Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Bảy 2019
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 6    
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

ĐIỆN KHẨN !

TRẦM THIÊN THU

S.O.S., Help me! Tín hiệu cấp cứu này không xa lạ gì với con người ngày nay. Về tâm linh, đường dây nóng luôn phải “bật đèn đỏ” để nối kết trực tuyến với Thiên Chúa mọi nơi và mọi lúc: “S.O.S., ly Thiên Chúa!”.

Một buổi chiều nọ, sau khi giảng dạy cho dân chúng về một loạt các dụ ngôn, Chúa Giêsu bảo các môn đệ cho thuyền sang bờ bên kia. Đang xuôi chèo, mái, bỗng dưng một trận cuồng phong nổi lên, gió tứ bề lồng lộng, sóng vỗ mạnh, nước tràn vào thuyền đến nỗi muốn chìm. Trong khi đó, Chúa Giêsu đang ở đàng lái, vẫn dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ. Các môn đệ thấy Thầy “vô tư” thế không biết, nên họ vội đánh thức Ngài, gọi giật dậy và hốt hoảng la toáng lên“Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao?” (Mc 4:38).

Có lẽ chúng ta cũng như các môn đệ xưa, chứ chẳng “ngon lành” gì hơn ai, ở ngay bên Thầy Giêsu mà vẫn chưa thấy an tâm khi gặp giông tố cuộc đời. Gọi như điện giật thế thì ai mà chợp mắt nổi. Ngài thức dậy, rồi ngăm đe gió, và truyền cho biển phải “im ngay và câm ngay”. Thế là gió liền tắt, và biển lặng như tờ.

Đâu vào đấy rồi, Ngài nghiêm mặt và nghiêm trách các ông: “Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vn chưa có lòng tin?”. Họ chỉ có nước ngậm tăm chứ nói chi được. Đúng quá mà! Cãi gì nổi? Các ông hoảng sợ – vừa sợ vì thấy phép lạ vừa sợ vì Thầy mắng thẳng, rồi họ xì xầm với nhau: “Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?”. Theo Thầy bao ngày rồi mà giờ này còn hỏi nhau “người này là ai” vậy!

Một lần khác, sau khi làm phép lạ hóa 5 chiếc bánh và 2 con cá ra nhiều cho 5.000 người ăn no nê, Chúa Giêsu bảo các môn đệ sang trước bên kia bờ Biển Galilê, còn Ngài ở lại giải tán dân chúng. Vài giờ sau, trời đã tối, các môn đệ gặp bão. Chúa Giêsu đi trên mặt nước đến với họ. Các môn đệ thấy Ngài, nhưng họ hoảng sợ và bảo nhau: “Ma đấy!” (Mt 14:26). Có lẽ lúc này Ngài cũng mắc cười lắm, và rồi Ngài liền trấn an: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14:27).

Nghe vậy, ông Phêrô khoái chí thưa ngay: “Thầy ơi, nếu quả là Thy thì xin truyn cho đệ tử đi trên mặt nước mà đến với Thy, xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài. Đức Giêsu mời ông: “Cứ đến!”(Mt 14:28-29). Ông hăng hái bước ra khỏi thuyền để đến với Chúa Giêsu, nhưng nhìn thấy gió mạnh và sóng lớn, ông chìm dần. Ông vội kêu cứu: “Thầy ơi, xin cứu con với!” (Mt 14:30). Chúa Giêsu đưa tay kéo ông lên thuyền và trách: “Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi?” (Mt 14:31). Sóng gió bỗng dưng im lặng. Các môn đệ bái lạy Ngài, lúc này mới nói với nhau: “Qu tht Ngài là Con Thiên Chúa!” (Mt 14:33). Lòng trí các môn đệ vẫn ngu muội, chẳng hiểu ất giáp gì ráo trọi! (x. Mc 6:52).

Một lần nọ, tất cả các môn đệ đều cuống cuồng xin Thầy cứu: “Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao?” (Mc 4:38). Một lầnchính thuyền trưởng Phêrô kêu cứu: “Thưa Ngài, xin cứu con với!” (Mt 14:30). Nghe những lời kêu cứu đó,tôi giật mình vì thấy cũng đã bao lần yếu kém đức tin nên tôi đã từng hốt hoảng và sợ hãi trước nghịch cảnh cuộc đời. Và rồi tôi chợt nhớ tới thảm họa tàu Titanic, một trong những thảm họa kinh hoàng nhất thế kỷ XX. Có lẽ cũng nên nhắc lại lịch sử một chút…

Đêm 14 rạng sáng 15-4-1912 là đêm định mệnh của con tàu Titanic. Tàu đã đâm phải một núi băng và bị chìm, với con số thiệt hại nhân mạng lớn. Số người sống sót ghi nhận được chỉ có 710 người sống sót, số còn lại mãi mãi nằm trong lòng biển khơi. Nhiều con số về số người hành khách và thủy thủ đoàn thiệt mạng đã được đưa ra. Theo điều tra của Thượng viện Hoa Kỳ thì số người thiệt mạng trong vụ này là 1.517 người, còn theo điều tra của Anh thì con số này là 1.490 người. Danh sách hành khách hạng nhất trên chuyến hải hành đầu tiên của Titanic gồm các đại gia và nổi tiếng nhất thế giới.

Nhân chứng sống cuối cùng là bà Millvina Dean, sinh ngày 2-2-1912, người nhỏ tuổi nhất trên tàu Titanic lúc đó, nhưng cũng đã qua đời ngày 31-5-2009, và bà là hành khách qua đời cuối cùng của tàu Titanic. Chuyện Titanic đã được đạo diễn James Cameron dàn dựng thành phim năm 1997.

Tín hiệu S.O.S. (Save Our Souls – Xin cứu linh hồn chúng tôi) không phải là lần đầu tiên được dùng trong vụ đắm tàu Titanic, mà đã được đề xuất lần đầu tiên tại Hội nghị Quốc tế về Liên lạc Điện tín trên Biển ở Berlin năm 1906. Nhưng người ta thường nhớ và cho là từ vụ Titanic. Tín hiệu S.O.S. hiếm khi được các điện tín viên Anh dùng, vì họ vẫn ưa thích mã CQD cũ hơn. Ban đầu sĩ quan điện tín Jack Phillips sử dụng mã CQD cho tới khi sĩ quan điện tín Harold Bride nói: “Dùng S.O.S. đi, cách mới đấy, và có lẽ đây cũng là cơ hội cuối cùng để anh dùng nó. Phillips, người đã chết đuối trong vụ đắm tàu, sau đó dùng xen lẫn một số thông điệp bằng S.O.S. giữa những mã CQD truyền thống.

Titanic nghĩa là “khổng lồ, phi thường”. Titanic dài 882 feet 9 inches (269 m) và rộng 92 feet 6 inches (28 m), tốc độ tối đa 23 knot (43 km/g), là tàu chở khách vượt đại dương chạy bằng động cơ hơi nước đã đi vào lịch sử ngành hàng hải. Tên chính thức của nó là RMS Titanic (Royal Mail Steamer Titanic). Titanic có thể chở tổng cộng 3.547 người gồm cả thủy thủ đoàn, và bởi vì nó có chở thư, tên của nó được thêm tiền tố RMS (Royal Mail Steamer) cũng như SS (Steam Ship). Tàu bắt đầu được đóng năm 1909 và được hạ thủy năm 1912, là con tàu vĩ đại, hiện đại, lộng lẫy và sang trọng nhất thời đó. Titanic mang theo tham vọng thống trị tuyến đường biển xuyên Đại Tây Dương của hãng vận tải biển The White Star Line. Tuy nhiên, trong chuyến vượt Đại Tây Dương đầu tiên và cũng là cuối cùng của nó vào tháng 4-1912, Titanic đã vỡ đôi do đâm vào một tảng băng trôi.

Titanic được coi là một đỉnh cao của kiến trúc hàng hải và là một tiến bộ công nghệ, và được tạp chí “The Shipbuilder”nhận định là “không thể chìm”. Xung quanh tàu còn được kẻ những hàng chữ kiêu ngạo và khiêu khích Thượng Đế!

Và thảm họa đã thực sự xảy ra! Một trong những câu chuyện nổi tiếng nhất là ban nhạc trên tàu Titanic gồm 8 người, do Wallace Hartley chỉ huy, tập trung tại khoang hạng nhất cố gắng giữ hành khách bình tĩnh và tin tưởng. Sau đó họ chuyển ra chơi nhạc phía trước boong. Các thành viên ban nhạc đã chơi trong buổi cầu nguyện sáng Chúa Nhật hôm trước, và họ vẫn tiếp tục chơi cả khi con tàu sắp chìm.

Một số nhân chứng nói rằng bài cuối cùng được chơi là thánh ca “Nearer, My God, to Thee” (Lạy Chúa, con gần Ngài hơn). Tuy nhiên, có ba luồng ý kiến về bài hát này và không ai biết chắc được chính xác bài nào, nếu quả thực như vậy, đã được chơi. Nhạc trưởng Wallace Hartley đã kể với một người bạn rằng nếu ở trên một con tàu sắp chìm thì bài “Nearer, My God, to Thee” sẽ là một trong những bài được ông chơi.

Những người tạo ra tàu Titanic đầy kiêu ngạo, muốn phủ nhận Thiên Chúa, nhưng gặp thảm họa thì họ mới “sáng mắt” và phải kêu cứu Thiên Chúa: S.O.S.! Con người có làm được công trình gì, dù vĩ đại đến đâu, cũng chỉ là “không” đối với Thiên Chúa. May mà họ còn kịp nhận ra Thiên Chúa và tin cậy vào Ngài trong giây phút cuối đời.

Thánh Phêrô, người tín cẩn nhất của Chúa Giêsu đã được trao trọng trách “chăm sóc các chiên mẹ và chiên con” (x. Ga 21:15-17), là “trò cưng” của Thầy Giêsu, luôn cận kề bên Thầy, tận mắt chứng kiến nhiều phép lạ, thậm chí vừa mới thấy Thầy hóa bánh ra nhiều hồi nãy, vậy mà vẫn chưa đủ tin vào Thầy mình. Trong giông bão, Giáo hoàng tiên khởi Phêrô cũng đã không nhận ra Chúa, và cả các môn đệ cũng không nhận ra Ngài!

Vì nghi ngờ, vì thiếu niềm tin, vì thiếu vắng Chúa trong cuộc đời mà con người phải gian nan khốn khó bao phen, thế nnê đã phải bao lần khẩn cấp nối “đường dây nóng” với Thiên Chúa. Cuối cùng, có Ngàirồi thì tất cả đều êm xuôi: Thầy trò vừa lên thuyền thì sóng yên, biển lặng.

Chuyện kể rằng, một người nọ ngủ mơ thấy mình đi trên bờ biển. Khi vui mừng thì có hai dấu chân, nhưng khi đau khổ thì chỉ thấy một dấu chân. Người này hỏi: “Chúa ơi, sao khi vui thy có hai du chân, còn khi bun ch thy mt du chân, Chúa đi đâu?”. Chúa trả lời: “Khi vui, con thy hai du chân vì Cha đng hành bên con; còn khi bun, con thy mt du chân vì Cha cõng con trên lưng”.

Kinh Thánh đã xác định rạch ròi: “Đng gìn gi Ít-ra-en, lẽ nào chợp mắt ngủ quên cho đành! Chính Chúa là Đấng canh giữ bạn, chính Chúa là Đấng vẫn chở che, Người luôn luôn ở gần kề. Ngày sáu khắc, vầng ô không tác hoạ, đêm năm canh, vành nguyệt chẳng hại chi. Chúa giữ gìn bn khi mi điu bt hnh, gi gìn cho sinh mnh an toàn. Chúa gi gìn bn lúc ra vào lui ti, t gi đây cho đến mãi muôn đi” (Tv 121:4-8).

Ly Thiên Chúa toàn năng, con thật yếu đuối và kém lòng tin, thm chí có lúc như mất niềm tin vào Ngài. Xin Ngài thương tha thứ, xin thêm đức tin cho con, đồng thời cũng thêm đức cậy và đức mến cho con. Lạy Thiên Chúa chí thánh, con xin tín thác vào Ngài, Ngài không chp mt ng quên bao gi, khi thy con chìm đm trong bin đi trn gian, nhưng Ngài giả đò ngó lơ là để tôi luyện đức tin nơi con. S.O.S., ly Thiên Chúa, xin cu đ linh hn con!

Ghi lời nhận xét góp ý

Lưu ý: Để dễ dàng trong giao tiếp và khỏi hiểu nhầm từ ngữ, các lời nhận xét góp ý trong trang này xin hãy viết bằng tiếng Việt có dấu. Xin kính báo và chân thành cám ơn.

 

 

 

Nội dung có thể dùng một số định dạng these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ tiếng Việt: TELEX VNI VIQR Tắt

*