310. THÔI EM, BẤY CHUYỆN HƯ PHÙ
ả giang hồ, 12-4-2026
Thôi em, chớ có buồn đời
Nhạt như nước ốc, bạc vôi ơ hờ
Ấy chuyện thực, chẳng chuyện mơ
Người không nhạt bạc, bao giờ mới quên!
Thôi em, chớ có kêu rên
Nghĩa nghì chóng vánh, tuổi tên tan tành
Còn hoài ảo mộng, hư danh
Thời còn nuối tiếc, ai đành bỏ buông!
Thôi em, chớ sợ oan ương
Người ganh, kẻ ghét, sự thường hèn sang
Nếu như cứ mãi huy hoàng
Không chừng em tưởng thiên đàng là đây!
Thôi em, chớ sợ trắng tay
Công danh, sự nghiệp, gia tài, phù vân
Nếu như em cứ mãi cần
Thì mong sao được phúc phần đời sau !?
Thôi em chớ sợ mất nhau
Ai rồi cũng phải qua cầu tử sinh
Nếu không dứt cuộc phàm tình
Nào ai có được an bình ngàn thu!?
Thôi em, bấy chuyện hư phù
Nhốt em trong chốn ao tù trần gian
Bao giờ mới hết tân toan
Nếu không nhờ Đấng Khải Hoàn Phục Sinh!?
Có chết đi, chính đời mình
Mới mong sống lại hiển vinh muôn đời
Thôi nhé em, có bấy lời…














Nhận xét góp ý