Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Mười 2021
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 9    
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

THẦY SAI CON ĐI

Huy Ánh

            Giờ kinh tối kết thúc, tiếng kinh cầu râm ran nhường chỗ cho không gian thanh bình, yên ả vốn có trong tu viện. Ðêm đã khuya, tôi mở cửa bước ra ngoài. Một mảnh trăng nhỏ trên cao, nằm yên trong lòng đêm. Giữa lòng chủng viện, ngôi thánh đường lặng lẽ!

            Trời đêm tháng sáu với những cơn mưa rào đem lại một cảm giác lành lạnh. Trên cao bầu trời nhiều mây cho những ngày mưa sắp tới. Không gian ban đêm ở thị xã thật tĩnh mặc. Tôi thấy viền nét của hàng cây Dầu phía trước ngôi thánh đường in đậm trên nền trời sáng trăng. Tu viện bao la yên tĩnh như dáng ngồi của Thầy Chí Thánh Giêsu.

            Những ngày tu học ở đây tôi cảm thấy như mình tiếp xúc được với một cái gì an ổn và vững vàng. Giá như lúc này bạn có hỏi tôi hạnh phúc là gì? có lẽ tôi sẽ đáp rằng là ánh trăng trên cao, là ngôi thánh đường tĩnh lặng. Hạnh phúc đâu thể nào diễn đạt được bằng ngôn ngữ, chúng chỉ có thể kinh nghiệm mà thôi. Cũng như làm sao ta có thể bắt giữ được giây phút hiện tại này.

            Cuộc sống hằng ngày của ta lúc nào cũng bận rộn, nhất là trong thời buổi công nghiệp này. Giá chi cuộc đời có thể trở nên đơn giản hơn bạn nhỉ! Tôi nghĩ, cuộc sống bao giờ cũng vậy, sẽ có những con đường sỏi đá gập ghềnh mà ta phải đi qua. Nhưng ta cũng có thể tập cho mình có những bước chân an ổn hơn, đơn sơ hơn.

            Tôi nghĩ rằng tâm của các Thánh, các Đức Giáo Hoàng, Giám mục, Linh mục, Tu sĩ… chắc là đơn sơ và giản dị lắm. Có dịp tiếp xúc với các Đức Giám mục, Linh mục, tôi cảm nhận được tính đơn sơ ấy trong từng bước đi, dáng ngồi, cử chỉ của các ngài. Tôi nghĩ rằng đi tu là làm sao để có thể phát triển và thấy lại được cái bản tính đơn sơ như lời Chúa nói: hãy đơn sơ như trẻ nhỏ, hãy đơn sơ như bồ câu. Cuộc đời có nhiều nỗi khổ đau, có những phiền muộn khiến nhiều người nghĩ đi tu như tìm một lối thoát, một giải pháp cho những khó khăn cuộc sống. Nhưng có lẽ sau một thời gian, họ sẽ khám phá ra rằng, con đường tu luyện của mình không bao giờ là một sự tìm kiếm mà thật ra là một sự dừng lại. Ta dừng lại, trước hết là để nhìn, để nghe và để tiếp xúc với những gì là đẹp, là hạnh phúc. Sự hạnh phúc của ta không thể có mặt ở một nơi nào khác hơn là bây giờ và ở đây. Cuộc đời của ta chỉ có thể là giây phút hiện tại này: “Đừng lo cho ngày mai ngày nào có cái khổ của ngày ấy”. (Mt 6, 34).

             Trời đêm cuối tháng sáu vẫn còn lành lạnh. Nhất là ở cái thị xã bạt ngàn vườn cây cao su này. Tôi bước những bước thật êm lên ngôi thánh đường để lấy cuốn kinh nhỏ bỏ quên ban chiều. Ðâu phải cuộc đời này không có lo toan, nhưng ta cũng không nên sợ sệt chúng quá đáng. Khổ đau có thể làm chất liệu cho hạnh phúc của ta. Nhưng khổ đau và hạnh phúc thật ra cũng chỉ là những ý niệm, vì trong thực tại chỉ duy có kinh nghiệm mà thôi! Vì vậy, cuộc đời này có lẽ sẽ được đẹp hơn, trong sáng hơn, nếu ta có thể sống với thực tại bằng một tâm hồn giản dị. Mặc dù ta không làm ngưng được dòng nước mắt của kẻ khác, nhưng ta có thể đem lại cho họ một nụ cười.

            Bảy năm trong mái trường chủng viện, tôi để ý thấy rằng, những chủng sinh chúng tôi thường có khuynh hướng tìm kiếm một cái gì mới, một triết lý, hay một tư tưởng thần học nào đó để sống. Tôi hy vọng họ sẽ đạt được những gì họ tìm kiếm. Ðối với tôi, những ngày tháng tu luyện là cơ hội để tôi được gần gũi với những người có nội lực là các cha giáo, để học cách đi đứng của các ngài, cách họ giở một trang kinh, cách thức nối nguồn Giêsu… để tôi có thể thấy lại được mặt mũi thật, con người thật của mình. Mỗi lời chỉ dạy, mỗi hành động của quí Cha là một tiếng chuông tỉnh thức, nhắc nhở tôi biết tiếp xúc với những gì đang xảy ra trong tôi và chung quanh tôi. Lối sống của các ngài là một lối sống phản chiếu cuộc đời Thầy Giêsu.

            Ngày ra trường, bước vào đời thực tập mục vụ, tôi nhớ đến bài thơ giã từ:

            “Một sáng ta thức dậy

            Sương lam phủ mái nhà

            Hồn nhiên cười tiễn biệt

            Chim chóc vang lời ca

            Ðời đi về muôn lối

            Quan san mộng hải hà

            Chút lửa hồng bếp cũ

            Ấm áp bóng chiều sa”

            Đời chủng sinh, có lẽ ai cũng rời mái trường chủng viện, để được sai đi. Mỗi người mỗi tâm trạng: vui, buồn, lo lắng, nhưng suy cho cùng, chúng ta đâu cần phải nói gì nhiều, làm gì nhiều, chỉ cần học nơi Đức Giêsu bài học đơn sơ, tín thác: “đừng mang theo bao bị, tiền bạc, đến nơi đâu người ta tiếp đón thì cứ ăn những gì họ dọn cho các con”; “chim có tổ, chồn có hang, nhưng Con Người không nơi tựa đầu”. Hãy vui tươi và hạnh phúc tận hưởng những ngày tháng Chúa ban, vì hạnh phúc là những gì thật đơn sơ, chân thật.

            Ðêm cuối ở chốn này, không gian thật thanh tịnh. Tôi đứng trong khu vườn hoa, trong hòn non bộ, bên dưới lòng suối, nước chảy róc rách qua những khe đá làm vỡ ánh trăng ra từng mảnh. Phải chi có các bạn cùng lớp ở đây, tôi sẽ vớt một mảnh trăng tặng bạn để đem về các giáo xứ các bạn đến. Tôi vào thánh đường, thắp lên một nén hương thơm và đọc cho bạn nghe một câu Kinh: “Và này, Thầy sai con đi!”

Ghi lời nhận xét góp ý

Lưu ý: Để dễ dàng trong giao tiếp và khỏi hiểu nhầm từ ngữ, các lời nhận xét góp ý trong trang này xin hãy viết bằng tiếng Việt có dấu. Xin kính báo và chân thành cám ơn.

 

 

 

Nội dung có thể dùng một số định dạng these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ tiếng Việt: TELEX VNI VIQR Tắt

*