Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Chín 2020
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 8    
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

NHẬN RA SỰ HIỆN DIỆN CỦA CHÚA

Lm. Giuse Đỗ Đức  Trí

CHÚA NHẬT XIX TN A: NHẬN RA SỰ HIỆN DIỆN CỦA CHÚA
Tình hình dịch bệnh do virus corona gây ra vẫn đang gây nhiều đau khổ, chết chóc cho các quốc gia. Số người nhiễm bệnh lên đến hàng triệu người, số người chết lên đến hàng trăm ngàn người, nhiều hơn số người chết trong những cuộc chiến tranh. Trước đại họa kinh hoàng như thế, nhiều người đang đặt ra câu hỏi: “Thiên Chúa ở đâu khi chúng ta đau khổ? Thiên Chúa ở đâu khi con người đang phải sợ hãi đối diện với đại dịch này?”
Thiên Chúa vẫn ở bên những người thành tâm tìm kiếm Ngài. Ngài vẫn ở bên những người đau khổ để nâng đỡ, an ủi và sẻ chia. Sở dĩ con người không nhận ra sự hiện diện ân cần của Chúa, là vì họ chỉ lo gào thét kêu trách mà không bình tâm để kiếm tìm và lắng nghe tiếng Chúa. Đó cũng là điều Lời Chúa hôm nay muốn trả lời cho chúng ta.
Câu chuyện tiên tri Êlia trong bài đọc một là một minh chứng về sự hiện diện của Chúa. Sau khi đương đầu với hoàng hậu Giêzabel, vợ vua Akhát và chiến thắng các sư sãi của thần Baal, ông bị hoàng hậu truy đuổi. Ông đã nghe theo Lời Chúa, trốn lên núi Horeb. Trong lúc một mình cô quạnh trên núi, ông bị dằn vặt bởi cám dỗ rằng: ông đã hoàn toàn làm theo lệnh Chúa, ông đứng ra bảo vệ Danh Chúa, mà tại sao ông lại rơi vào tình trạng khốn khổ này? Chúa có còn ở bên ông không hay Ngài đã bỏ rơi ông rồi? Thiên Chúa như thấu hiểu nỗi lòng của Elia. Ngài muốn tỏ mình ra cho ông được gặp Ngài. Thiên Chúa nói với ông: “Hãy ra ngoài và đứng trên núi. Kìa Đức Chúa đang đi qua”.
Tuy nhiên, khi một cơn bão đi qua xẻ núi non, đập vỡ tảng đá lớn, nhưng Chúa không ở trong cơn gió bão. Sau đó là động đất rung chuyển núi non, Chúa cũng không ở trong cơn động đất. Sau động đất là lửa, Chúa cũng không ở trong lửa. Khi chiều đến, một cơn gió hiu hiu thoáng qua, Elia nhận ra Chúa, ông lấy áo choàng che mặt, ra cửa hang đón Chúa. Sự hiện này nói lên điều gì? Thưa, con người thường cho rằng, Thiên Chúa sẽ hiện diện qua những gì lớn lao mạnh mẽ như gió bão. Ngài sẽ xuất hiện làm rung chuyển núi non. Ngài phải làm một cái gì đó thật khác thường. Nhưng khác với suy nghĩ của con người, Thiên Chúa hiện diện, khích lệ con người cách nhẹ nhàng và rất đỗi bình thường. Ngài không làm những điều khác thường, Ngài hiện diện để nâng đỡ, trợ lực cho Elia chỉ qua cơn gió hiu hiu ban chiều.
Để nhận ra Chúa qua cơn gió hiu hiu ban chiều ấy, chắc chắn Elia đã phải để cho tâm hồn mình lắng xuống trong sự bình an. Ngược lại, một khi tâm hồn bất an, hoặc một tâm hồn nổi loạn kêu gào oán trách Chúa, thì khó có thể nhận ra sự hiện diện của Chúa ở bên mình. Chỉ những ai sống trong sự bình tâm, thinh lặng, cầu nguyện và suy gẫm, nhìn lại các biến cố đang diễn ra trong cuộc đời mình, người ấy sẽ nhận ra bàn tay Chúa vẫn ân cần như người mẹ lo cho con cái, tế nhị nhẹ nhàng như cơn gió thoảng giữa trưa hè.
Bài Tin Mừng hôm nay kể về một cơn sóng gió ập xuống trên con thuyền của Phêrô và các tông đồ. Câu chuyện xảy ra ngay sau khi Chúa Giêsu làm phép lạ hóa bánh ra nhiều cho năm ngàn người ăn no. Dân chúng lúc đó hết sức ngỡ ngàng và khâm phục thầy trò của Chúa. Để tránh cho các môn đệ rơi vào ảo tưởng, chờ đợi hoặc tìm kiếm lời ca ngợi từ dân chúng, Chúa Giêsu đã ra lệnh cho các tông đồ âm thầm rút lui qua bờ bên kia, còn Chúa thì giải tán đám đông, sau đó Ngài lên núi cầu nguyện một mình.
Thánh Matthêu kể lại rằng vào lúc tối đến, Ngài vẫn ở đó cầu nguyện, còn thuyền thì đã đi xa bờ mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió. Con thuyền này không chỉ là con thuyền lúc đó đang trên hồ Tiberia, mà còn là hình ảnh của con thuyền Giáo Hội. Tin Mừng muốn nói rằng, một khi không có Chúa trên thuyền, thì những cơn gió bão ngược với Tin Mừng do ma quỷ gây ra sẽ gây bao sóng gió cho con thuyền Giáo Hội. Vào lúc canh tư (tức 1-2g sáng) Chúa Giêsu đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. Chúa bước trên sóng gió mà đến với các ông đang lúc các ông vất vả, lo sợ vì phải chống chọi với gió bão lúc đêm khuya. Sóng gió là hình ảnh của các thế lực ma quỷ, tội lỗi và sự dữ. Biển cả là nơi chúng cư ngụ. Chúa Giêsu đã thể hiện quyền năng của Ngài bằng việc bước trên chúng mà đến với các môn đệ.
Chúa Giêsu xuất hiện rất đúng lúc, ngay khi các ông đang gặp khó khăn thử thách. Tuy nhiên trong lúc hốt hoảng như vậy, các môn đệ đã không nhận ra Chúa Giêsu. Họ sợ hãi la lên: “Ma kìa!” Chúa Giêsu đã trấn an các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây đừng sợ!” Điều này cho thấy rằng, dù các tông đồ rất thân thiết với Chúa, nhưng trong lúc sóng gió, các ông cũng không nhận ra sự hiện diện của Chúa. Các tông đồ đã để cho sự sợ hãi làm mờ mắt của mình, để cho sự hốt hoảng làm tê liệt tâm hồn, khiến họ không nhận ra Chúa. Nhưng quan trọng hơn, các tông đồ dù mới chứng kiến quyền năng của Chúa qua phép lạ hóa bánh ra nhiều, nhưng dường như các ông vẫn chưa xác tín tuyệt đối vào quyền năng của Thầy, cụ thể là Phêrô đã thưa: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Ngài”. Chúa Giêsu đã đáp lại Phêrô: “Cứ đến!”
Việc Phêrô xin được bước đi trên mặt nước để đến cùng Chúa, như là ông muốn thử quyền năng của người đang bước trên biển để đến với ông. Đồng thời, việc Chúa Giêsu cho ông bước trên mặt nước để đến với Ngài, như để thử lòng tin của ông. Phêrô đã thất bại, sự sợ hãi đã đè bẹp đức tin nhỏ bé của ông. Mặc dù Chúa cho ông thấy quyền năng của Chúa, nhưng ông lại không cho Chúa thấy đức tin của ông. Mặc dù Chúa đang đứng trước mặt ông, nhưng ông vẫn chưa đủ lòng tin, ông bước đi trong sợ hãi vì sóng gió quá lớn. Vì thế sóng gió và sự sợ hãi đã kéo ông xuống khiến ông bắt đầu chìm. Nhưng rất may, trong lúc bị chìm như thế, ông vẫn còn vùng vẫy và kêu cứu với Chúa: “Thầy ơi, xin cứu con với! Chúa đã đưa tay ra kéo ông lên và nói: Kẻ kém lòng tin! Sao lại hoài nghi!” Điều này cho thấy một thực tế là, sự sợ hãi và thử thách có thể khiến chúng ta nghi ngờ về sự hiện diện của Chúa, có thể làm lung lạc đức tin của chúng ta. Khi Thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng. Các môn đệ bái lạy Người và tuyên xưng: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa”. Điều này cho thấy có Chúa trong tâm hồn và có Chúa trong chiếc thuyền cuộc đời sẽ không có sóng gió khó khăn nào có thể đe dọa người môn đệ của Chúa.
Thưa quý OBACE, con thuyền Giáo Hội luôn bị tấn công bởi ma quỷ và sự dữ, các môn đệ của Chúa luôn bị sóng gió đe dọa nhấn chìm. Các cơn gió ngược của các trào lưu mê tín, lạc giáo, lệch lạc đang khiến cho nhiều tín hữu chao đảo trong đức tin, hồ nghi vào sự hiện diện của Thiên Chúa. Những lúc gặp khó khăn thử thách, đừng sợ hãi, cùng đừng dễ dàng buông xuôi, nhưng hãy tin tưởng kêu lên như Phêrô: “Thầy ơi cứu con với!” đồng thời đưa tay ra để cho Chúa nắm lấy và kéo ta lên. Đừng chỉ kêu là mà không đưa tay ra cho Chúa, Chúa sẽ không làm gì được nếu chúng ta không đưa tay ra cho Ngài.
Có nhiều lúc chúng ta để cho chiếc thuyền cuộc đời và chiếc thuyền gia đình vắng bóng sự hiện diện của Chúa. Lúc đó, ma quỷ sẽ chớp thời cơ, lợi dụng để gây sóng gió và sức ép trên gia đình, làm lung lạc đức tin và nhằm nhấn chìm chúng ta. Vì thế, điều cần thiết là đừng bao giờ để cho công việc, vui chơi giải trí hoặc những lo toan cơn áo đời thương chiếm hết chỗ của Chúa trong gia đình, đừng để cho ma quỷ thừa cơ lợi dụng, vì khi không có Chúa sự bất an bất ổn sẽ xảy đến trong gia đình.
Những lúc gặp khó khăn thử thách, đừng kêu gào oán trách, khiến ta khó nhận ra sự hiện diện nâng đỡ của Chúa, nhưng cần bình tâm, suy gẫm và cầu nguyện, ta sẽ nhận ra Chúa đang nhẹ nhàng ở ngay bên để nâng đỡ, sẻ chia và giải gỡ khó khăn cho chúng ta. Có nhiều lúc gặp thử thách, ta tưởng như mình phải chèo chống một mình, nhưng thực ra Chúa đang bước đến bên ta, đang hiện diện trong cuộc đời để gìn giữ ta, có điều, ta chỉ có thể nhìn và nhận ra Ngài bằng con mắt đức tin mà thôi.
Xin Chúa thêm đức tin cho mỗi người, giúp chúng ta luôn nhận ra sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời dù lúc vui hay buồn, dù thành công hay lúc khó khăn thử thách. Xin Chúa trợ giúp để chúng ta không bị chìm ngập trong sợ hãi nhưng luôn tin tưởng kêu lên với Chúa: “Thầy ơi, xin cứu con với!” Chắc chắn Chúa sẽ đưa tay ra và kéo chúng ta lên, trả lại cho chúng ta sự bình an. Amen.

Ghi lời nhận xét góp ý

Lưu ý: Để dễ dàng trong giao tiếp và khỏi hiểu nhầm từ ngữ, các lời nhận xét góp ý trong trang này xin hãy viết bằng tiếng Việt có dấu. Xin kính báo và chân thành cám ơn.

 

 

 

Nội dung có thể dùng một số định dạng these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ tiếng Việt: TELEX VNI VIQR Tắt

*