131. HƯƠNG HÒA BÌNH THƠM PHỨC
Suy niệm Is 11, 1-10
Chúa nhật 2 Vọng, 7-12-2015
ả giang hồ 7-12-2025
Người kiêu căng, thù lâu lắm em ạ
Chỉ người khiêm hạ, mới dám thứ tha thôi
Nghĩ mà đau cho một thói hư đời
Ai cũng muốn hơn người mới thỏa dạ
Nhớ ngày ấy em ngây thơ măng mạ
Rất đơn sơ luôn hòa nhã dễ thương
Nụ cười xinh lời thân ái khiêm nhường
Chút e ấp, chút thẹn thùng, duyên dáng
Mà bây giờ, tìm đâu ra một thoáng
Của ngày thơ đầy ánh sáng hồn nhiên
Tìm đâu ra được môt chút bình yên
Khi ánh mắt ngoan hiền không còn nữa!
Sao bất ngờ trái tim em rực lửa
Lửa tỵ hiềm, lửa đố kỵ, ghét ghen
Lửa kiêu căng, lửa ích kỷ nhỏ nhen
Lửa thiêu rụi đời em ra hoang hoác
Bởi khi em muốn trả thù người khác
Là lúc em tự tan tác em rồi
Tự tách mình ra khỏi đám đông vui
Tự chôn mình xuống hố đời cô độc
Thôi nhé em, ước gì em biết khóc
Khóc thương mình tự đánh mất bình an
Chúa khiêm nhường, bước xuống tận dương gian
Sỉ nhục, hàm oan, Người cũng vui nhận
Xin cho em một tình yêu kiên nhẫn
Lòng bình an, chẳng hờn giận chi nhau
Luôn khiêm cung trong thinh lặng nguyện cầu
Người được vui, còn em, giàu nhân đức
Tuần hai vọng, hương hòa bình thơm phức
Gốc Gies-sê nảy chồi lộc xanh non
Sói hung dữ, chung sống với chiên con
Beo nằm với dê, bê đùa cùng sư tử…
Sẽ không còn chút gì là sự dữ
Trong lòng người khiêm nhượng thứ tha nhau
Hương hòa bình, thơm phức, tỏa lan mau…














Nhận xét góp ý