Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Mười Hai 2018
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 11    
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

LẠ

TRẦM THIÊN THU

THUNG LŨNG LẤP ĐẦY, NÚI ĐỒI BẠT THẤP
KHÚC QUANH UỐN THẲNG, LỒI LÕM SAN BẰNG

Tin Mừng theo Thánh Luca (Lc 3:4-5) cho biết như vậy, như lời kêu gọi của ngôn sứ Isaia từ ngàn xưa: “Hãy bước qua, hãy bước qua các cửa thành, hãy mở con đường cho dân, hãy dọn đường, hãy dọn đường, hãy nhặt cho hết đá. Hãy phất cờ ra hiệu cho các dân” (Is 62:10).

Các ngôn sứ là “tiếng loa” kêu gọi theo lệnh truyền của Thiên Chúa. Như ở Việt Nam ngày xưa, mỗi khi làng xã có điều gì cần thông báo thì có “mõ làng” đi khắp nơi để thông báo. Thời nay, xã hội văn minh hơn, người ta gọi là văn hóa thông tin, và phương tiện thông báo cũng tiện lợi và mau hơn nhiều. Các trang thông tin nhan nhản như sao sa – đặc biệt là Facebook, Twitter, Pinterest, Linkedin, Mix, Tumblr, Instagram,… Nếu không khôn khéo, người ta dễ bị “bội thực thông tin”, và còn dễ bị lừa vì những tin rác, thậm chí có những trang có vẻ đạo đức nhưng thực ra chỉ là chiêu lừa đảo mà thôi. Hơn bao giờ hết, câu “cẩn tắc vô ưu” thật là đúng và cần thiết – trước tiên là tự bảo vệ chính mình và không sa chước cám dỗ.

Ngày xưa, vào lúc “giao thời”, giai đoạn quá độ – chuyển tiếp từ Cựu Ước sang Tân Ước, ngôn sứ Gioan Tẩy Giả được Thiên Chúa trao cho công việc “mõ làng” để kêu gọi người ta canh tân và chờ đón Đấng Thiên Sai. Ông có nickname là “Tiếng Kêu Trong Hoang Địa”. Lạ thật, tiếng kêu trong hoang địa thì hiệu quả gì chứ? Đó là dạng tiếng-vang-thầm-lặng. Vang mà thầm lặng ư? Đúng vậy. Và tiếng kêu đó đã và đang vang đến tận cùng trái đất.

Mỗi ngôn sứ có một sứ vụ riêng theo từng giai đoạn. Ngôn sứ Ba-rúc kêu gọi: “Hỡi Giêrusalem, hãy cởi bỏ áo tang khổ nhục, và mặc lấy ánh vinh quang vĩnh cửu Thiên Chúa ban cho ngươi; hãy khoác vào mình áo choàng công chính của Thiên Chúa; và đội lên đầu triều thiên vinh quang Đấng Vĩnh Hằng ban tặng. Vì Thiên Chúa sẽ cho khắp cả hoàn cầu thấy hào quang rực rỡ của ngươi” (Br 5:1-3). Được cởi bỏ “áo tang khổ nhục” thì hẳn là mừng vui khôn tả. Mà không chỉ có vậy, chúng ta còn được khoác “áo choàng công chính”. Đúng là trên cả tuyệt vời!

Chiếc “áo choàng công chính” đó được chính Thiên Chúa trao ban, và chúng ta còn được Người gọi tên là “Bình An Xây Dựng Trên Công Chính” và “Vinh Quang Phát Xuất Từ Lòng Kính Sợ Thiên Chúa” (Br 5:4). Cái tên “lạ” lắm, nhưng có ý nghĩa sâu sắc và thật là độc đáo.

Và như để giải thích, ngôn sứ Ba-rúc tiếp tục kêu gọi một hơi dài: “Vùng lên, Giêrusalem hỡi, hãy đứng ở nơi cao, và hướng nhìn về phía đông: Kìa xem con cái ngươi từ đông sang tây tụ họp về theo lời Đấng Thánh đã truyền dạy. Được Thiên Chúa nhớ đến, chúng hớn hở mừng vui. Xưa chúng bị quân thù áp giải, phải rời ngươi, không xe không ngựa. Nay Thiên Chúa lại đưa chúng trở về với ngươi, chúng được kiệu đi vinh quang rực rỡ, khác chi một ngai vàng. Vì Thiên Chúa đã ra lệnh PHẢI BẠT THẤP núi cao và gò nổng CÓ TỰ LÂU ĐỜI, PHẢI LẤP ĐẦY thung lũng cho mặt đất phẳng phiu, để Ít-ra-en tiến bước an toàn dưới ánh vinh quang của Thiên Chúa” (Br 5:5-7). Mệnh lệnh cách “phải” rất mạnh mẽ, đặc biệt là đối với những thứ “có tự lâu đời” – những thói hư tật xấu “thâm căn cố đế” không dễ đánh bật gốc, nhưng PHẢI làm. Thánh Gioan Tẩy Giả cũng có ý tương tự: Bạt thấp các núi, gò, và lấp đầy thung lũng.

Và theo mệnh lệnh của Thiên Chúa, “rừng xanh và đủ loại quế trầm sẽ toả bóng che rợp Ít-ra-en, vì Thiên Chúa sẽ dẫn Ít-ra-en đi trong hoan lạc, dưới ánh sáng vinh quang của Chúa, cùng với lòng từ bi và sự công chính của Người” (Br 5:8-9). Có Thiên Chúa cứu thoát, kiếp-người-khốn-khổ trở nên hạnh phúc, một cuộc lội ngược dòng ngoạn mục biết bao!

Có những thứ giả mà như thật, có những thứ thật mà như giả. Điều Thiên Chúa hứa luôn là sự thật 100%, bởi vì niềm vui sướng tột cùng khiến con người cứ ngỡ như mơ, chưa dám tin vào thực tế, nhưng hoàn toàn là sự thật: “Khi Chúa dẫn tù nhân Sion trở về, ta tưởng mình như giữa giấc mơ” (Tv 126:1). Tuy tưởng mình mơ, nhưng vẫn “vang vang ngoài miệng câu cười nói, rộn rã trên môi khúc nhạc mừng” (Tv 126:2a), đến nỗi dân ngoại còn phải xì xầm bàn tán: “Việc Chúa làm cho họ, vĩ đại thay!” (Tv 126:2b). Ai cũng biết, chẳng riêng gì ai.

Vâng, không lạ sao được, không ngạc nhiên sao được, phàm ngữ chẳng đủ lời để mà diễn tả về kỳ công của Thiên Chúa, bởi vì quá vĩ đại và quá sức tưởng tượng của con người. Rồi người ta cũng chỉ biết cười và xác định: “Ta thấy mình chan chứa một niềm vui” (Tv 126:3). Thấy người ta hạnh phúc quá đỗi nên chúng ta cũng khao khát mà cầu xin: “Lạy Chúa, xin dẫn tù nhân chúng con về, như mưa dẫn nước về suối cạn miền Nam” (Tv 126:4). Quả thật, “ai nghẹn ngào ra đi gieo giống, mùa gặt mai sau khấp khởi mừng” (Tv 126:5), nghĩa là: “Họ ra đi, đi mà nức nở, mang hạt giống vãi gieo; lúc trở về, về reo hớn hở, vai nặng gánh lúa vàng” (Tv 126:6). Đúng vậy, hạnh phúc nào cũng có ít nhiều đau khổ và nước mắt, đau khổ càng lớn thì niềm vui càng dâng trào.

Vốn dĩ cuộc đời là thế. Trong mọi thứ xảy ra hằng ngày, điều gì hợp ý mình thì bảo là “hên”, điều gì trái ý mình thì cho là “xui”. Kỳ cục ghê đi! Mà thật ra chẳng có “hên xui” hoặc “may rủi” chi cả, bởi vì không có gì ngoài Thánh Ý Chúa. Chính đau khổ lại là “viên ngọc quý” mà các thánh đã luôn trân trọng từng ngày khi còn sinh thời. Hạnh phúc mà không có nước mắt thì hạnh phúc đó chưa thực sự trọn vẹn niềm vui. Đau khổ cũng là những tiếng-động-tĩnh trong mỗi con người chúng ta. Vâng, tiếng động đó rất tĩnh lặng mà không ai lại không cảm nhận được. Cuộc đời luôn có nhiều cái lạ mà chúng ta không thể giải thích theo lẽ thường.

Mùa Vọng nhắc nhở chúng ta hướng tới ngày Chúa Giêsu đến lần thứ hai, Thánh Phaolô bày tỏ: “Tôi luôn vui sướng mỗi khi cầu nguyện cho anh em hết thảy, vì từ buổi đầu cho đến nay, anh em đã góp phần vào việc rao giảng Tin Mừng. Tôi tin chắc rằng Đấng đã bắt đầu thực hiện nơi anh em một công việc tốt lành như thế, cũng sẽ đưa công việc đó tới chỗ hoàn thành cho đến ngày Đức Kitô Giêsu quang lâm” (Pl 1:4-6). Thánh nhân ân cần nhắc nhớ việc mong chờ Chúa quang lâm là chính, chứ đừng mọi người chờ bất cứ điều gì khác rồi đâm ra bối rối, hoang mang, sợ hãi. Thật chứ không đùa đâu đấy!

Thật vậy, Thánh Phaolô minh định: “Có Thiên Chúa làm chứng cho tôi: tôi hết lòng yêu quý anh em tất cả, với tình thương của Đức Kitô Giêsu. Điều tôi khẩn khoản nài xin, là cho lòng mến của anh em ngày thêm dồi dào, khiến anh em được ơn hiểu biết và tài trực giác siêu nhiên, để nhận ra cái gì là tốt hơn. Tôi cũng xin cho anh em được nên tinh tuyền và không làm gì đáng trách, trong khi chờ đợi ngày Đức Kitô quang lâm” (Pl 1:8-10). Vấn đề là như thế, cần hiểu đúng đắn và chính xác, đừng mơ hồ hoặc nhẹ dạ cả tin, bởi vì không khéo lại hóa mê tín dị đoan, tốt lành chẳng thấy mà chỉ thấy tác hại!

Cuối cùng, Thánh Phaolô xác định: “Như thế, anh em sẽ đem lại hoa trái dồi dào là SỐNG MỘT ĐỜI CÔNG CHÍNH nhờ Đức Giêsu Kitô, để TÔN VINH và NGỢI KHEN Thiên Chúa” (Pl 1:8-11). Đây cũng là “điểm” đáng quan ngại, bởi vì con người có máu háo danh, làm được gì là cứ tưởng mình “số dzách”, nhìn người bằng nửa con mắt, và thậm chí còn dám coi trời bằng… nắp bia.

Trình thuật Lc 3:1-6 cho biết: Năm thứ mười lăm dưới triều hoàng đế Tibêriô, thời Phongxiô Philatô làm tổng trấn miền Giuđê, Hêrôđê làm tiểu vương miền Galilê, người em là Philípphê làm tiểu vương miền Iturê và Trakhônít, Lyxania làm tiểu vương miền Abilên, Khanan và Caipha làm thượng tế, có lời Thiên Chúa phán cùng con ông Dacaria là ông Gioan trong hoang địa. Ông liền đi khắp vùng ven sông Giođan, rao giảng, kêu gọi người ta chịu phép rửa tỏ lòng sám hối để được ơn tha tội, như có lời chép trong sách ngôn sứ Isaia rằng: “Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi. Mọi thung lũng, phải lấp cho đầy, mọi núi đồi, phải bạt cho thấp, khúc quanh co, phải uốn cho ngay, đường lồi lõm, phải san cho phẳng” (Lc 3:4-5). Một đoạn sử ngắn gọn nhưng súc tích, nhưng chủ yếu là câu 4 và câu 5. Vấn đề cấp bách là chấn chỉnh nếp nghĩ và lối sống để có thể “thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa”.

Thời quân chủ, khi biết tin hoàng đế hoặc vua quan đi tới đâu thì dân chúng phải quỳ mọp xuống mà rước “thiên tử” đi qua; khi một vị nguyên thủ quốc gia đến, người ta sửa soạn nhiều ngày trước, an ninh được kiểm soát nghiêm ngặt; khi một đại sứ tới một nơi nào đó thì cũng thế; khi giáo hoàng kinh lý hoặc tông du một nơi nào đó cũng được người ta nghinh đón long trọng, một giám mục tới một giáo xứ hoặc một tu viện nào thì cũng được đón tiếp tương tự; thậm chí chỉ là một nghệ sĩ nổi tiếng đi tới đâu cũng được người hâm mộ chờ chực để chỉ mong được nhìn dung mạo “thần tượng”. Thần tượng hay tượng thần mà lại tưởng thần?

Thế nhưng, mặc dù là Vua các vua và Chúa các chúa, mệnh danh là Đấng Thiên Sai, vậy mà Chúa Giêsu chẳng được ai chú ý chứ đừng nói là có tiền hô hậu ủng. Ngài đến mà không ai hay biết, Ngài là Tiếng Động cực mạnh thế mà cũng chẳng khác hơn sự Tĩnh Lặng. Thậm chí có ngôn sứ Gioan Tẩy Giả hô hào và kêu gọi mà cũng chẳng mấy người quan tâm lưu ý, đúng như Thánh sử Gioan đã nói: “Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận” (Ga 1:11).

Đúng như vậy, mỗi khi rước lễ là chúng ta đón tiếp một Quân Vương Tối Thượng, Vua Vũ Trụ, Thiên Tử đích thực, thế mà nhiều lần chúng ta vẫn không chuẩn bị tâm hồn cho đúng mức, vẫn rước lễ cho chiếu lệ, như một thói quen, thậm chí còn rước lễ vì… sĩ diện, xong rồi thôi. Chắc chắn Chúa Giêsu buồn lắm, nhưng Ngài không hề nói gì vì Ngài luôn tôn trọng quyền tự do mà Ngài đã ban cho mỗi chúng ta.

Đối với Thiên Chúa mà chúng ta còn tệ như thế, đối với tha nhân thì chúng ta còn tệ hơn nhiều. Phàm nhân yếu đuối lắm, thế nên cứ bạt mãi mà mảnh-đất-tâm-hồn vẫn gồ ghề, lởm chởm, đầy ổ gà và ổ voi, san mãi vẫn chưa phẳng phiu, và con-đường-tâm-hồn vẫn cứ quanh co, chưa uốn cho ngay thẳng. Thiên Chúa cũng biết rõ mười mươi như vậy, nhưng vấn đề không phải là khó quá, làm không được thì thôi, mà Ngài muốn thấy chúng ta có thực sự thành tâm nỗ lực bạt cho bằng cái núi “cái tôi”, san lấp cái hố chia rẽ, uốn thẳng con đường lươn lẹo hay không.

Có những người rất rành bịa chuyện, giỏi dựng đứng câu chuyện hoặc ăn không nói có, vì muốn chứng tỏ “bản lĩnh” của mình, trong khi đó còn gây tổn thương cho người khác. Rất đáng quan ngại, và phải sửa ngay!

Có những cái lạ nên học hỏi vì quá hay, có những cái lạ phải cố tránh vì quá dở. Tương tự, có những người có cách sống kỳ lạ rất đáng khâm phục vì kỳ diệu, nhưng có những người có lối sống kỳ lạ chớ noi theo vì kỳ cục!

Lạy Thiên Chúa, xin ban Đấng Thiên Sai đến bạt “cái tôi” trong con và uốn cách nghĩ của con cho thẳng thắn. Chắc chắn thiếu Ngài thì con không thể làm được gì (Ga 15:5), vì Ngài là tất cả. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Thiên Sai và Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen.

Ghi lời nhận xét góp ý

Lưu ý: Để dễ dàng trong giao tiếp và khỏi hiểu nhầm từ ngữ, các lời nhận xét góp ý trong trang này xin hãy viết bằng tiếng Việt có dấu. Xin kính báo và chân thành cám ơn.

 

 

 

Nội dung có thể dùng một số định dạng these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ tiếng Việt: TELEX VNI VIQR Tắt

*