Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Mười 2019
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 9    
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

NGƯỜI CHỐNG LẠI CẢ THẾ GIỚI

JOHN PIPER
TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ DesiringGod.org)

Thánh giáo phụ Athanasiô (298–373, Ai Cập) được mệnh danh là Athanasiô Contra Mundum – Athanasiô chống lại thế giới.
Có danh xưng đó là vì Thánh Athanasiô đã dành cả đời để giải thích và bảo vệ thần tính của Đức Kitô khi thế giới có vẻ muốn từ chối tính chất chính thống. Thánh Thánh Athanasiô kiên quyết chống lại sự bội giáo thái quá này, mặc dù bình minh chiến thắng chỉ ló dạng vào cuối đời ngài.
LẠC THUYẾT CỦA ARIÔ
Chiến tranh xảy ra vào năm 319. Một phó tế ở Alexandria tên là Ariô, sinh năm 256 tại Libya, trình một lá thư cho giám mục Alexander nói rằng nếu Con Thiên Chúa thực sự là một Người Con thì phải có một khởi đầu. Do đó phải có một khoảng thời gian Người Con đó không hiện hữu.
Khi xảy ra cuộc tranh luận, Thánh Athanasiô chỉ mới ngoài 20 tuổi, trẻ hơn 40 tuổi so với Ariô, chứng tỏ rằng thế hệ trẻ vẫn có thể giỏi Kinh Thánh hơn thế hệ lớn tuổi. Lúc đó Thánh Athanasiô phục vụ tại giáo phận Alexandria, và hầu như chẳng ai biết gì về ngài.
Năm 321, một công nghị được tổ chức tại Alexandria, Ariô bị cách chức và quan điểm của ông bị coi là dị giáo. Lúc 23 tuổi, Thánh Athanasiô viết bản lời khai cho giám mục Alexander. Đây là vai trò của ngài cho 52 năm tiếp theo – viết để tôn vinh Con Thiên Chúa nhập thể làm người. Việc phạt vạ Ariô được tháo cởi sau 60 năm xung đột chính trị giữa Giáo hội và hoàng đế.
Eusebius ở Nicomedia (nay là Izmit ở Thổ Nhĩ Kỳ) đã áp dụng thần học của Ariô và trở thành “đầu mối nguyên nhân của tà thuyết Arian” (Các Giáo Phụ Công Đồng Nicê và Hậu Nicê, cuốn 4, xvi). Và 40 năm tiếp theo, miền đông của Đế quốc Rôma (tính từ Istanbul ngày nay về hướng đông) là của dị giáo Arian. Đó là sự thật mặc dù Công Đồng Nicê năm 325 quyết định ủng hộ thần tính trọn vẹn của Đức Kitô. Hằng trăm giám mục đã ký nhận và twisted the language nói rằng tà thuyết Arian thực sự ăn khớp với cách dùng từ ngữ của Công Đồng Nicê.
TẦM ẢNH HƯỞNG CỦA HOÀNG ĐẾ
Khi cố vấn của Thánh Athanasiô là giám mục Alexander, GP Alexandria, qua đời ngày 17 tháng 4 năm 328, ba năm sau Công Đồng Nicê, bộ mặt của Ai Cập và nguyên nhân của tính chính thông nhằm vào Thánh Athanasiô. Ngài được tấn phong giám mục ngày 8 tháng 6 năm đó. Chức vụ giám mục có quyền hạn thứ nhì, sau Rôma. Quyền hạn đối với tất cả các giám mục của Ai Cập và Libya. Dưới quyền của Thánh Athanasiô, thuyết Arian chết dần tại Ai Cập. Và từ Ai Cập, Thánh Athanasiô vận dụng tầm ảnh hưởng của hoàng đế khi đấu tranh để bảo vệ thần tính của Đức Kitô.
Trong hai năm sau khi nhậm chức giám mục của GP Alexandria, Thánh Athanasiô trở nên nổi bật về cách tranh luận. Đa số các giám mục đã ký nhận Tín Điều Nicê đều không muốn gọi người ta là người theo dị giáo, mặc dù họ không đồng ý với cách xác định cơ bản về thần tính của Đức Kitô. Họ muốn loại bỏ giám mục Athanasiô và cách bảo vệ của ngài về thần tính của Đức Kitô. Thế nên giám mục Athanasiô bị kết tội thu thuế bất hợp pháp. Có người còn kết án rằng ngài còn quá trẻ khi làm giám mục, cho rằng ngài dùng ma thuật, trợ cấp cho những người phản bội, và nhiều tội khác nữa. Hoàng đế Constantine không thích sự thẳng thắn của Thánh Athanasiô và gọi ngài tới Rôma năm 331 để đối mặt với những lời cáo buộc mà các giám mục khác đưa ra. Tuy nhiên, sự bảo vệ của ngài về thần tính của Đức Kitô cũng có một số ít đồng thuận tại Công Đồng Nicê.
Cuối cùng, Thánh Athanasiô bị kết án và phải cùng với 4 giám mục khác trốn đi Constantinople. Những kẻ kết án bỏ qua các cáo trạng trước và tạo cáo trạng mới với các chứng cớ giả: Thánh Athanasiô tìm cách bỏ đói thủ phủ của Constantine bằng cách ngăn cản việc cung cấp lúa mì cho vùng Alexandria. Hoàng đế Constantine đã ra lệnh bắt Thánh Athanasiô phải đày đi Treveri (Trier, gần Luxembourg ngày nay) ngày 8 tháng 2 năm 336.
BẢY NĂM VẮNG MẶT
Hoàng đế Constantine mất vào năm sau, đế quốc bị phân chia quyền hành trong ba người con của ông, Constantius chiếm miền đông, Constans chiếm Ý và Illyricum, còn Constantine II chiếm Gauls và Phi châu. Một trong các luật đầu tiên của Constantine II là phục hồi cương vị cho giám mục Athanasiô tại Alexandria vào ngày 23 tháng 11 năm 337.
Hai năm sau, Eusebius (lãnh đạo tà giáo Arian) đã thuyết phục Constantius truất phế giám mục Athanasiô. Hoàng đế năm quyền trong tay nên tuyên bó Gregory là giám mục của GP Alexandria, trao cả trách nhiệm cai quản thành phố về phần đời, dùng quyền lực để chiếm tòa giám mục và các nhà thờ. Thánh Athanasiô buộc phải rời thành phố để tránh đổ máu cho dân lành.
Đây là lúc bắt đầu cuộc đi đày lần hai của Thánh Athanasiô – thời gian xa đoàn chiên lâu nhất. Ngài đi đày ngày 16 tháng 4 năm 339, mãi tới ngày 21 tháng 10 năm 346 mới trở về. Hai người con khác của hoàng đế Constantine ủng hộ Thánh Athanasiô và cho triệu tập Công Đồng Sardica (nay là Sophia ở Bulgaria), và biện minh cho ngài vào tháng 8 năm 343. Nhưng phải 3 năm sau mới ổn định. Thánh Athanasiô được phục chức sau 7 năm chịu hàm oan.
LỜI BA HOA CỦA MA QUỶ
Ngày 18 tháng 1 năm 350, Constans bị ám sát. Điều này làm cho Constantius tự do củng cố quyền lực và tấn công Thánh Athanasiô, kể cả thần học của Công Đồng Nicê. Dân chúng Alexandria tổ chức tấn công có vũ trang vào thành phố theo lệnh của Diogenes vào năm 355, nhưng năm sau Constantius sai Syrianus, tư lệnh quân đội, kiểm soát vùng Alexandria.
Ngày 8 tháng 2 năm 356, quân lính xông vào nhà thờ chính tòa Alexandria khi Thánh Athanasiô đang chuẩn bị Phụng Vụ cho sáng hôm sau. Khi lính tráng ập vào, giám mục Athanasiô ngồi trên ngai tòa và bảo phó tế hướng dẫn cộng đoàn hát Tv 136 – Thánh Vịnh này có 26 câu với 26 điệp ca “muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương”. Mỗi lần cộng đoàn thưa “muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương”, lính lại tiến tới chỗ giám mục Athanasiô, ngài quyết không bỏ trốn nếu giáo dân không được bình an. Một nhóm tu sĩ và các người lãnh đạo đã bắt Thánh Athanasiô, rồi lôi ngài đi. Và ngài lại phải xa cộng đoàn 6 năm.
Nhưng trong lúc đen tối nhất đối với Thánh Athanasiô và tính chính thống, bình minh lại ló dạng. Cuộc đi đày lần thứ ba chứng tỏ là lúc đơm hoa kết trái nhiều nhất. Được các tu sĩ bảo vệ chặt chẽ, không ai có thể phát hiện ngài, và thời gian đó ngài viết các tác phẩm quan trọng nhất: Lịch Sử Arian History, Bốn Cách Chống Arian, Bốn Thư Giáo Lý Gởi GM Serapion (GP Thmuis ở Nile Delta, người ủng hộ GM Athanasiô trong cuộc chiến chống Arian), và Bàn Về Công Đồng Ariminum và Seleucia. Đó là một trong các dạng điển hình về sự quan phòng của Thiên Chúa về cuộc chiến thắng tà thuyết Arian xảy ra.
Thánh Athanasiô trở lại GP Alexandria ngày 21 tháng 2 năm 362. Tân hoàng đế ngoại giáo Julian đảo ngược mọi cách đày ải của Constantius. Sự chiếu cố chỉ kéo dài 8 tháng. Nhưng trong thời gian đó, Thánh Athanasiô đã triệu tập một công nghị tại Alexandria và đưa ra cách củng cố và hòa giải đối với các lợi ích mà ngài đã đạt được trong 6 năm qua về các tác phẩm của ngài. Có mức ảnh hưởng mạnh về sự đồng thuận của Giáo hội trong việc ủng hộ tính chính thống của Công Đồng Nicê. Thánh Giêrônimô nói rằng công nghị này đã “giành lại cả thế giới từ tay của Satan”, còn Archibald Robertson gọi đó là “vương miện sự nghiệp của Thánh Athanasiô” (Các Giáo Phụ Công Đồng Nicê và Hậu Nicê, cuốn 4, lviii).
Năm 362, công nghị này tái kết hợp quân đội của Kitô giáo Tây phương để chống lại tà thuyết chính trị Arian dưới quyền của hoàng đế Valens, cai trị từ năm 364 tới năm 378.
KẾT THÚC ĐÀY ẢI
Tháng 10 năm 362, Thánh Athanasiô lại bị mất chức vì Julian khi ông ta nhận thấy Thánh Athanasiô dùng Kitô giáo để loại bỏ các thần ngoại giáo. Ngài lại phải lẩn trốn giữa các tu sĩ trong 15 tháng. Chuyện kể rằng ngài được tự do nhờ lời tiên tri của một tu sĩ nói rằng Julian sẽ thua trong trận chiến ở Persia. Thật đúng như vậy, thế là Thánh Athanasiô được phục chức ngày 14 tháng 2 năm 364.
Sau đó một năm rưỡi, hoàng đế Valens ra lệnh mọi giám mục trước đó bị đày ải dưới triều hoàng đế Julian sẽ mãn hạn. Ngày 5 tháng 10 năm 365, quận trưởng Rôma tới nhà thờ tại Alexandria và tìm tới phòng của các giáo sĩ, nhưng Thánh Athanasiô (lúc này 67 tuổi) đã được báo trước và trốn thoát – đây là lần đi đày thứ năm. Thời gian này không lâu vì xảy ra cuộc nổi dậy nguy hiểm do Procopius cầm đầu nhưng đã bị Valens đánh bại, ông không cho phép chống lại giám mục Athanasiô. Và ngài trở về Alexandria ngày 1 tháng 2 năm 366.
Trong những năm cuối đời, ngài làm mục vụ và ủng hộ tính chính thống. Ngài qua đời ngày 2 tháng 5 năm 373.
LÀM VUI ĐỐI PHƯƠNG
Chúng ta học được điều gì về ơn gọi chống tà thuyết của Thánh Athanasiô?
Ngài nhìn thẳng vào những kẻ xâm nhập nhà thờ, hiên ngang đứng thẳng trước các hoàng đế mặc dù họ có thể giết ngài dễ dàng như việc bắt ngài đi đày. Ngài bất chấp cơn giận của các cha mẹ và các giáo sĩ khác bằng cách đào tạo người trẻ biết hiến thân vì Đức Kitô, kể cả việc tử đạo. Ngài thi hành sứ vụ với châm ngôn: “Người ta tự kiềm chế khi còn trẻ, khi chịu đựng cám dỗ, khi kiên nhẫn lao động, khi bị sỉ nhục, khi bị cướp mất ánh sáng: và thật kỳ lạ, họ bất chấp cả cái chết và trở thành những người chết vì Đức Kitô – các vị tử đạo không là những người sát hại khi họ chết, nhưng là những người yêu thương khi họ chết” (Các Giáo Phụ Công Đồng Nicê và Hậu Nicê, cuốn 4, 65).
Danh xưng “Thánh Athanasiô contra mundum” phải là lời động viên các mục tử đứng vững, nhưng hiền từ và khiêm nhu, can đảm bảo vệ khi chân lý có nguy cơ bị bóp méo. Hãy chắc chắn rằng bạn luôn làm cho kẻ thù vui mừng. Nếu có điều gì đó xứng đáng để chiến đấu thì cũng xứng đáng để vui mừng. Niềm vui đó là điều thiết yếu trong khi chiến đấu, vì không có gì xứng đáng chiến đấu sẽ không gia tăng niềm vui lâu dài của chúng ta trong Chúa.
Can đảm khi xung khắc phải hòa quyện với niềm vui trong Đức Kitô. Đó là thành phần trong chiến lược chiến đấu của Thánh Athanasiô với các đối thủ của ngài.
Hãy luôn vui mừng và can đảm… Hãy cân nhắc và sống theo con tim khi Chúa ở với chúng ta, kẻ thù của chúng ta không thể làm hại chúng ta… Nhưng nếu họ thấy chúng ta vui mừng trong Chúa, tận hưởng hạnh phúc tương lai, lưu ý tới Chúa, đánh giá cao mọi thứ trong tay Ngài… Chính họ sẽ thất bại và lùi bước” (Các Giáo Phụ Công Đồng Nicê và Hậu Nicê, cuốn 4, 207).
Thánh Athanasiô đã dạy chúng ta bài học sống từ cuộc đời ngài về đức anh dũng: Mặc dù thi thoảng có thể cảm thấy như thể chúng ta đơn độc chiến đấu, nhưng hãy can đảm đứng vững và làm vui kẻ thù của chúng ta.

Ghi lời nhận xét góp ý

Lưu ý: Để dễ dàng trong giao tiếp và khỏi hiểu nhầm từ ngữ, các lời nhận xét góp ý trong trang này xin hãy viết bằng tiếng Việt có dấu. Xin kính báo và chân thành cám ơn.

 

 

 

Nội dung có thể dùng một số định dạng these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ tiếng Việt: TELEX VNI VIQR Tắt

*