Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Tháng Năm 2024
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 4    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

NỔI LOẠN THỰC SỰ

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ TheCatholicThing.org)

Tôi hơi bối rối trước một chuyên mục gần đây trên tạp chí The Catholic Thing của H.W. Crocker III, tựa đề “Chúng Ta Cần Trẻ Em Là Những Người Nổi Loạn Thực Sự.” Tiền đề không làm phiền tôi. Tôi cũng nghĩ rằng chúng ta cần những đứa trẻ “nổi loạn” chiến đấu chống lại thế gian, xác thịt và ma quỷ. Chúng ta cần những người trẻ theo đuổi chương trình nghị sự tự do và những người đứng lên vì đức tin Công giáo – trở thành những người Công giáo nổi loạn trong một nền văn hóa coi thường Kitô giáo và Giáo hội. Điều mà tôi thấy khó chịu là việc Crocker coi Robert E. Lee là “liều thuốc giải độc hoàn hảo cho tình trạng bất thường và xa cách của giới trẻ ngày nay.”

Vâng, tôi cũng nhớ đã xem Dukes of Hazzard. Chiến công của họ rất thú vị khi họ cố gắng đánh lừa cảnh sát trưởng Rosco P. Coltrane và thẩm phán Buford Potts. Tôi cũng nhớ đã nhìn thấy những lá cờ của phe nổi dậy ở Virginia và ở miền Nam, những lá cờ có thể vẫn bay một cách vô hại cho đến ngày nay. Tôi ngưỡng mộ bức tượng Lee và Stonewall – những người đàn ông này là một phần di sản chung của nước Mỹ. Tôi đã xem bộ phim tài liệu về lịch sử nội chiến của Ken Burns ba lần và rất thích những lời nhận xét ngọt ngào của Shelby Foote đến mức tôi đã đọc lịch sử tường thuật đồ sộ gồm ba tập của ông về cuộc nội chiến.

Tuy nhiên, cuối cùng tôi cũng phải đồng ý với nhận định của tổng thống Hoa Kỳ Grant: “Tôi cảm thấy thích bất cứ điều gì hơn là vui mừng trước sự sụp đổ của kẻ thù đã chiến đấu lâu dài và dũng cảm, và đã chịu đựng rất nhiều vì chính nghĩa, dù chính nghĩa đó tôi tin rằng đó là một trong những điều tồi tệ nhất mà một dân tộc từng chiến đấu vì nó.”

Crocker đã nói rất đúng về lòng dũng cảm cao quý của Lee và Liên Minh cũng như sự đau khổ lâu dài của họ. Ông nói chính xác về họ như những người theo Kitô giáo đã cầu nguyện và mong muốn bảo tồn lối sống của tổ tiên. Họ đấu tranh cho điều mà họ tin là phù hợp với Hiến Pháp Hoa Kỳ, mặc dù tôi không nghĩ Hiến Pháp đề cập đến vấn đề ly khai khỏi liên bang.

Tuy nhiên, đó không phải là vấn đề lớn. Sở dĩ miền Nam ly khai và nỗ lực thành lập một “dân tộc” mới là để bảo tồn thể chế nô lệ. Nếu chế độ nô lệ có thể được duy trì một cách hòa bình thì miền Nam sẽ không bao giờ ly khai và nội chiến sẽ không bao giờ xảy ra.

Crocker không bao giờ đề cập đến chế độ nô lệ một cách khó hiểu – trong một chuyên mục nơi ông ca ngợi Lee là gương mẫu của sự lãnh đạo và ghi nhận các đức tính Kitô giáo của miền Nam. Mặc dù Lee có thể là một kẻ nổi loạn và là nhà lãnh đạo, nhưng liệu ông ấy có phải là kiểu người nổi loạn và lãnh đạo mà chúng ta muốn con cái mình noi gương trong cuộc nổi loạn chống lại những tệ nạn của thế giới?

ĐGH Phanxicô thường khuyến khích những người trẻ “nổi loạn,” mặc dù ngài chưa bao giờ xác định loại “hỗn loạn” mà ngài muốn họ tạo ra. Có một mớ hỗn độn nổi loạn đã gây ra những vết thương sâu sắc trên thân thể và trên đầu Chúa Giêsu Kitô. Đường lối Thượng Hội Đồng Đức đã gây ra tình trạng lộn xộn, nhưng phải trả giá bằng đức tin Công giáo. ĐHY Jean-Claude Hollerich, S.J., của Luxembourg và LM James Martin, S.J., đã gây ra tình trạng hỗn loạn trong Giáo hội bằng việc cổ vũ và tán thành hành vi đồng tính luyến ái. ĐHY Robert McElroy của San Diego và ĐHY Cupich của Chicago cũng đã làm xáo trộn giáo huấn của Giáo hội liên quan vấn đề đồng tính luyến ái và phong chức linh mục cho phụ nữ.

Tất cả những người này – và nhiều người khác – có thể bị coi là những kẻ nổi loạn, nhưng họ có tán thành những lý do khuyến khích giới trẻ Công giáo nổi loạn của chúng ta tham gia? Không, họ chỉ đơn giản là phiên bản Công giáo của Robert E. Lee – những kẻ nổi loạn và lãnh đạo thể hiện những quan điểm tội lỗi và đáng nghi ngờ. Tất cả chúng ta đều là tội nhân, nhưng không phải tội lỗi của chúng ta đáng bị sao chép và khuyến khích.

Câu hỏi được đặt ra: Làm thế nào mà trong số tất cả những người đàn ông và phụ nữ được lựa chọn, Crocker lại chọn Lee làm hình mẫu để giới trẻ Công giáo noi theo? Câu trả lời ngắn gọn là ông ấy đã viết một cuốn sách về phẩm chất lãnh đạo của Lee. Nhưng tại sao không chọn Thánh Athanasiô, người bảo vệ đức tin, đã nổi dậy chống lại sự không chính thống của các hoàng đế và giám mục? Tại sao không theo Thánh Thomas More, người đã nổi loạn không chịu vâng lời nhà vua và trở thành đầy tớ tốt lành của Chúa? Sau đó, có Thánh Jeanne d’Arc, một phụ nữ nổi loạn vĩ đại, với thanh kiếm trong tay, đã chiến đấu để đánh đuổi người Anh ra khỏi nước Pháp.

Ngoài ra còn có, và có lẽ phù hợp hơn, những thanh niên gần đây đã được tuyên chân phước. Chẳng hạn, CP Carlo Acutis người Ý, chuyên gia máy tính, qua đời ở tuổi 15. Và còn có CP Pier Georgio Frassati người Turin, một nhà truyền giáo và nhà hoạt động Công giáo vĩ đại – cũng hút thuốc, một điều rất nổi loạn trong nền văn hóa thức tỉnh của chúng ta ngày nay. Tướng Lee có thể là một người đáng kính và dũng cảm, nhưng ông không bằng lòng với những kẻ nổi loạn Công giáo này.

Khi Crocker gợi ý việc kéo cờ Liên Minh như một dấu hiệu của sự nổi loạn, ông ta chỉ đơn giản thể hiện sự thiếu óc tưởng tượng. Không có gì dũng cảm hay may mắn khi làm như vậy. Quan trọng hơn, mặc dù việc treo cờ Liên Minh có thể đại diện cho mong muốn nổi loạn, theo nghĩa tốt, nhưng người ta vẫn thắc mắc. Trong những sợi chỉ dệt nên lá cờ đó có thể đan xen bóng ma, nếu không phải là chế độ nô lệ thì là phân biệt chủng tộc. Có tốt hơn nếu trưng bày cờ Mỹ – lá cờ chỉ định chúng ta đơn giản là người Mỹ – một cách tự hào chăng?

Trong nhiều trường hợp, việc treo cờ Mỹ ngày nay có thể là một trong những hành động nổi loạn nhất mà một người có thể thực hiện. Hơn nữa, là người Công giáo nhiệt thành, đặc biệt là người Công giáo trẻ sùng đạo, thậm chí còn nổi loạn hơn – nó trái ngược với nền văn hóa ưu tú về trí tuệ, xã hội và truyền thông của thời đại chúng ta – một nguyên nhân nổi loạn đáng chết vì nó.

Crocker dũng cảm và đáng kính nhưng đã chiến đấu vì một lý tưởng không đáng phải chết. Việc Crocker đề nghị anh làm gương mẫu cho giới trẻ Công giáo noi theo là hạ thấp họ và đức tin Công giáo của họ. Giới trẻ Công giáo của chúng ta xứng đáng có ai đó tốt hơn Robert E. Lee. Có lẽ việc vác thập giá của mình và đi theo Chúa Giêsu nổi loạn là đủ.

Ghi lời nhận xét góp ý

Lưu ý: Để dễ dàng trong giao tiếp và khỏi hiểu nhầm từ ngữ, các lời nhận xét góp ý trong trang này xin hãy viết bằng tiếng Việt có dấu. Xin kính báo và chân thành cám ơn.

 

 

 

Nội dung có thể dùng một số định dạng these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ tiếng Việt: TELEX VNI VIQR Tắt

*