313. RA KHỎI BÓNG TỐI
Suy nIệm Ga 3, 7b-15
Thứ Ba Tuần 2 Phục Sinh, ngày 14-4-2026
Hương Nam, 06-4-2026
“Không ai lên trời được, ngoài người đã từ trời xuống,
tức là Con Người vốn ở trên trời”
Bóng tối của đức tin
Là tin mình như thần linh của mình
Là vô thần, không thần linh nào khác
Vô thần cho đến hồi tận mạc
Vẫn “sức mình biến sỏi đá thành cơm”
Bóng tối của đức tin
Là cứ để những nghi nan, ngờ vực
Dẫn mình đi dần dần vào vô thức
“Có Chúa cũng được, không có, cũng không sao”
Bóng tối của đức tin là sự thét gào
Trong những cơn đau mà lòng mình vô vọng
Có khát khao, nhưng để lòng mình đóng
Và chết cóng trong mạng nhện muôn sau
Bóng tối của đức tin là không biết xót đau
Trước những mảnh đời u sầu buồn thảm
Biến địa cầu thành hoang vu, vô cảm
Người với nhau như sỏi đá lạnh lùng
Bóng tối của đức tin, ôi thật hãi hùng
Vì hờ hững mối tình chung nhân loại
Duy cá nhân, để chỉ mình sống mãi
Mặc ai kia, khốn khó với lao đao
Bóng tối của Đức tin là vòng gai ngọt ngào
Nhốt đời mình trong ao tù duy vật
Tưởng hưởng thụ mãi mùa vui ngây ngất
Ai dè đâu phải mất tất ngàn thu
Ni-cô-đê- mô đến gặp Chúa Giê-su
Lúc lòng mình còn âm u đêm tối
Và ông đã tìm được nguồn sáng mới
Nguồn tái sinh hạnh phúc thật bình an
Tin Đức Giê-su, Đấng Phục Sinh Khải hoàn
Thấu mầu nhiệm Ba Ngôi, lòng thương xót
Cùng hy vọng, cùng chia bùi sẻ ngọt
Cùng Chúa Phục sinh về cõi trường sinh














Nhận xét góp ý