368. TÔN TRỌNG ƠN GỌI CỦA NHAU
Suy niệm Ga 21, 20-25
Thứ Bảy, Tuần 7 Phục sinh 23-5
ả giang hồ, 12-5-2026
“Chính môn đệ này
làm chứng về những việc đó và đã viết ra”.
Tạ ơn Chúa, con là người khuyết tật
Có cái thiếu, cái mất trong cuộc đời
Nhưng lòng con vẫn tín thác Chúa thôi
Vẫn an vui vì Người yêu con lắm
Tạ ơn Chúa con là người bé mọn
Chẳng tài năng, không danh phận lớn lao
Nhưng lòng con luôn hạnh phúc dạt dào
Vì tin Chúa luôn ngọt ngào thương mến
Tạ ơn Chúa con là người đau bệnh
Tự bẩm sinh như ngọn nến lắt lay
Nhưng an vui vì tình Chúa tỏ bày
Từ trái tim đến bàn tay thương xót
Tạ ơn Chúa con lỗi lầm thiếu sót
Những vụng về, những dại dột ngu ngơ
Nhưng Chúa vẫn yêu, yêu đến bất ngờ
Qua những khoan dung, nhân từ, tha thứ
Tạ ơn Chúa con nghèo nàn, túng thiếu
Mãi mình trần thân trụi đói xanh xao
Nhưng Chúa trao tay cơm bánh ngọt ngào
Chúa nuôi sống nhờ biết bao chia sẻ
Tạ ơn Chúa miệng lưỡi con bập bẹ
Lời ngập ngừng, không thể nói suông câu
Nhưng tình Chúa yêu quá đỗi nhiệm mầu
Cứ cố chọn con truyền rao Lời Chúa
…
Tạ ơn Chúa, con thế nào đi nữa
Cũng vẫn là một môn đệ thừa sai
Sống tin yêu hy vọng giữa nhân loài
Để làm chứng tình Chúa yêu muôn thuở
Xin cho con luôn để lòng ghi nhớ
Mỗi một người, một ơn gọi khác nhau
Cũng khởi đi từ thánh ý nhiệm mầu
Luôn tôn trọng cả người cao, kẻ thấp
Xin cho con không nghĩ mình là nhất
Rồi xem thường người khuyết tật, khổ đau…
Nhưng yêu thương, tôn trọng, giúp đỡ nhau
Để tất cả đều chu toàn sứ vụ
(Một mình con, không bao giờ là đủ
Trong công trình cứu chuộc của Chúa Cha)














Nhận xét góp ý