Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Bảy 2018
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 6    
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

NHẬN RA SỰ HIỆN DIỆN CỦA CHÚA PHỤC SINH

Linh mục Giuse Đỗ Đức Trí – GP Xuân Lộc

CHÚA NHẬT III PHỤC SINH:
Vừa qua, trên trang facebook của người mẹ tên Dan Nguyen đã kể lại cuộc “VƯỢT QUA CÕI CHẾT” tại chung cư Carina Plaza, trong vụ hỏa hoạn ngày 22/3 làm 13 người chết như sau:
“Tầm khoản 1h40 sáng, tự nhiên Mẹ giật mình thức dậy, nghe âm thanh la hét. Mẹ mở cửa sổ nhìn xuống. ‘Cháy!’ Mẹ kêu Bố dậy, Mẹ bế Ella (1 tuổi), Bố bế Kathy (3 tuổi). Mẹ đập cửa phòng Daisy (chị giúp việc). ‘Chạy! khói đã sắp vào nhà’. Và chỉ còn cách duy nhất là cầu thang bộ. Nhưng không biết cháy từ hướng nào, càng chạy, khói phía cầu thang càng nhiều. Từ tầng 9, chạy xuống đến gần tầng 4, thấy đoàn người khác từ dưới chạy ngược lên: ‘nóng, nóng lắm! chạy ngược lên thôi!’. Thế là chạy theo ngược lên. Có người gọi điện báo: ‘chạy ra tầng trệt đi, nhanh lên, nhanh lên’. Mẹ cùng Ella chạy từ tầng 10 trở xuống lại tầng Trệt. Đến tầng Trệt, vẫn thấy nhóm người nói: ‘nóng quá, cửa đóng rồi’. Mẹ nghĩ, đây là cửa thoát hiểm, mình có thể mở được, mặc dù rất nóng. Mẹ mở bật cánh cửa ra như một Phép Màu! Mẹ la lớn:‘cửa mở được rồi, cửa mở được rồi!’. Ngay sau khi mở được cánh cửa, Mẹ ngã quỵ xuống, không thở được nữa. Khói mù mịt, không thấy gì cả, nhưng Mẹ cảm nhận được Ella vẫn đang động đậy! Mẹ đã gượng đứng dậy ‘sắp đến rồi con ơi, mình sắp đến rồi!’
Mẹ quay lại tìm, ‘Bố và Kathy đâu?’. Mẹ như chết đi. Họ bị kẹt rồi. Mẹ gào thét, kêu cứu với tất cả bảo vệ, hàng xóm, lính cứu hỏa. Nhưng không ai dám vào trong. Mẹ chạy vào thêm lần nữa, mọi người níu Mẹ lại. Thế giới của Mẹ như dập tắt. Hết rồi, hết thật rồi! Mẹ chỉ biết ngồi bệt xuống đất cầu nguyện, cầu xin Chúa, chỉ có Ngài mới có Phép Màu! Điện thoại Mẹ reo, Bố hỏi ‘Mẹ và Ella an toàn chưa, Bố lạc mất Mẹ nên chạy lên trên tìm. Giờ Bố cùng đoàn người ở lầu một, đang tìm cách xuống. Còn chị giúp việc đang bị kẹt ở Tầng 7. Cầu nguyện, cầu nguyện, chị ấy sẽ qua được’. Một lúc sau, cậu Đằng báo, ‘Daisy thoát ra được rồi!’ Thế là cả nhà an toàn nhập viện. Mẹ bị nặng nhất nên phải nằm khu chăm sóc đặc biệt. Lúc này là 3 giờ khuya, ngồi viết lại câu chuyện vượt ra từ cõi chết của cả nhà chúng ta.
Nhờ cậu Đằng cho biết tầng trệt không cháy. Nhờ Ella kiên cường, nhúc nhích mà Mẹ tỉnh dậy khi quỵ gối gần như ngất đi. Nhờ Kathy kiên cường cho Bố có động lực dũng cảm. Nhờ tình yêu của Bố, Mẹ dành cho các con. Nhờ tình thương người với nhau mà Daisy đã vượt qua được”.
Nhưng sau cùng, người mẹ kia cảm nhận được một điều là: “TẤT CẢ NHỮNG CHỮ ‘NHỜ’ ẤY, CHÍNH LÀ PHÉP MÀU CỦA CHÚA. Nó không tự nhiên mà diễn ra, đó là mục đích đã lập ra sẵn từ Ngài. Nếu Chúa không để Mẹ tỉnh giấc nửa đêm, thì cả Nhà đã tiếp tục ngủ. Nếu Chúa không chỉ đường quay lại tầng trệt, thì Mẹ đã bị ngộp và hết sức ở tầng 10. Nếu Chúa không giữ để Ella còn động đậy nhúc nhích thì Mẹ đã không đứng dậy nổi để chạy ra. Cảm ơn Ngài, Đấng quyền năng đã bảo vệ gia đình chúng con thoát chết!”.
Thưa quý OBACE, sau khi thoát ra khỏi đám cháy, người mẹ nhận ra sự hiện diện và quyền năng của Chúa đã cho họ vượt qua cái chết, để được sống đoàn tụ cả gia đình. Lời Chúa hôm nay cũng cho thấy, sau biến cố kinh hoàng của cuộc tử nạn của Chúa Giêsu khiến các tông đồ hoảng loạn, nay các ông đã bình tĩnh lại và nhận ra Chúa Phục Sinh vẫn đang đồng hành trong cuộc đời của họ.
Tin Mừng hôm nay kể tiếp câu chuyện hai môn đệ trên đường Emmaus đã nhận ra Chúa Phục Sinh. Sau khi nhận ra Chúa, các ông trở lại Giêrusalem kể cho mọi người nghe, thì chính Chúa Giêsu hiện ra đứng giữa họ. Cũng như những lần hiện ra trước, Chúa Phục Sinh trấn an họ bằng ơn bình an: “Bình an cho các con!” Chúa cũng khiển trách họ vì họ vẫn còn nghi ngờ, chưa tin. Tuy nhiên, Chúa cũng rất kiên nhẫn và thông cảm với các môn đệ của mình. Chúa đã cho các ông xem các vết thương nơi tay chân Chúa, để xua tan ý nghĩ và dư luận cho rằng các môn đệ bị ám ảnh hoặc tưởng tượng. Chúa Giêsu đã muốn cho các môn đệ thấy, Ngài đã sống lại thực sự, Ngài hỏi họ: “các con có gì ăn không?”. Chúa Giêsu đã ăn trước mắt các môn đệ, để họ tin rằng, Ngài đang hiện diện cách cụ thể bằng xương bằng thịt với các ông.
Điều quan trọng hơn, Chúa Giêsu muốn nhắn gửi các môn đệ là: để có thể tin Ngài từ cõi chết sống lại thì cần phải đọc lại Kinh Thánh, vì tất cả các Kinh Thánh nói về Ngài đều phải ứng nghiệm. Chúa Giêsu Phục Sinh cũng thấy các môn đệ của mình hết sức giới hạn. Vì vậy, Ngài đã phải mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh. Đây cũng chính là ơn đặc biệt Chúa Giêsu Phục Sinh ban cho các môn đệ và cho mỗi chúng ta. Với khả năng giới hạn của trí khôn, chúng ta không thể hiểu và đón nhận được lời Kinh Thánh. Khi ta thành tâm thiện chí, thì chính Chúa sẻ mở trí để chúng ta hiểu và Ngài còn mở lòng để chúng ta tin Ngài là Đấng Kitô, Đấng được Thiên Chúa xức dầu và là Đấng Cứu Thế.
Tin Đức Giêsu là Đấng Kitô đã chịu khổ hình, và từ trong cõi chết sống lại. Niềm tin này phải là một sự xác tín của mỗi người và là nội dung sứ điệp mà các môn đệ phải tiếp tục minh chứng cho toàn thế giới. Chúa Giêsu đã tin tưởng trao cho các môn đệ sứ mạng rao giảng và trở thành chứng nhân về niềm tin này. Các tông đồ sau khi được mở trí để hiểu Kinh Thánh, được đón nhận đức tin, các ông đã trở thành những người không mệt mỏi nói về Chúa Giêsu cho thế giới. Sách Công Vụ kể lại lời rao giảng và cũng là lời tuyên tín của Phêrô trước mặt mọi người. Trước đây, đức tin của Phêrô còn yếu ớt mong manh, giờ đây ông xác tín với mọi người về Chúa Giêsu với nhiều danh hiệu: Tôi Trung Của Thiên Chúa; Ngài là Đấng Thánh và là Đấng Công Chính; Ngài là Đấng Khơi Nguồn Sự Sống.
Phêrô muốn nói cho mọi người về sự quan phòng của Thiên Chúa. Ông nói cho mọi người biết Thiên Chúa là Đấng quyền năng, Ngài có thể rút điều tốt ra từ điều xấu, biến sự ác của con người thành cơ hội thể hiện tình yêu thương. Thiên Chúa đã biến đau khổ và cái chết của Chúa Giêsu thành nguồn ơn cứu độ cho nhân loại. Dù vẫn phải chịu trách nhiệm về cái chết của Chúa Giêsu, nhưng thánh Phêrô khuyên người Do Thái tin tưởng vào lòng khoan dung của Thiên Chúa: “Hãy sám hối và trở lại cùng Thiên Chúa, để được xóa bỏ tội lỗi”. Theo Phêrô, Thiên Chúa biến tất cả trở thành cơ hội để Ngài thể hiện lòng xót thương và tình yêu đến cùng dành cho từng người.
Phêrô cũng nhận ra sự hiện diện và quan phòng của Chúa trên chính cuộc đời của ông. Mặc dù đã hèn nhát, chối Chúa, song qua biến cố này Phêrô lại đón nhận được cái nhìn yêu thương của Chúa để chỗi dậy. Ông hoàn toàn tin tưởng và nói lên tình yêu của mình khi Chúa hỏi: “Con có yêu mến ta hơn những anh em này không?” Ông mạnh dạn trả lời: “Thưa Thầy! Có, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Phêrô đã nhận ra rằng, Chúa biết ông yếu đuối, song Chúa vẫn chọn ông và trao cho ông sứ mạng củng cố đức tin cho anh em. Ông cũng ý thức rất rõ các ông là những người được chọn làm chứng nhân về cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa Giêsu: “Sau khi sống lại Người đã hiện ra với chúng tôi là những kẻ được tuyển chọn từ trước”.
Thưa quý OBACE, nhìn nhận ra sự hiện diện và quyền năng của Chúa trong mỗi biến cố của mình, của gia đình và xã hội, là điều hết sức quan trọng. Giống như người mẹ Dan Nguyen sau khi vượt qua cái chết trong vụ hỏa hoạn Carina đã nhận ra bàn tay của Thiên Chúa, chúng ta cũng cần có cái nhìn đức tin, để nhận ra Chúa đang hiện diện che chở ta trong các biến cố xảy ra cho gia đình cho bản thân.
Để nhìn thấy Chúa cần phải có một con mắt đức tin đủ sáng và để nhận ra Chúa cần phải có một tâm hồn lắng đọng, gẫm suy. Hai yếu tố này bổ xung cho nhau. Chắc chắn Chúa Giêsu vẫn hiện diện bên ta như Ngài đã hứa: “Thầy ở cùng với các con mọi ngày cho đến tận thế”, nhưng nhiều khi chúng ta không nhận ra Người. Có những khi chúng ta bị những cơn sóng gió thử thách, vùi dập tối tăm mặt mũi, đức tin của ta chao đảo, ta sẽ không nhận ra Chúa. Simon Phêrô khi ở bờ hồ cũng không nhận ra Chúa. Chỉ khi Gioan nói với ông: “Chúa đó!”, ông mới nhận ra Người. Như vậy khi bị sóng gió hoặc tối tăm bao phủ, đừng ngại tìm đến với mẹ Giáo Hội, Mẹ Giáo hội sẽ chỉ cho chúng ta nhìn và nhận ra Chúa.
Cũng vậy khi gia đình gặp thử thách hoặc các biến cố xảy ra chung quanh, chúng ta cần bình tâm như các tông đồ, để cho Chúa soi lòng mở trí, giúp ta hiểu lời Kinh Thánh. Vì, Kinh Thánh là lời khôn ngoan, là đèn soi lối giúp ta nhận ra ý Chúa muốn nói với mình qua các biến cố đó, để ta kịp điều chỉnh lại đời sống của mình và gia đình cho phù hợp với đường lối của Chúa và Tin Mừng.
Chúa vẫn hiện diện cách cụ thể qua Thánh Lễ mỗi ngày, qua Lời Chúa và Bí Tích Thánh Thể, nhưng nhiều khi nại vào lý do công việc bận rộn, ta đã bỏ qua sự hiện diện cụ thể và đặc biệt này. Xin cho mỗi chúng ta luôn nhìn thấy và nhận ra Chúa hằng ở bên chúng ta, dù lúc vui cũng như khi buồn, khi thành công cũng như lúc thất bại để ta có thêm sức mạnh sống và làm chứng về Chúa. Amen

Ghi lời nhận xét góp ý

Lưu ý: Để dễ dàng trong giao tiếp và khỏi hiểu nhầm từ ngữ, các lời nhận xét góp ý trong trang này xin hãy viết bằng tiếng Việt có dấu. Xin kính báo và chân thành cám ơn.

 

 

 

Nội dung có thể dùng một số định dạng these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ tiếng Việt: TELEX VNI VIQR Tắt

*