liệt và muốn được ở bên Ngài. Họ được xác nhận là tốt lành và chắc chắn được hưởng hạnh phúc thiên đàng, nhưng họ cũng biết rằng đáng lẽ họ đang được hưởng sự sống vĩnh hằng nếu họ đã chuẩn bị từ khi còn sống trên thế gian. Như vậy, đau khổ đầu tiên nơi Luyện Hình là sự chờ đợi – chính sự chờ đợi này thanh luyện họ.

Giáo huấn của các thần học gia là đau khổ nơi Luyện Hình thường nhiều hơn đau khổ trên thế gian. Như vậy, chịu một ít đau khổ trên thế gian với tinh thần sám hối và yêu mến, cùng với ý hướng chịu đau khổ để thanh luyện tâm hồn mình, thì có nhiều ích lợi hơn – một ít đau khổ trên thế gian có thể tránh được nhiều đau khổ nơi Luyện Hình. Do đó, chúng ta nên muốn sống tinh thần Luyện Hình trên thế gian càng nhiều càng tốt. Cách đầu tiên chúng ta có thể thực hiện là CẦU NGUYỆN.

Xem tiếp toàn bài…

Kiến thức về Luyện Hình

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ IntegratedCatholicLife.org)

Đơn giản hóa!

Một trong các giáo huấn của Giáo hội bị hiểu sai, và có thể là điều ít được suy nghĩ, đó là Luyện Hình (Luyện Ngục). Để có thể hiểu và bao quát, giáo huấn này không đòi hỏi nghiên cứu sâu xa về thần học. Cách giải thích và ngắn gọn nên bỏ kiểu giải thích lệch lạc khiến nhiều người nghi ngờ hoặc khinh suất.

Nói một cách đơn giản, nếu một người chết trong ơn nghĩa Chúa – nghĩa là, nếu họ “được cứu độ” khi họ bước vào đời sau – vẫn có thể “dùng thời gian ở trong Luyện Hình” trước khi vào thiên đàng. Cần phải biết rằn Luyện Hìnhs không là “cơ hội thứ hai” đối với ơn cứu độ. Nếu một người chết khi xa cách Thiên Chúa, người đó không còn cơ hội thứ hai: “Phận con người là phải chết một lần, rồi sau đó chịu phán xét” (Dt 9:27).

Lòng Chúa Thương Xót (LCTX) không làm ngơ những khiếm khuyết và tội lỗi, nhưng LCTX tẩy xóa chúng và sửa chữa tình trạng hư hại… và chúng ta được mời gọi thông hiệp với LCTX. Người Cha giàu lòng thương xót đã vui đón đứa con hoang đàng trở về nhà, và tha mọi tội lỗi cho nó. Điều này thường thấy trong tương quan với sự hoán cải, ăn năn và tha thứ trong cuộc sống. Nhưng chúng ta cũng thấy các yếu tố đối với luyện hình. Hãy cân nhắc hành trình trở về của đứa con hoang đàng, can đảm đứng dậy và trở về từ nơi xa xăm. Trong kiếp sau, không có sự chấp nhận ngay lập tức. Một hành trình cực nhọc có thể vẫn có trong tương lai của chúng ta. Người Cha chờ đợi với đôi tay rộng mở, nhưng chúng ta vẫn phải đến với Ngài. Đứa con được tha thứ từ lúc tìm kiếm sự tha thứ, nhưng hành trình về nhà chưa hoàn tất.

Xem tiếp toàn bài…

MƯỜI ĐIỀU RĂN

Đạo Thiên Chúa có mười điều
Một, luôn thành kính mến yêu Chúa Trời
Hết lòng thờ phượng Ngài thôi
Hai đừng vô cớ kêu nơi Danh Ngài
Ba là Chúa nhật nhớ ngay
Siêng năng dự trọn lễ này, đừng quên
Bốn, luôn thảo hiếu song thân
Năm là chớ có sát nhân bao giờ
Sáu, đừng dâm dục đam mê
Bảy, đừng trộm cướp cái gì của ai
Tám, đừng làm chứng hại người
Chín, đừng muốn vợ chồng ai bất kỳ
Mười là chớ có tham chi
Dù là điều nhỏ nhoi gì của ai
Mười điều tóm gọn hai thôi:
Mến Chúa, yêu người – Chúa chẳng đòi hơn!

TRẦM THIÊN THU

SÁU ĐIỀU RĂN

Một là dâng lễ Chúa nhật
Và các ngày Giáo hội buộc
Hai là thể xác nghỉ ngơi
Chớ mê làm công việc xác
Ba là giữ luật mỗi năm
Xưng tội ít nhất một lần
Bốn là rước Mình Thánh Chúa
Trong mùa Phục sinh, đừng quên!
Năm là nghiêm minh chay tịnh
Theo luật Giáo hội tryền ban
Sáu là hy sinh kiêng thịt
Hạn chế ngông cuồng xác thân

TRẦM THIÊN THU

“CON BẬN MẸ À !”

 Sao Mai (Quảng Ngãi), 20-10-2014

Ngày 20-10, mới 6h30 sáng, Huy đã có mặt tại công ty với bó hoa chúc mừng trên tay xinh xắn. Anh đợi và trao cho người yêu mà cũng là đồng nghiệp của anh. Hoài nhận hoa, mỉm cười, nói lời cảm ơn e thẹn…

Đến trưa, Huy nhận điện thoại của mẹ.

-A-lô, con chào mẹ”

-“Huy ơi ! Tối nay con dẫn bạn gái về ăn cơm nhà mình cho vui con nhé” 

-“Dạ không, con bận mẹ à!  Tối nay công ty con tổ chức tiệc rồi”

Sau đó, Huy mời Hoài tối nay đi ăn nhà hàng. Hoài gật đầu đồng ý nhưng đề nghị Huy để cô được chọn địa điểm. Huy phấn khởi trong lòng.

  Chiều, hồi hộp ngồi ở bàn làm việc, chờ hết giờ. Vừa hết giờ, Huy chạy sang phòng Hoài, không thấy Hoài đâu.

“A-lô, em đâu?”

“Em xin lỗi, có việc tí”

Huy đợi không thấy Hoài trở lại công ty, anh gọi điện lại. Hoài bảo bận rồi không đến được…Anh buồn, nặng nề bước từng bước chân ra về.

Xem tiếp toàn bài…

TẤT CẢ LÀ HỒNG ÂN

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Tư Tuần XXIX Thường niên, Lc 12, 39 – 48

Đang ngồi chơi với ba trong nhà, cậu bé nói “con ra ngoài đếm sao trên bầu trời đây”. Một lát sau, cậu chạy vào nói với ba, “con đếm được đến 567 vì sao, nhiều quá con không thể nào đếm nổi nữa”. Ông bố chợt nghĩ, cuộc đời mình quá nhiều hồng ân Chúa, sao có thể đếm nổi, vậy mà….

Đó là những nén bạc, vốn liếng Chúa trao cho mỗi người, tùy theo khả năng, địa vị.Đó cũng chính là con cái, những người thuộc quyền ta chăm sóc, dạy dỗ, hướng dẫn giúp chúng lớn lên trong đời sống quân bình, không chỉ bằng kiến thức ngoài trường, mà còn phải giúp chúng có kỹ năng sống trong tương quan hài hòa với Chúa và tha nhân.

Đừng mặc cảm, than phiền nhiều ít, vì tất cả đều là hồng ân. Điều Chúa cần thực sự là ta đã sinh lời những vốn liếng Ngài đã tín nhiệm ủy thác trao ban hay chưa.

Nhị vị Tông đồ Simon và Giuđa

TRẦM THIÊN THU

Ngày 28 tháng 10, Giáo hội kính nhớ hai Thánh Tông đồ Simon và Giuđa.

Thánh Matthêu và Thánh Máccô gọi Thánh Giuđa là Tađêô – vì trùng tên với Giuđa ở Iscariốt, nên Thánh Giuđa được gọi là Tađêô cho khỏi lộn. Phúc âm không đề cập riêng mà chỉ đề cập chung hai vị này trong 4 danh sách các tông đồ. Các học giả cho rằng Thánh Giuđa không là tác giả của Thư Giuđa.

Thánh Giuđa có biệt danh là “nhiệt thành” (Zealot). Thực ra Zealot là quá khích, đó là một giáo phái Do Thái đại diện cho chủ nghĩa ái quốc cuồng nhiệt của người Do Thái. Với họ, lời hứa trong Cựu ước có nghĩa là người Do Thái sẽ được giải phóng và độc lập.

Thiên Chúa là Vua của họ, và việc nộp thuế cho đế quốc La Mã là điều phỉ báng Thiên Chúa. Chắc chắn một số người quá khích là những người thừa kế của Macabê, thực hiện lý tưởng tôn giáo và độc lập. Nhưng nhiều người là bản sao của những kẻ khủng bố thời hiện đại. Họ tấn công và giết người, tấn công cả người hợp tác là ngoại bang. Trách nhiệm của họ là nổi loạn chống đế quốc La Mã, kết thúc bằng việc phá hủy Đền thờ Giêrusalem vào năm 70.

Có thể hai Thánh Simon và Giuđa đã rao giảng Tin Mừng ở Mesopotamia và Persia (Ba Tư), thực sự chúng ta không có gì chắc chắn hơn ngoài thông tin từ Tân ước cho biết nhị vị này là Tông đồ của Chúa Giêsu.

Xem tiếp toàn bài…

CHO NHIỀU ĐÒI NHIỀU

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Suy Niệm Tin Mừng Mỗi Ngày
Thứ Tư Tuần XXIX Thường niên, Lc 12, 39 – 48

Có người nói, Làm cha thích thật! lúc chết được Đức Cha, quý cha, cả cộng đoàn dân Chúa trong Giáo phận cầu nguyện cho. Câu nói đó có lẽ phần nào cũng đúng. Nhưng nếu dựa vào bài Tin mừng hôm nay, ta lại cần phải cầu nguyện cho quý cha, quý tu sĩ, và cả quý chức đang phục vụ trong cộng đoàn giáo xứ hơn nữa. Bởi vì các ngài cũng là những con người tầm thường, thế mà Chúa lại thương cất nhắc làm làm người lãnh đạo cộng đoàn, “quản gia nhà Chúa”. Được cho nhiều chắc chắn Chúa cũng đòi các ngài rất nhiều trong sứ vụ mà Thiên Chúa đã ủy thác.

Không nhiều thì ít, mỗi người chúng ta cũng đều là những quản gia trung tín của Thiên Chúa. Ngài đang trao vào tay ta : Sự sống, sức khỏe, tài năng, quyền hành, chức vụ, tài sản…. tất cả đều là của Chúa. Ta phải luôn tỉnh thức, bằng cách sử dụng chúng để làm vinh danh Thiên Chúa và mưu ích cho tha nhân, như người quản gia trung tín và khôn ngoan, không được phép phung phí để phục vụ tính ích kỷ riêng của mình.

Ước chi khi Chúa đến gặp ta, dù có bất ngờ như thế nào đi nữa, ta vẫn có thể thưa với Chúa rằng: Con đã trung thành điều Chúa muốn con làm. Amen

CÙNG ĐÍCH ĐỜI NGƯỜI

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Ba Tuần XXIX Thường Niên. Lc 12, 35 – 38

Có lần thánh Donbosco hỏi đám trẻ đang chơi: “nếu bây giờ tận thế, chúng con sẽ làm gi?”. Em thì bảo, con vào nhà thờ cầu nguyện, em thì nói đi xưng tội… còn Saviô trả lời, “con cứ vui chơi”. Thánh nhân hỏi tại sao, Saviô trả lời, “lúc nào con cũng sẵn sàng cho giờ đó rồi mà”.

Đời người là một hành trình tiến về cùng đích, với những bước đi không mệt mỏi. Có những bước ngắn, bước dài, có những bóng mát vệ đường, hoặc hiểm trở khó khăn, khiến ta quên mất cùng đích đời người để tiến tới. Nên ta đừng quên lời Chúa Giêsu căn dặn “hãy tỉnh thức và sẵn sàng”, để đi đến cùng đích đời đời là chính Chúa.

Xin Chúa giúp con, dù bao bận rộn, cám dỗ hào nhoáng chóng qua, bao biến cố thăng trầm của cuộc sống, xin đừng để chúng níu kéo, khiến con quên, không đi đến đích của cuộc đời là chính Chúa. Amen