Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Hai 2016
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 1    
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
29  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

THÀNH BẠI DO CHÚA

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Mồng Bốn Tết
Thánh Hóa Công Ăn Việc Làm. Mt 25,14-30

Từ nhỏ ta vẫn được học “bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Nhưng có lẽ thực tế không hoàn toàn là như vậy, nó còn phụ thuộc vào “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”, ba yếu tố ấy cùng với nỗ lực của con người “sỏi đá mới thành cơm được”. Nói theo mạc khải kitô giáo, phải có yếu tố ơn thánh Chúa. Không có ơn Chúa, ta chẳng làm gì thành công được “Ví như Chúa chẳng xây nhà, thợ nề vất và cũng là uống công. Thành kia Chúa chẳng canh phòng đêm khuya hôm sớm trông chừng hoài công”.

Chính xác là như thế, ta không thể “thay trời làm mưa”, mà giả như có “thay trời làm mưa” thì cũng không thể bằng một cơn mưa tự nhiên. Thực tế cho thấy, “ bàn tay ta không làm nên tất cả. Có sức người sỏi đá cũng không thành cơm”, khi không có ơn Chúa. Con người vẫn bất lực trước thiên nhiên, thiên tai, lũ lụt, thành bại, sự sống, chẳng thể nào “biến hóa” mọi sự theo ý mình. Chỉ khi nào ta biết cậy dựa vào ơn Chúa, nỗ lực cộng tác hết mình, phó thác trọn tin yêu trong tay Ngài, khi đó, công việc mới dẫn đến thành toàn trong Chúa.

Xem tiếp toàn bài…

VÁC THẬP GIÁ ĐỜI MÌNH

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Năm, Sau Lễ Tro. Lc 9, 22 – 25

Vị linh mục đang hăng say giảng về thập giá, cụ già giơ tay đứng lên, chỉ vào người vợ và nói : “thưa cha! con xin trả thập giá này cho cha, con đã vác 50 năm mệt mỏi lắm rồi”. Quả là không dễ dàng khi sống lời mời gọi của Chúa Giêsu “ai muốn theo Ta hãy từ bỏ chính mình vác thập giá đời mình mà theo ta”
Nói thì dễ, làm mới khó. Làm sao ta có thể hân hoan vác thập giá đời mình như Chúa mời gọi. Bởi đã là thập giá thì chẳng ai muốn vác. Nhưng không muốn vẫn phải vác. Có những thánh giá quá nặng nề : người chồng vũ phu, người vợ trắc nết, vợ chồng ngoại tình, đứa con ngỗ nghịch, những người không ưa, sự phản bội và những thất bại trong tình yêu lẫn công việc làm ăn…. Chính Chúa Giêsu cũng phải vác thập giá “đời mình” như thế.
Với sức cá nhân ta không không thể vác nổi thập giá đời mình. Ta chỉ có làm được điều đó khi biết từ bỏ chính mình, từ bỏ cái tôi cồng kềnh ích kỷ kiêu căng, để vác thập giá đời mình vì Chúa, và cùng với Chúa ta mới hoàn tất sứ mạng Chúa trao.
Lậy Chúa xin thêm sức mạnh cho con, để con can đảm, đủ sức vác thập giá đời mình mà theo chân Chúa. Amen.

THÁNH HÓA CÔNG ĂN VIỆC LÀM

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

MỒNG BỐN TẾT

Người ta nhận xét thế này “năm vừa qua làm ăn thật sự khó khăn”. Buôn bán chậm chạp, ế ẩm. Có lẽ không chỉ năm vừa qua, mà cả những năm trước nữa, càng ngày người ta càng thấy buôn bánh kinh doanh, làm ăn mỗi lúc một khó khăn hơn.
Thế mới biết, cho dù con người có tài giỏi đến đâu, chỉ cậy sức mình không cần ơn Chúa thì chắc chắn sẽ gặp muôn vàn khó khăn, đổ vỡ. Đó cũng là lý do, Giáo Hội Việt Nam dành ngày mồng 3 Tết, để cầu nguyện xin Chúa thánh hóa, chúc phúc cho công ăn việc làm. Vì “không có ơn Chúa, ta chẳng làm gì nên được”, “nếu như Chúa chẳng xây nhà, thợ nề vất vả cũng là uổng công”. Không có Chúa, dù có lao động đổ mồ hôi sôi nước mắt, đầu tắt mặt tối, làm ngày không đủ tranh thủ làm thêm, đêm về làm tiếp, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, thức khuya dậy sớm, dãi nắng dầm mưa, toan tính đủ điều, với hy vọng kiếm được thật nhiều của cải, nhưng kết cục vẫn “xôi hỏng bỏng không”, như lời các tông đồ đã từng thân thưa với Chúa sau một đêm lao nhọc, vật lộn với biển khơi Xem tiếp toàn bài…

THAY CŨ ĐỔI MỚI

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Tư Lễ Tro. Mt 6, 1-6. 16- 18

Để cây cối nẩy lộc đâm chồi vào mùa xuân, những cành mai khoe sắc tỏa hương, đòi hỏi chúng cần phải thay những lá cũ, cằn cỗi xấu xí. Cũng vậy, vào dịp cuối năm, đón mừng năm mới, ai cũng dọn nhà, dọn cửa, bỏ đi những đồ cũ kỹ, đẩy lùi mọi điều không vui, cầu mong đem lại những điều tốt lành vận may trong 365 ngày đang bắt đầu. Vạn vật và con người, cần phải thay cái cũ, để đón cái mới, như một quy luật tự nhiên mà Thiên Chúa thiết lập ngay từ khi tạo thành.

Cần phải bỏ cái cũ, đón cái mới “tống cựu nghinh tân”, nghĩa là bỏ đi những gì cũ kỹ, lỗi thời, lạc hậu, xấu xa, kiêu căng, ích kỷ, phô trương, khoe khoang, tranh giành, nói hành, nói xấu, thiếu bác ái tương quan với tha nhân, thay cái mới, tinh thần mới, khiêm tốn, vị tha, thương người như thể thương thân, quảng đại bao dung. Nói tóm lại, sống tinh thần của người con cái Chúa “sám hối và căn tân”, trở về với lòng mình trong chay tịnh, cầu nguyện và làm việc lành phúc đức.
Bước vào Mùa Chay Thánh, cúi xuống lãnh một chút tro tàn, để nhắc nhớ “thân ta là cát bụi, mai này cũng trở về bụi tron mà thôi”. Đừng kênh kiệu, vênh vang tự đắc, nhưng thành tâm quay gót trở về, thay đổi chính mình, “xé nát cõi lòng chứ đừng xé áo” hình thức bề ngoài. Phận người ngắn ngủi mau qua “chỉ một gang tay, ai hay ngủ ngày chỉ còn nửa gang”. “Đây quả là lúc thuận tiện”, để ta “đừng cứng lòng nữa”, nhưng hãy nghe lời Chúa phán, thành tâm đổi mới chính mình để được hưởng lòng nhân từ xót thương của Thiên Chúa. Amen.

Nước Mắt Tím

TRẦM THIÊN THU

Đừng xé áo, nhưng hãy xé lòng. Hãy trở về cùng Đức Chúa là Thiên Chúa của anh em, bởi vì Người từ bi và nhân hậu, chậm giận và giàu tình thương (Ge 2:13).
Như mọi ngày, Kiều Miên thả bộ dọc con đường quen thuộc về nhà từ khách sạn, nơi cô vừa làm tiếp viên chưa đầy một tháng. Ngang qua quán Không Tên cạnh ngôi trường cấp III cô đã học. Cô ghé vào như một thói quen hồi trước. Một ly soda chanh như thường. Mảng ca khúc òa xuống làm cô choáng ngợp, như một phép lạ giữ cô ngồi lại như tượng đá. Uống ngụm nước mà chợt đắng lòng khi uống nhằm giọt ca khúc: Ta tiếc cho em, ta tiếc cho em… như một lời trách móc đang xé nát lòng cô nữ sinh Kiều Miên ngày nào còn dịu dàng dễ thương trong đôi tà áo trắng thanh khiết.
Tuổi đôi mươi bồng bột, bất chấp mọi ngăn cản của gia đình và bạn bè, Kiều Miên đã đánh mất hồn nhiên và chính mình trong cạm bẫy vô hình của cuộc đời. Nghệ thuật làm đẹp lòng người là nghệ thuật lừa dối nhau. Danh chính ngôn thuận, những lời đường mật mặc nghĩa công chính lại chỉ là lưỡi hái của điều xấu. Và chính đồng tiền là tòng phạm khiến người ta mờ mắt mà hoàn cảnh thường bị oan khi phải nhận lỗi.
Ước vọng vào đại học không thành vì cha mẹ lần lượt về bên kia thế giới. Anh, chị đã có gia đình riêng. Cô phải nhờ vào sự Xem tiếp toàn bài…

CHÚT TRO TÀN

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Tư Lễ Tro. Mt 6, 1-6. 16- 18

Chị chỉ lên hũ cốt trên bàn thờ tổ tiên, rồi bảo “nhà con đó! Mới cách đây hai tháng, thân hình lực lưỡng khỏe mạnh, vậy mà bây giờ chỉ còn chút tro tàn, cuộc đời….nói đến đây cổ họng nghẹn ứ không nói lên lời, những dòng nước mắt ướt đẵm, tuôn rơi”. Đúng là cuộc đời sao mà nó quá ngắn ngủi và bạc bẽo làm sao. Chẳng ai có thể giữ mãi được gì, cũng chẳng ai tồn tại mãi trên đời. Không chỉ con người mà thôi, mà cả vạn vật cũng thế “một cơn gió thoảng làm nó biến đi. Nơi nó mọc, tồn tại, cũng chẳng còn mang vết tích”
Có lần ghé thăm Đức Cha Phaolô Nguyễn Văn Hòa khi đang dưỡng bệnh, câu nói đơn sơ của ngài đã làm cho tất cả đoàn trên đường về phải suy nghĩ “bây giờ sự sống cũng chẳng giữ được nữa”. Thời gian ngắn ngủi lắm, sẽ xóa nhòa tất cả “mau qua chóng tàn lắm”. Vì thế, dù đang vui chơi, hân hoan mừng những ngày xuân trần thế, ta đừng quên thân phận con người. Ta cần tận dụng những giây phút Chúa ban, đừng để nó qua đi một cách vô ích. Hãy sống cho đáng sống. Nghĩa là luôn biết quay về với chính mình, sám hối tận căn, ý thức thức rằng “thân ta chỉ là cát bụi, mai này sẽ về bụi tro mà thôi”. Ra sức làm việc lành phúc đức, tránh những phô trương, khoe Xem tiếp toàn bài…

Tâm Sự Mùa Chay

TRẦM THIÊN THU

Cố NS Trịnh Công Sơn đã từng tự vấn: “Tôi là ai mà còn trần gian quá?”. Vâng, tôi chẳng là gì, chỉ là hư vô, có chăng chỉ là một “hạt bụi” nhỏ nhất mà tôi đã làm xốn mắt Thiên Chúa!

Gói thuốc lá nằm trên bàn viết trước mặt tôi. Những đầu ngón tay ám vàng. Đã bao lần hứa với lòng mình và người thân mà tôi vẫn chưa dứt bỏ hẳn được, dù vẫn biết “hút thuốc có hại cho sức khỏe”. Vậy mà có những người “tự trào” để biện hộ lại nói: “Hút thuốc có hai sức khỏe”!

Chiều xuống mang đầy sắc tím – sắc màu sám hối. Chợt nhớ câu: “Hãy xé lòng, đừng xé áo” (Ge 2:13). Tiếng Chúa hóa thành tiếng lòng cứ mãi thôi thúc tôi không nguôi. Tôi không thể không trở về gặp chính mình trước khi gặp Đấng đã vâng lời cho đến chết và chết trên Thập giá.

Nếu ăn chay là kiêng thịt và nhịn đói thì quá dễ, vì tôi thường xuyên làm việc đó, dù có thể chỉ miễn cưỡng làm theo hoàn cảnh “ép” tôi làm một cách vô thức.

Xem tiếp toàn bài…

Kiếp Bụi Tro

TRẦM THIÊN THU

Không chỉ trong Mùa Chay, mà cả đời người Công giáo luôn phải ghi nhớ thực-tế-thật này: “Ngươi là bụi đất và sẽ trở về bụi đất” (St 3:19).

Tuy không là Kitô hữu, nhưng NS Trịnh Công Sơn cũng chân nhận kiếp người chẳng là gì trong ca khúc “Cát Bụi”, với lời lẽ thế này: “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai vươn hình hài lớn dậy… Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi… Bao nhiêu năm làm kiếp con người chợt một chiều tóc trắng như vôi, lá úa trên cao rụng đầy, cho trăm năm vào chết một ngày… Mặt trời nào soi sáng tim tôi, để tình yêu xoay mòn thành đá cuội… Ôi cát bụi phận này, vết mực nào xóa bỏ không hay”.

Ca từ da diết trong giai điệu trầm lắng. Triết lý kiếp người là sự yếu đuối, mỏng dòn, bất túc, bất trác,… vì kiếp người chỉ là cát bụi, là bụi tro, là bụi cát, là bụi đất – không được là hạt cát hoặc hạt đất, mà chỉ là hạt bụi quá bé nhỏ!

Cũng với nỗi niềm về thân phận con người, NS Lê Dinh đã trải tâm sự qua ca khúc “Trở về Cát Bụi” (*), ca từ rõ ràng hơn và Xem tiếp toàn bài…

MÙA XUÂN VĨNH HẰNG

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Mọi người đang nô nức đón mừng Năm mới, thật “ái ngại” lại bước vào Mùa Chay Thánh, mang một chút gì đó “hơi buồn, bi quan, ảm đạm”. Thế nhưng quả lại ý nghĩa cho sự trùng hợp này. Dù lòng hân hoan tràn ngập niềm vui Mùa Xuân, Giáo Hội mời gọi mỗi Kitô hữu hãy hướng lòng đến Mùa Xuân Vĩnh hằng, mà tất cả mọi người sẽ hưởng niềm vui trọn vẹn, viên mãn, chẳng còn khóc lóc sầu thương, lắng lo phiền muộn.

Mùa Xuân đến rồi lại đi, trăm hoa đua nở rồi cũng tàn, phận người cũng đâu hơn gì chúng, một kiếp thoảng qua đã chẳng còn. Chỉ trong mấy ngày áp Tết, Giáo xứ đã tiễn đưa ba người chị em đến nơi an nghỉ cuối cùng. Tất cả sẽ đi về một cõi vô biên, nay người mai tôi, mỏng manh lắm phận người ơi.

Đâu ai biết được lúc nào, giờ nào, khôn ngoan nhất vẫn là không được chủ quan “vui xuân không quên chuẩn bị”, “hãy nhớ thân ta là cát bụi, sẽ trở về bụi tro mà thôi. Nhưng không phải trở về bụi tro mãi mãi, mà với quyền năng của Chúa, ta sẽ được phục sinh, hưởng mùa xuân vĩnh hằng trên trời. Amen.

HẠT BỤI MAY MẮN

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Suy Niệm Tin Mừng Mỗi Ngày
Thứ Tư Lễ Tro. Mt 6, 1-6. 6- 18

Có người hỏi cha “hỡi người hãy nhớ mình là bụi tro, một mai người sẽ trở về bụi tro”, hạt bụi “hạt bụi hóa kiếp con người”, rồi mai lại trở về bụi tro mà thôi, vậy “thì huề vốn quá”, đâu cần phải “phấn đấu”, sám hối, sửa mình, trở về làm chi. Đúng vậy!, bụi thành người, rồi lại trở về với đất bụi, đời người không chỉ mong manh, bất toàn, mà còn hư vô nữa, sống trên đời này đâu còn ý nghĩa gì.
Thật may mắn cho hạt bụi được hóa kiếp con người, nhưng lại trở về bụi đất mà thôi, thì cũng đâu may mắn hơn những hạt không “hóa kiếp con người”. Nhưng không phải vậy, với đức tin Kitô giáo mạc khải rằng “hạt bụi ấy” chỉ biến đổi chứ không tiêu tan, nó sẽ được phục sinh trong quyền năng của Thiên Chúa, nhờ công nghiệp giá máu của Chúa Kitô. Trở về bụi đất, vùi sâu trong lòng đất mẹ giữa bao nhiêu hạt đất bụi khác, để chờ ngày phục sinh vinh hiển.
Vì vậy, sứ điệp muôn thuở vẫn vang lên cho đến ngày tận thế “hãy sám hối”, quay về cùng Đấng là cội nguồn phát sinh vạn vật và mọi điều thiện hảo, để hưởng lòng nhân từ, bao dung của Ngài. Hãy nhớ thân ta là cát bụi mỏng manh, bất toàn, nhưng cũng thật may mắn, bởi có sức sống thần linh của Thiên Chúa, dù có trở về với cát bụi, cũng có ngày được phục sinh vinh hiển với Đức Kitô.
Cúi mình nhận tro, xin cho nhớ đến thân phận mình, cần phải “sám hối và tin vào Tin mừng”, để mai sau thân tro bụi này, sẽ được sống lại hưởng mùa xuân viên mãn với Chúa. Amen.

MÀU TRO

Màu tro dù trắng hay đen
Vẫn là tro, chẳng gì hơn đâu mà!
Cao hay thấp, giỏi hay ngu
Giàu – nghèo, nam – nữ, trẻ – già, khác chi?
Bằng nhau chứ chẳng hơn gì
Xấu hay đẹp cũng chỉ là bụi tro
Xuân vui mà Tết vẫn lo
Ai cười, ai khóc bên bờ trần gian?
Hơn gì một khoảng trăm năm
Xanh, đỏ hay vàng vẫn tím nghĩ suy
Màu tro sắc lạ lưu ly
Đêm Xuân, ngày Tết diệu kỳ Mùa Chay

TRẦM THIÊN THU
Lễ Tro – 2016

ÁNH MẮT

Chúa quay lại nhìn
Ánh mắt ấy từ bi và nhân hậu
Đã khiến Phêrô biến đổi từ hèn yếu
Trở thành dũng cảm, sắt đá và hăng say
Tiếng gà gáy ban mai
Ông chẳng bao giờ quên được
Chỉ một đêm mà ba lần bạc nhược
Để suốt đời môi mặn nước mắt ăn năn!
Chúa quay lại nhìn
Ánh mắt ấy thiết tha và thông cảm
Chứ chẳng nỡ lãnh đạm
Với một kỹ nữ vang danh chốn giang hồ
Lòng yêu mến thiết tha
Nàng thành tâm sám hối
Tóc xõa, lệ nhạt nhòa như hai dòng suối
Được thương xót vì nàng đã yêu nhiều!
Không thể nào đồng hưởng vinh quang
Nếu không vui lòng nhận án khổ
Chiều Can-vê mây mù, lộng gió
Ánh mắt Ngài luôn nhân ái và thứ tha
Ánh mắt ấy hiền từ
Giao thoa với ánh mắt tội nhân khốn nạn
Trong khoảng bao la thương mến
Ánh mắt Chúa là Hồng ân cho đời!

TRẦM THIÊN THU

VÀO XUÂN

Cội mai già đơm hoa, nảy lộc
Cả đất trời bừng giấc vào xuân
Én đưa mầu nhiệm phúc âm
Gió ru hoa lá thì thầm xuân vui

Xuân vừa đến tuyệt vời hương sắc
Cho trần gian tươi mát cõi lòng
Quên đi những chuỗi long đong
Vui xuân rộn rã lời mừng chúc nhau

Mong hạnh phúc ngàn sau vẫn đẹp
Khắp mọi nhà tràn ngập tân xuân
Nắng vàng rực rỡ trên sân
Người vang khúc hát chào xuân mới về

TRẦM THIÊN THU

LƯU LUYẾN XUÂN

Xuân về, Xuân lại đi
Cho lòng người lưu luyến
Ô kìa, còn bầy én
Chao nghiêng níu bước Xuân

Lộc biếc xanh đất trời
Nắng dịu dàng vẫn lạ
Như còn nguyên tất cả
Lưu luyến ánh Xuân ngời

Mai vẫn tươi sắc vàng
Cúc, đào còn khoe sắc
Lòng người hòa hoan lạc
Đừng vội đi, Xuân ơi!

TRẦM THIÊN THU

NGÀY HÔM NAY

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Thứ Tư Lễ Tro. Mt 6, 1-6. 6- 18

Ngày hôm nay toàn thể Giáo Hội Công Giáo bước vào Mùa Chay Thánh, mùa tập luyện, chiến đấu thiêng liêng, trong chay tịnh – cầu nguyện – hy sinh hãm mình – bác ái, sám hối ăn năn. Ngày hôm nay mọi thành phần dân Chúa, cúi mình xuống lãnh tro trên đầu, để nhắc nhở “hỡi người hãy nhớ mình là bụi trọ, một mai người trở về bụi tro”, nhìn nhận thân phận bất toàn để sửa đổi những tính hư nết xấu của mình. “Hãy sám hối và tin vào Tin mừng”, “hãy xé lòng chứ đừng xé áo”, thật lòng trở về với Chúa là Cha nhân lành.

Chay tịnh không chỉ là dừng lại những hình thức bên ngoài “kiêng thịt và nhịn đói”, mà là bỏ bớt đi những tính hư tật xấu, nói hành nói xấu tha nhân, thiếu lòng bác ái; bỏ bớt đi lòng hận thù kiêu căng tự mãn… để mở lòng ra với tha nhân, để chia sẻ một cách kín đáo, để cảm thông yêu thương nhiều hơn, để dứt khoát từ bỏ con người cũ, mặc lấy con người mới tràn đầy sức sống của Chúa Kitô.

Xin Chúa giúp cho mỗi người chúng con sống tinh thần Sám hối Ăn năn tận đáy lòng, chứ không chỉ những hình thức bề ngoài giả tạo che mắt người đời. Amen.

“Xin gỡ chúng con ra khỏi sự dữ”

Lm.Jos Tạ duy Tuyền

Con người thường nhìn người khác mà ít khi nhìn lại mình. Chê trách người khác mà chẳng bao giờ “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Không nhìn mình, không biết mình thật đáng thương thay. Người ta kể rằng, có một con khỉ nọ đi ngang qua tấm gương, nó thấy một con khỉ cực kỳ xấu xí xuất hiện trong đám gương đó, nó đứng lại ngắm nghía con khỉ kia và tự nhủ: “Trời đất ơi, mình chưa hề thấy con khỉ nào xấu xa đến thế bao giờ”.

Đôi khi phê bình xét đoán người khác lại là một việc làm mang lại sự thích thú cho chúng ta, bởi chúng tạo cho chúng ta cảm giác mình là người tốt, hoặc ít ra cũng không phải là người tồi tệ đốn mạt. Đó là lý do khiến người ta thích soi mói, khích bác người khác. Soi mói đề tìm cách hạ bệ nhau đã gây nên biết bao đổ vỡ cho tình người với nhau. Người có quyền thì soi moi cấp dưới để khống chế, để răn đe, để trừng phạt. Kẻ dưới thì soi moi cấp trên để nói xấu và hạ bệ. Hàng xóm soi mói nhau để tìm cái xấu nơi anh em để nâng mình lên.

Xem tiếp toàn bài…

PHÚT TRAO DUYÊN

“Sẽ không còn ai tác hại và tàn phá trên khắp núi thánh của Ta, vì sự hiểu biết Đức Chúa sẽ tràn ngập trái đất này, cũng như nước lấp đầy lòng biển”(Is 11,9)

Đêm lắng tiếng nghe gió xuân ấm áp
Lướt cánh hồng dìu dặt khúc duyên mơ
Đàn ngân, nhạc luyến, trầm bổng cung tơ
Quyện thơ vào Nguồn Hương Xuân ngây ngất.

Ôi tình trời vừa chạm duyên tình đất
Lay vũ hoàn gọi thức cả trăng sao
Muôn tinh tú nghe rạo rực lao xao.
Khơi hồn thơ miên man tung muôn ý.

Thơ ca khen chúc tụng Nguồn Tuyệt Mỹ.
Thơ gơi mừng Đấng Tác Tạo mùa xuân
Đem trời cao kết đất thấp thật gần
Hợp muôn loài hân hoan ngân câu hát.

Phút trao duyên bừng muôn cung thần nhạc
Nghe dạt dào những giai điệu bình an
Nhịp xuân khơi lên tơ luyến nồng nàn
Thơ hòa nhạc hợp cung đàn khai bút.

Thơ say ngắm Chúa Xuân vui chăm chút
Từng nụ duyên mọng sắc thắm hây hây
Từng nhụy thơm hương thanh khiết đong đầy
Từng cánh mỏng ánh nhung tơ thanh tú.

Tình Chúa Xuân chan hòa khắp vũ trụ
Theo gió ngàn theo mây luyến đưa hương
Cho trần gian hợp thánh phúc thiên đường
Phút trao duyên Tình đưa Thơ vào mộng

Giao thừa 7/1/2016
Song Lam

GÁNH LẤY TUỔI GIÀ MẸ CHA

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Mùng Hai Tết.
Kính Nhớ Tổ Tiên Ông Bà. Mt 15,1-6

“Công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha, cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”. Phải yêu mến mẹ cha ông bà, bởi công lao sinh thành, dưỡng dục ta nên người. Các ngài chính là người thay mặt Chúa, tỏ lòng thương xót vô bờ bến của Thiên Chúa cho con cái mình. Phải hiếu kính mẹ cha, kẻ nào bất hiếu, coi thường công lao trời bể ấy, “thì quạ mổ mắt nó”. Còn nặng hơn nữa, lời Chúa trong sách Đệ Nhị luật dạy rằng “kẻ nào nguyền rủa mẹ cha thì sẽ bị sử tử”. Để được sống hạnh phúc và trường thọ, thánh Phaolô khuyên mỗi người chúng ta “Hãy tôn kính cha mẹ”.
Hai chữ mẹ cha ông bà cũng đủ để con cháu cả đời phải phụng dưỡng, đừng tỏ ra hiếu thảo chỉ vì đồng tiền, vàng bạc, châu báu, miếng đất, căn nhà, nhưng hãy tỏ lòng biết ơn đơn giản chỉ vì các ngài là cha mẹ, ông bà nội ngoại, cô dì chú bác của Xem tiếp toàn bài…

HÃY THẢO KÍNH MẸ CHA

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Mùng Hai Tết.
Kính Nhớ Tổ Tiên Ông Bà. Mt 15,1-6

Nhà văn Khái Hưng có kể câu truyện, đôi vợ chồng nọ nghèo lắm! họ cùng nhau chèo thuyền ra giữa dòng sông để vớt củi. Bỗng trời nổi giông bão, đánh tan chiếc thuyền cùng với những khúc củi lặng lẽ trôi đi. Họ cố gắng bơi vào bờ, nhưng mưa như trút nước, sóng gió mỗi ngày một lớn, vợ hỏi chồng, còn bơi được nữa không. Anh trả lời nếu một mình thì được. Chị nói vậy em buông ra cho mình bơi vào bờ nhé. Chồng nhất định không chịu, có chết thì cả hai. Vợ khẽ nói với chồng, không được đâu anh “Thằng Bò!, Cái Nhớn! Cái Bé!….Không!….Anh phải sống! Nghĩ đến con, cô lẳng lặng buông tay ra để dòng nước cuốn chìm xuống đáy sông, cho chồng đủ sức bơi vào bờ.

Quả đúng là :
“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ,
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.
Xem tiếp toàn bài…

ĐỒNG XUÂN

Đón Xuân với Mai vàng
Ăn Tết cùng Đào hồng
Dù Nam, Trung hay Bắc
Nắng Xuân vẫn soi chung

Tình Xuân mãi mênh mông
Nghĩa Xuân luôn trào dâng
Tết không hề phân biệt
Vẫn đầy ắp yêu thương

Hãy trao nhau tình nồng
Cho mùa Xuân thêm hồng
Cho ngày Tết hạnh phúc
Cho thanh thản muôn lòng

Ôm choàng Tết Bính Thân
Đẹp lời chúc thành tâm
Lòng Thương Xót của Chúa
Người người hưởng đồng Xuân

TRẦM THIÊN THU
Minh niên Bính Thân – 2016

Chúc Mừng Năm Mới

TRỪ TỊCH

Đừng GIAO nhau những thứ THỪA
Đừng vì nghi thức mà lừa lọc nhau
Đừng NHÂN, đừng CỘNG khổ đau
Bởi lẽ ưu sầu đã khắp trần gian
Hãy TRỪ độc ác, gian tham
Chân lý, công lý, quyết tâm giữ gìn
Hãy CHIA hạnh phúc, hòa bình
NHÂN lòng thương xót, CỘNG tình thứ tha
Trừ Tịch một khoảng diệu kỳ
Nghinh tân, tống cựu cho vừa lòng nhau
Lạy Thiên Tử, Đấng Dấu yêu
Xin trừ mọi thứ tịch liêu cõi đời

TRẦM THIÊN THU
Giao Thừa Bính Thân – 2016

HÃY VUI LÊN

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Mùng Một Tết. Mt 6,25-34

Mùa xuân đã về trên quê hương, nơi phố phường, ruộng đồng, lối xóm, trên từng người chúng ta. “Hãy vui lên”, thánh Phaolô mời gọi chúng ta như thế. Đừng lo lắng phải ăn gì, làm gì, nói gì, nhưng hãy ký thác đường đời cho Chúa. Hãy trao vào tay Chúa 365 ngày của Năm Bính Thân, năm thánh Lòng Xót Thương Của Thiên Chúa. Hãy vui lên, vì mùa xuân của Hồng Ân Năm Thánh Chúa tưới gội trên từng người chúng ta.
Cầu chúc nhau vạn sự may lành, niềm vui viên mãn, có Chúa cùng đồng hành trong suốt cuộc đời. Đừng lo lắng chi cả, đừng bận tâm quá nhiều điều, Chúa sẽ quan phòng yêu thương chăm sóc chúng ta. Chúa mới là Mùa Xuân chẳng bao giờ phai tàn theo tháng năm. Hãy để cho Chúa làm chủ, dẫn dắt cuộc đời mỗi người chúng ta. Hãy vui lên, đừng lo lắng, mà nếu có chút âu lo “hãy trút bỏ cho Chúa, vì Người Chăm sóc chúng ta”.
Năm Mới, tinh thần mới, tinh thần vui tươi tươi phấn khởi của mùa xuân, trăm hoa đua nở, cây cối đâm chồi nảy lộc, hứa hẹn những thành công rực rỡ, may mắn phúc lộc đầy nhà. Xin phúc lành trời cao đổ xuống trên nhân loại này bình an và hy Xem tiếp toàn bài…

CẦU CHÚC BÌNH AN

Lm. Gioan Vũ Xuân Nghị

Mùng Một Tết

Giây phút linh thiêng đầu Năm Mới, ta giởi đến nhau những lời cầu chúc tốt đẹp, thân thương, trìu mến, diễn tả tâm tư nguyện ước chân thành dành cho nhau và vì nhau.
Vui xuân đón Tết thái hòa,
Tấu vang câu chúc mọi nhà an khang.
Muôn chim hòa khúc rộn ràng,
Trăm hoa khoe sắc mai vàng rực tươi.
Chúc mừng năm mới mọi người
Khắp nơi rộn rã tiếng cười ngày xuân.
Chúc cho thái quốc an dân
Tấn tài, tấn lộc xa, gần gặp may.
Tất cả những lời cầu chúc vạn sự may lành, sức khỏe dồi dào, làm ăn phát đạt, thăng quan tiến chức…được tóm gọn trong hai chữ “bình an”. Một cụ già nói với các con cháu “đời người chẳng cần gì, chỉ cầu mong hai chữ bình an”. Có bình an, sẽ có Xem tiếp toàn bài…

CHÚT GÌ XUÂN

HỒ GIANG A

lòng em chẳng có chút gì xuân
đã mấy mươi năm chửa một lần
há lẽ con tim thôi gõ nhịp
hay là mạch máu sớm dừng chân?
thương yêu không mảy may toan tính
tha thứ chẳng so đo ngại ngần
nhân thế nhờ em mà hạnh phúc
may chăng em có chút gì xuân

mỗi năm mai nở chỉ một lần
cho khắp nhân loài vui đón xuân
đành dạ bao phen cưa cụt ngọn
cam lòng bấy bận bẻ cong thân
hồng nhan tan tác chừng trơ trụi
liễu dáng tái tê tưởng sượng sần
ai biết là mai thầm nhẫn nhục
dâng người hạnh phúc một mùa xuân

em là chan chứa vạn tình thân
xinh xắn như hoa giữa thế trần
yêu mến cho đi niềm hạnh phúc
xót thương chia sẻ những hồng ân
thắm tô phận người tươi hy vọng
trang điểm đời em đẹp nghĩa nhân
em mãi như mai vàng đức hạnh
cho người thưởng nếm chút gì xuân…

ả giang hồ, 04-02-2016

ĐÃ YÊU NGƯỜI

em buồn một chút là thôi nhung, thôi nhớ
em giận một lần là bỏ mặc buông trôi
thì còn gì là nhân ái em ơi
sao không thể cảm thông và thương xót

đã yêu người thì hãy yêu cho trót
cả khi người vui, lẫn lúc người buồn
khi người tan tác vô vàn giọt lệ tuôn
khi người cố gượng một nụ hồng tươi tắn

đã yêu người, có gì mà chẳng đặng
khi huy hoàng hồi cay đắng hiểu nhau
lúc vinh hoa thoáng tân khổ cơ cầu
tình nguyên vẹn trước sau càng thắm thiết

đã yêu người dẫu nhận phần thua thiệt
cũng gần nhau khi biền biệt xa xăm
trong trái tim có tiếng gọi thì thầm
mà mồn một cung thanh âm tình ái

đã yêu người em sẽ là điên dại
có nghìn năm cũng ở lại trong người
hai người điên giữa thế giới xinh tươi
cùng ngôn ngữ của niềm vui vĩnh cửu

tràn nhân ái, xót thương và tha thứ
em khởi đầu một lịch sử nghìn thu….

ả giang hồ, 05-02-2016