Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Tám 2020
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 7    
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

NGUỒN GỐC KINH THÁNH

Kitô giáo mà không có Kinh Thánh là khó có thể tưởng tượng. Nhưng trong thực tế, đối với 300 năm đầu của Kitô giáo không có Kinh Thánh. Nghĩa là, nếu chúng ta hiểu Kinh Thánh như chúng ta làm ngày nay: như tài liệu duy nhất chứa tất cả các văn bản mà Kitô giáo coi là thánh thiêng.
Việc sáng tạo và biên soạn Kinh Thánh là một quá trình dài. Các nhà lãnh đạo của Giáo Hội sơ khai đã sàng lọc nhiều bản thảo và phân biệt, sử dụng một số tiêu chí lịch sử, giáo lý và thần học khác nhau, những cuốn sách được lưu trữ và bao gồm theo tiêu chuẩn, và những cuốn sách được để riêng ra. Quá trình thiết lập tiêu chuẩn Kinh Thánh khác nhau đối với Cựu Ước và Tân Ước.
HÌNH THÀNH CỰU ƯỚC
Những gì các Kitô hữu đề cập như Cựu Ước của Hồi giáo về cơ bản là tài liệu cổ của Kinh Thánh Do Thái – Tanakh, Kinh Thánh tiếng Do Thái. Bản văn thánh này (Torah, sách các tiên tri và các “Bài Viết”) đã phát triển theo thời gian và lần đầu tiên được truyền khẩu từ thế hệ này sang thế hệ khác, cuối cùng chúng được viết ra và bảo tồn.
Khoảng 200 năm trước khi Chúa Giêsu ra đời, đã có một bản dịch tiếng Hy Lạp từ các văn bản tiếng Do Thái được chấp nhận rộng rãi như một bản dịch hợp pháp (và thậm chí được gợi hứng). Truyền thống liên quan cách vua Ptolemy II của Ai Cập ra lệnh dịch và mời các trưởng lão Do Thái từ Giêrusalem để chuẩn bị văn bản Hy Lạp. Bảy mươi hai trưởng lão, sáu người từ mỗi bộ lạc trong số 12 bộ lạc, đã đến Ai Cập để làm theo yêu cầu. Một truyền thống khác cho biết cách các dịch giả ở trong các phòng riêng biệt và được yêu cầu tạo văn bản riêng của họ. Khi công việc hoàn tất, các dịch giả đã so sánh và phát hiện bản dịch của mỗi người đều giống bản dịch của người khác một cách kỳ diệu.
Kết quả được gọi là Septuagint (Hy ngữ nghĩa là bảy mươi) và đặc biệt phổ biến đối với người Do Thái nói tiếng Hy Lạp. Điều này làm cho Bản Bảy Mươi trở thành nguồn chính cho các tác giả viết Tin Mừng và nhiều Kitô hữu thời kỳ đầu, họ viết các tác phẩm của họ bằng tiếng Hy Lạp.
Khi xây dựng tài liệu chính thức của Kinh Thánh, Giáo Hội đã nhìn vào Bản Bảy Mươi để phân biệt những cuốn nào cần giữ lại. Nhưng tài liệu Công giáo của Cựu Ước cũng bao gồm một số văn bản và bổ sung cho các sách (ví dụ, sách Giuđitha và Tobia, Khôn Ngoan và Huấn Ca) ban đầu được viết bằng tiếng Hy Lạp, không bằng tiếng Do Thái, do đó không được coi là một phần của Kinh Thánh Do Thái, mặc dù vẫn được người Do Thái tôn trọng và đọc vào thời đó.
HÌNH THÀNH TÂN ƯỚC
Nhiều người đã viết ra trong những năm sau khi Chúa Giêsu chịu chết, có nhiều câu chuyện lưu hành về Đấng Thiên Sai. Các tác giả này, hoặc là tông đồ hoặc là bạn của các tông đồ, những người biết Chúa Giêsu rất rõ. Họ đã chứng kiến các sự kiện hoặc phỏng vấn những người đã chứng kiến, và tìm cách duy trì cuộc đời và giáo huấn của Chúa Giêsu Kitô theo dạng văn bản.
Thời gian trôi qua, các bản sao của các tác phẩm này đã được lan truyền và nhiều cộng đồng Kitô giáo đã gom chúng lại để đọc trong thánh lễ Chúa Nhật. Bản sao các thư của Thánh Phaolô cũng được phổ biến và được coi là do Chúa Thánh Thần linh hứng.
Tài liệu Công đồng Vatican II, Dei Verbum, xác nhận quá trình này về cách mà Tân Ước được hình thành, đặc biệt là các Phúc Âm:
Các tác giả đã viết bốn Tin Mừng, chọn một số điều từ nhiều sách được truyền khẩu hoặc bằng văn bản, gom một số thành bản tổng hợp, giải thích một số điều về tình hình của các nhà thờ của họ và giữ nguyên hình thức tuyên bố nhưng luôn theo cách mà họ nói sự thật trung thực với chúng ta về Chúa Giêsu. Vì ý định của họ trong văn bản là từ ký ức và hồi tưởng của họ, hoặc từ sự chứng kiến của những người mà chính họ ngay từ đầu là nhân chứng và là thừa tác viên Lời Chúa, chúng ta có thể biết “sự thật” về các vấn đề mà chúng ta đã được biết.
Ngay từ thời Thánh Irênê (182-188 sau công nguyên), có đề cập Phúc Âm “tứ dạng,” liên quan bốn Tin Mừng của Thánh Mátthêu, Thánh Máccô, Thánh Luca và Thánh Gioan.
Trong thế kỷ thứ tư, nhu cầu nảy sinh để chính thức mã hóa Kinh Thánh, điều mà đến lúc này bắt đầu kết hợp với nhau. Một số sử gia tin rằng một phần động lực tạo ra tài liệu chính thức đến từ Hoàng đế Constantine, người đã ủy thác 50 bản thánh thư cho Giám mục thành Constantinople. Việc chấp thuận các sách bắt đầu bằng Công Đồng Laodixê năm 363, được tiếp tục khi ĐGH Damaso I ủy nhiệm cho Thánh Giêrônimô dịch Kinh Thánh sang La ngữ năm 382, và được quyết định trong Công Nghị Hippo năm 393 và Carthage năm 397.
Mục đích là loại bỏ các tác phẩm sai lầm đang lưu hành vào thời đó và hướng dẫn các Giáo Hội địa phương về những cuốn sách có thể được đọc trong Thánh Lễ.
Giáo Hội luôn tin rằng quá trình lâu dài này được Chúa Thánh Thần hướng dẫn. Giáo lý Giáo Hội Công giáo giải thích: “Dựa vào đức tin của thời các tông đồ, Mẹ Giáo Hội chấp nhận là những sách Cựu Ước và Tân Ước là thánh thiêng và tuân thủ quy tắc Giáo Hội, nguyên vẹn và toàn bộ, với tất cả các phần của các sách đó, được viết theo linh hứng của Chúa Thánh Thần, các sách đó có Thiên Chúa là tác giả của họ, và đã được truyền lại cho chính Giáo Hội.”
TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ Aleteia.org)
Đêm 05-07-2020

Ghi lời nhận xét góp ý

Lưu ý: Để dễ dàng trong giao tiếp và khỏi hiểu nhầm từ ngữ, các lời nhận xét góp ý trong trang này xin hãy viết bằng tiếng Việt có dấu. Xin kính báo và chân thành cám ơn.

 

 

 

Nội dung có thể dùng một số định dạng these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ tiếng Việt: TELEX VNI VIQR Tắt

*