Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Tháng Bảy 2026
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 6    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

TỪ BỎ ĐỂ LÀM MÔN ĐỆ CHÚA

Lm. Giuse Đỗ Đức Trí

Lời Chúa (Lc 5,33-39): Thứ Sáu Tuần XXII Thường Niên – Yêu thương phục vụCHÚA NHẬT XXIII TN C:
Lâu nay, hành trình của sư Minh Tuệ dường như có phần lắng xuống kể từ khi ông rời Việt Nam để đến Ấn Độ. Chúng ta không khỏi ngạc nhiên khi thấy nhiều người tự nguyện đi theo ông: người thì bỏ việc buôn bán, kẻ lại rời bỏ chùa chiền để cùng bộ hành; nhiều người khác từ giã gia đình, công việc để đồng hành cùng ông, thậm chí có người quyết tâm theo chân đến tận Ấn Độ. Tuy nhiên, không phải ai cũng kiên trì đến cùng – có người chỉ theo được vài ngày, vài tuần; có người cố gắng được cả tháng rồi cũng buông xuôi vì không chịu nổi những khó khăn trên đường. Vậy tại sao vẫn có những người dám từ bỏ tất cả để đi theo sư Minh Tuệ, dù ông không hề mời gọi hay nhận đệ tử? Những người theo ông mong đợi điều gì? Họ làm vì mục đích gì?
Thưa quý OBACE, nếu chỉ vì muốn theo một người tu hành khổ hạnh mà nhiều người đã dám từ bỏ nhà cửa, gia đình, công việc đến thế, thì việc trở thành môn đệ của Chúa Giêsu – theo chân Người, sống cùng Người và hướng đến hạnh phúc Nước Trời lại càng đòi hỏi một sự từ bỏ quyết liệt hơn, dứt khoát hơn, như chính Chúa đã dạy trong bài Tin Mừng hôm nay.
Thánh Luca ghi lại: “Khi ấy có rất đông người cùng đi với Đức Giêsu, Người quay lại và bảo họ: Ai đến với Tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, …, thì không thể làm môn đệ Tôi được.” Chúa Giêsu biết rõ trong đám đông đi theo Người, mỗi người mang một mục đích khác nhau: kẻ thì hiếu kỳ, người vì đã được ăn no, kẻ mong chứng kiến phép lạ, lại có người đi theo như một phong trào, thấy người khác đi mình cũng đi. Chúa Giêsu không xua đuổi họ, nhưng đưa ra một điều kiện – cũng là một đòi hỏi quyết liệt cho những ai muốn theo Người và trở thành môn đệ thực sự. Việc đi theo Chúa là một quyết định tự do, có suy nghĩ và chọn lựa. Chúa không nài nỉ cũng không ép buộc ai, Người chỉ mời gọi và đưa ra điều kiện cần thiết, những ai thật tâm, thật lòng muốn trở nên môn đệ, thì đón nhận điều kiện của Chúa và bước theo Người.

Dứt bỏ cha me, vợ con, anh em và cả mạng sống để đi theo Chúa, không có nghĩa là đoạn tuyệt, đoạn tình hay phủ nhận giá trị của các mối quan hệ gia đình, mà là dám đặt Chúa lên trên hết, coi Người là ưu tiên hàng đầu, và không để cho những ràng buộc gia đình làm lỡ nhịp, dở giang, chậm trễ hay cản trở hành trình theo Chúa. Điều này có nghĩa là khi phải chọn lựa, hy sinh vì Chúa, vì Tin Mừng thì dám chấp nhận hy sinh cả những tương quan thân thiết nhất của mình, để trung thành theo Chúa. Trên thực tế, có những người khi tin theo Chúa Giêsu, trở thành người Công Giáo, đã bị chính gia đình của mình từ chối, hắt hủi, nhưng không vì thế mà họ từ bỏ Tin Mừng. Không chỉ dừng lại ở việc chọn Chúa làm trung tâm, làm ưu tiên, Chúa Giêsu còn đưa ra một chọn lựa quyết liệt hơn, là nếu vì Chúa và vì Tin Mừng của Người, mà phải hy sinh cả mạng sống, thì cũng dám đón nhận để mãi mãi là môn đệ của Chúa.

Chúa cũng nói trước cho những người muốn theo Chúa biết rằng: Theo Chúa không phải để tìm kiếm sự dễ dãi, thoải mái, cũng không phải để mưu cầu giàu sang, địa vị hay vinh hoa trần thế, mà là: “Vác thập giá mình hằng ngày để đi theo Chúa.” Vác thập giá là chấp nhận bước trên cùng một con đường với Chúa, là chấp nhận những hy sinh gian khổ vì Chúa, và vì phần rỗi của bản thân cũng như của anh chị em. Chúa không đòi người môn đệ vác thập giá của Chúa, cũng không vác thập giá của người khác, mà vác thập giá của chính mình. Vì thập giá của ai sẽ vừa vai người ấy. Thập giá của mình là chính những giới hạn, là trách nhiệm bổn phận hằng ngày trong đời sống, trong gia đình và nơi cộng đoàn. Người môn đệ sẽ không vác thập giá đi một mình, nhưng phải đi với Chúa và đi theo Chúa; cũng không phải chỉ vác, Đòi hỏi từ bỏ các tương quan gia đình, bản thân và phải vác thập giá để trở thành môn đệ Chúa, có phải là một đòi hỏi khắc nghiệt, bất khả thi vì quá khó không? Việc tin theo Chúa trước hết là một lựa chọn tự do của mỗi người. Chúa không ép buộc ai, cũng không mong muốn những người đi theo Chúa vì miễn cưỡng, mà phải xuất phát từ một quyết định đã được suy xét kỹ lưỡng, cân nhắc thấu đáo và hoàn toàn tự nguyện. Chúa đã dùng hai hình ảnh rất cụ thể để minh họa cho sự lựa chọn này: “Một người muốn xây một cây tháp thì phải tính toán chi phí xem mình có đủ tài chính để hoàn thành không?” “Một vị tướng trước khi ra trận phải cân nhắc số quân, vũ khí, xem khả năng của mình có thể đương đầu và chiến thắng được không?” Qua hai dụ ngôn này, Chúa muốn nhấn mạnh rằng: Theo Chúa không thể là một quyết định bồng bột nhất thời, cũng không phải là một sự liều lĩnh may rủi, nhưng là quyết định ảnh hưởng trực tiếp đến mạng sống và sự sống đời đời của mình. Chúa còn đi đến một đòi hỏi quyết liệt hơn nữa: “Ai không từ bỏ hết những gì mình có thì không thể làm môn đệ Tôi được.” chỉ theo một vài ngày, vài tháng hoặc một thời gian, nhưng là vác mỗi ngày cho đến hết cuộc đời của mình.

 

Ghi lời nhận xét góp ý

Lưu ý: Để dễ dàng trong giao tiếp và khỏi hiểu nhầm từ ngữ, các lời nhận xét góp ý trong trang này xin hãy viết bằng tiếng Việt có dấu. Xin kính báo và chân thành cám ơn.

 

 

 

Nội dung có thể dùng một số định dạng these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ tiếng Việt: TELEX VNI VIQR Tắt

*