124. VANG VỌNG MÀ LẠC LOÀI
Suy niệm Mt 17, 10-13
Thứ Bảy Tuần 2 Mùa Vọng 13-12
ả giang hồ, 24-11-2025
Có nhiều và nhiều người trên mặt đất
Sống giữa trần gian và cũng rất thế gian
Đâu chỉ mình em, yêu của cải bạc vàng
Và ham chuộng ai giàu sang phú quý
Nhưng, vật chất, một lâu đài tuyệt mỹ
Giam đời em trong mộng mị trường sinh
Có hay đâu loài vật chất bội tình
Em chửa buông, đã thình lình từ biệt
Một mùa người, cũng đến hồi khánh kiệt
Nhưng lúc chưa, thì chửa biết khi nao
Lời yêu thương rót xuống tự trên cao
Bảo sám hối, là buông mau, bỏ tất
Mùa đói kèm bỗng dưng là sự thật
Lũ cuốn trôi, còn mất, rõ mười mươi
Có phải chăng là tiếng vọng từ trời
Dọn và dẹp cho sáng ngời tâm trí
Ông Gioan đến, con mắt đời khi bỉ
Chỉ vì nghèo, lập dị, chẳng giống ai
Tiếng ông kêu, vang vọng mà lạc loài
Giữa phố thị, giữa lâu đài sang trọng
Chưa buông tay, thì chưa vào mùa vọng
Lòng còn chỗ nào, cho Chúa Giáng Sinh
Xin cho con biết xấu hổ lòng mình
Mau dọn dẹp sạch tinh mời Chúa đến














Nhận xét góp ý