227. MẸ, CHIỀU CUỐI NĂM
M. Sao Khuê, 16-2-2026
Mẹ đứng ngẩn người, vời trông xa lắm
Chẳng biết mắt mình có đẫm lệ đau
Mà nghe lòng như quặn thắt thâm sâu
Có lẽ nào rời nhau từng đoạn ruột
Lập xuân rồi, không còn hơi giá buốt
Những mầm xanh nõn nuột đẹp cành mai
Có biết không lòng mẹ chưa nguôi ngoai
Nỗi mong nhớ tấm hình hài thương quý
Ngày con bé thơ, mẹ mùa tuyệt mỹ
Thương rất nhiều, luôn chiều ý con yêu
Cưng như trứng, hứng như hoa mỹ miều
Chỉ một thoáng bay vèo vào quá khứ
Con ra đi tưởng làm nên lịch sử
Đấng anh hùng, ngôi thiên tử vinh quang
Có ngờ đâu mộng ước bỗng tan hoang
Con đứt gánh giữa đàng vì mất hướng
Chiều cuối năm, có còn trong tâm tưởng
Chuyện về nhà với huynh đệ tình thân
Hay cứ mãi lang thang kiếp phong trần
Chẳng cần biết tết hay xuân thương nhớ
Mẹ ngẩn người bao mùa xuân chờ đợi
Đến xuân này í ới chẳng tới đâu
Các con ơi, mẹ đã bạc mái đầu
Có lẽ nào rời nhau từng đoạn ruột
Ở đâu đó, mẹ cầu xin não nuột
Cho lòng con luôn được phúc bình an
Trong tay Chúa, mẹ ký thác hoàn toàn
Cả đời mẹ, đời con, trong tay Chúa
Chiều cuối năm, rồi chiều cuối năm nữa
Còn bao nhiêu chiều tựa cửa vời trông














Nhận xét góp ý