245. CHUYỆN CHO ĐI
ả giang hồ, 22-2-2026
Chúa ơi!
Người ta nặng chuyện bạc tiền quá
Mà đồng tiền con đáng sá gì đâu
Con giúp ngặt, người ta muốn giúp giàu
Chúa cũng bó tay, đừng nói con keo kiệt
Con làm gì, cũng cầu xin tha thiết
Lòng con sao, Chúa biết rõ mười mươi
Cứ cho đi chứ chẳng dám biếng lười
Hết rồi lại có, Chúa thời ban phát
Con hỏi Chúa: “Có cho người nghèo mạt”
Chúa làm thinh không chịu nói nửa lời
“Cho rồi, xin nữa, thì làm sao Chúa ơi”
Có vẻ như, Chúa cười, cứ cho tiếp
Chúa làm quê con, hóa ra con keo kiệt
Còn Chúa thì chẳng tiếc, chẳng tiếc chi
Chúa có cách yêu, yêu lạ, yêu kỳ
Chúa cứ cho đi, và cho đi đến hết
Và cho đi, rồi cho đi đến chết
Còn con thì cứ đoán xét người ta…
Vì xưa ta đói, các ngươi chẳng cho ta
Đói mới nói đói, mà có sao cũng kệ
Đừng suy bụng ta, ra bụng người nữa nhé
Bụng ai sao thì Chúa biết cả rồi
Việc của con là cứ cho đi thôi
Cho đi mãi, đừng bao giờ sợ hết…














Nhận xét góp ý