170. CÓ MỘT NGƯỜI PHUNG HỦI
Suy niệm Lc 5, 12-16
Ngày 9 tháng 1 thứ Sáu sau lễ Hiển Linh
ả giang hồ, 05-1-2026
“Lập tức người ấy khỏi phong hủi”
Có một người mình đầy phung hủi
Đời tránh xa, nên lầm lũi, bơ vơ
Thấy Chúa Giê-su, xuất hiện bất ngờ
Anh chạy đến cúi xin Người cứu chữa
Người đưa tay chạm vào anh và nói:
Ta muốn anh nên mới, sạch, tinh tuyền
Anh đến trình tư tế, và hồn nhiên
Ca tụng Chúa uy quyền giàu thương xót
Ôi Chúa Giê-su thấu niềm đắng đót
Thấu nỗi đau bị từ chối, bị bỏ rơi
Chẳng tránh xa nhưng kề cận cuộc đời
Như muốn ôm vào vòng tay thương xót
Phần chúng con biết bao là thiếu sót
Thấy ai khốn cùng thì ngoảnh mặt làm ngơ
Bỏ rơi người tội lỗi sống bơ vơ
Và còn cả những nặng lời xua đuổi
Ai dám nói mình không vương tội lỗi
Danh giá, giàu sang có phải thánh thiện đâu
Quyền cao chức trọng là đạo đức đấy sao
Đẹp dáng, xinh người lẽ nào là trong trắng
Xin cho chúng con biết mình đang bệnh nặng
Bệnh giả hình che mắt thánh, gian ngoa
Để thật lòng xin Chúa thương thứ tha
Và chữa cho lành bệnh trầm kha, đáng sợ
Bệnh phung hủi tâm hồn mình, chưa tỏ
Xấu xí người một chút đã xua tay
…….
Ước gì, những môn đệ thừa sai
Bước xuống thấp, đến gần ai …xấu xí
Ai tội lỗi, ai bị đời khinh bỉ
Ai lạc loài, ai mụ mị, cùng đinh…














Nhận xét góp ý