Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Tháng Tư 2026
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 3    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

Lm. Giuse Đỗ Đức Trí

CHÚA NHẬT XVII TN C:

Những bậc làm cha mẹ chắc chắn ai cũng có kinh nghiệm lo âu trước khi sinh nở, và hạnh phúc khi chào đón những đứa con ra đời. Lo âu vì không biết cuộc vượt cạn của người mẹ sẽ như thế nào và hạnh phúc khi được bồng ẵm đứa con bé nhỏ trong vòng tay của mình. Niềm hạnh phúc của cha mẹ sẽ còn được tiếp nối khi chăm sóc cho con, khi nghe tiếng bập bẹ từ đứa con nhỏ: “Ba ơi! Mẹ ơi!” Hạnh phúc của cha mẹ còn đan xen trong những giọt mồ hôi, những đêm dài thức trắng vì con cái. Đến khi con cái trưởng thành, dù đi học, đi làm, nhưng trong mắt cha mẹ, con cái vẫn là những đứa con bé nhỏ lúc xưa và tận sâu trong lòng cha mẹ vẫn luôn mong muốn con cái thấu hiểu và ở bên mình, cảm nhận và sống mối thân tình cha mẹ, con cái trong gia đình.
Từ kinh nghiệm làm cha làm mẹ thương con, chăm lo cho con, hạnh phúc vì con và đặt nhiều hy vọng nơi con cái, chúng ta cũng có thể suy ra và cảm nhận được tình thương của Thiên Chúa dành cho từng người trong chúng ta và Ngài cũng mong muốn chúng ta sống tình con thơ đối với Ngài Tổ phụ Abraham được Kinh Thánh mô tả như một người tín hữu trung thành, một người hoàn toàn vâng phục Thiên Chúa và không tiếc với Thiên Chúa điều gì, kể cả việc sẵn sàng dâng cho Chúa đứa con trai duy nhất của mình. Tuy nhiên, qua câu chuyện trong bài đọc sách Sáng Thế hôm nay, chúng ta còn thấy một khía cạnh sâu sắc hơn trong mối tương quan giữa ông và Thiên Chúa, đó là tương quan của Cha và con. Abraham đã sống thân tình với Thiên Chúa như một người bạn, nhưng trên hết ông vẫn thể hiện lòng thảo hiếu của một người con đối với Thiên Chúa. Vì sống tương quan với Thiên Chúa như với người bạn, nên Thiên Chúa cũng cư xử với Abraham như người thân tín, Ngài không hề giấu Abraham chuyện gì. Trong câu chuyện hôm nay, Thiên Chúa như tâm sự với Abraham về ý định của Ngài đối với thành Xôđôma và Gômôra: chúng đã quá hư đốn, tội lỗi của chúng ngập tràn, và Thiên Chúa đã muốn đích thân đến kiểm chứng và Ngài sẽ trừng phạt nếu chúng cố tình hư hỏng. như vậy.

Vì Chúa coi Abraham như người bạn, nên Abraham cũng mạnh dạn trò chuyện với Chúa như người bạn thân. Lúc này ông chưa cầu xin Chúa gì cả, nhưng ông đặt vấn đề với Chúa. Ông tiến lại gần Chúa và thưa: “Chẳng lẽ Chúa tiêu diệt kẻ lành chung với kẻ xấu sao? Giả như có năm mươi người lành họ cũng phải chết chung với kẻ dữ sao? Chẳng lẽ vì năm mươi người đó mà Chúa lại không tha thứ cho cả thành được sao?” Ông còn dám lên tiếng như “khuyên can” Chúa: “Ngài làm như vậy không được đâu! Giết cả kẻ lành và kẻ dữ như vậy là không được! Ngài là Đấng xét xử cả trần gian mà lại không xét xử công minh sao?” Với những lời như thế, chắc chắn nếu không phải bạn thân với Thiên Chúa thì ông Abraham cũng không bao giờ dám nói những lời như vậy. Chúng ta thấy, Thiên Chúa không những không khó chịu trước những câu hỏi gần như chất vấn của Abraham, mà Thiên Chúa đã lắng nghe và đã đón nhận những ý kiến, lời khuyên của Abraham, Ngài tuyên bố: “Nếu tìm được năm mươi người lành trong thành, Ta sẽ tha cho cả thành đó.”

Ông Abraham còn mang tâm tình của một thụ tạo trước mặt Thiên Chúa để tiếp tục nài xin: “Con chỉ là thân tro bụi, nhưng con mạn phép thưa với Chúa: Giả như chỉ tìm được bốn mươi người lành thôi thì Thiên Chúa có tha cho cả thành không?” Mặc dù ông Abraham như người mặc cả, trả giá với Chúa như thế, nhưng Thiên Chúa vẫn vui, Ngài không những không nóng giận, mà còn vì thái độ khiêm tốn chân thành của ông mà sẵn sàng tuyên bố: “Vì bốn mươi người đó, Ta cũng sẽ tha.”

Đến lúc này, Abraham lại mang tâm tình của một đứa con thơ để “nhõng nhẽo” và năn nỉ với Chúa. Có lẽ vì ông tin rằng, Thiên Chúa là Người Cha yêu thương, không thể bỏ qua lời năn nỉ, nhõng nhẽo của ông. Abraham thưa: Lạy Chúa xin đừng giận, cho con nói tiếp: Giả như có ba mươi người, rồi ông năn nỉ xuống đến hai mươi người và sau cùng ông thưa với Chúa bằng một tâm hồn đơn sơ nhưng tin tưởng và đầy lòng thương cảm với thành Xôđôma và Gômôra. Ông nói với Chúa: “Xin Chúa đừng giận, con chỉ xin một lần nữa thôi: Giả như tìm được mười người thì Chúa có tha cho cả thành không?” Thiên Chúa không thể giận dữ, hay nóng nảy, vì Abraham đã chạm đến trái tim của một Người Cha nơi Thiên Chúa và vì vậy, lòng thương xót của một Người Cha đã tuôn trào khi Thiên Chúa tuyên bố: “Vì mười người, Ta cũng không phá huỷ thành.”

Câu chuyện của Abraham cho thấy, Thiên Chúa vui lòng khi con người đến với Ngài bằng một tâm hồn đơn sơ chân thành. Trong Tin Mừng Luca hôm nay, Chúa Giêsu cũng muốn chúng ta sống thái độ của một người con thơ đối với Thiên Chúa như Abraham. Chúa Giêsu không những cho chúng ta được gọi Thiên Chúa Cha là Abba, nghĩa là “Bố ơi!”, mà còn dạy chúng ta cách thân thưa, trò chuyện với Thiên Chúa như những đứa con trò chuyện và “nhõng nhẽo” với cha của mình. Hôm nay Chúa đã dạy các môn đệ cầu nguyện bằng cách thân thưa trực tiếp với Thiên Chúa: “Lạy Cha chúng con ở trên trời. Xin làm cho Danh Cha vinh hiển, Triều đại Cha mau đến, Ý Cha thể hiện. Xin cho chúng con lương lực hằng ngày và tha thứ tội lỗi chúng con và đừng để chúng con sa chước cám dỗ.”

Xin Chúa giúp chúng ta luôn sống thân mật với Chúa như với người bạn và tin tưởng ở Chúa như trẻ thơ phó thác cuộc đời trong tay Cha mình. Amen.

Ghi lời nhận xét góp ý

Lưu ý: Để dễ dàng trong giao tiếp và khỏi hiểu nhầm từ ngữ, các lời nhận xét góp ý trong trang này xin hãy viết bằng tiếng Việt có dấu. Xin kính báo và chân thành cám ơn.

 

 

 

Nội dung có thể dùng một số định dạng these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ tiếng Việt: TELEX VNI VIQR Tắt

*