Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Tư 2020
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 3    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

Hạnh phúc vì có Chúa ở cùng

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

(Suy niệm Tin mừng Luca (2, 22- 32) trích đọc vào Lễ Dâng Chúa Giê-su trong đền thánh)

Sau ba năm lao động ở nước ngoài, người cha trở về thăm gia đình vào đúng ngày lễ giáng sinh.
Sau khi bước xuống máy bay và đi vào thành phố, bầu khí tưng bừng của ngày lễ giáng sinh hôm ấy gợi cho ông ý tưởng phải làm điều gì đó gây ngạc nhiên thích thú cho vợ và con sau ba năm xa cách.
Thế rồi ông có sáng kiến hoá trang thành ông già No-en. Ông mua bộ áo đỏ, đội mũ vải đỏ, đeo râu và tóc giả vào. Ông cũng không quên mua cho mấy đứa nhỏ những đồ chơi chúng ưa thích.
Cuối cùng, ông đứng ngay cổng nhà, chờ đợi vợ con đi lễ đêm về.
Khi thấy ông già No-en đứng trước cổng nhà mình, bọn trẻ reo lên vui sướng và niềm vui của chúng dâng cao khi được ông già No-en tốt bụng trao cho những phần quà mà vì nhà quá nghèo, chúng chưa từng mơ ước. Cô bé gái 5 tuổi thì được con búp bê xinh thật là xinh. Cậu bé trai lên 7 thì được chiếc máy bay nho nhỏ, quả bóng da và hai đứa đều được nhiều bánh kẹo… những thứ mà lâu nay chúng chỉ đứng nhìn cách thèm thuồng qua những ô kính trong tiệm bánh mà chưa hề chạm tới.
Nhưng khi ông già No-en cất tiếng nói thì chúng bắt đầu tỏ vẻ hoài nghi và cuối cùng chúng reo lên vui sướng khi phát hiện ra ông già No-en không ai xa lạ mà chính là bố yêu quý của mình.
Mừng quá, chúng vô tình để rơi những món quà quý giá xuống đất, những món quà mà chúng rất yêu thích mà chẳng dám ước mơ, giờ đây không còn giá trị. Buông hết, bỏ hết tất cả, chúng nhào vào ôm lấy bố, nhảy lên ôm lấy cổ bố và reo lên: “Bố ơi! Bố ơi! Bố là nhất trên đời! Chúng con chỉ cần có Bố thôi!”

Qua Tin mừng hôm nay, ông Si-mê-on cũng tỏ ra hoan lạc như thế.
Được Thánh Thần mách bảo, ông “lên Đền Thờ vào lúc cha mẹ Hài Nhi Giê-su đem con tới để chu toàn tập tục Luật đã truyền liên quan đến Người, bấy giờ ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay và chúc tụng Thiên Chúa rằng:
“Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi. Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ Chúa đã dành sẵn cho muôn dân: Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ít-ra-en Dân Ngài.”
Được ẵm Chúa trên tay, ông Si-mê-on vô cùng hạnh phúc. Được có Chúa thì quý hơn cả mọi thứ khác trên thế gian, nên ông không còn quyến luyến bất cứ điều gì trên đời nầy nữa. Ông chỉ muốn ra đi trong bình an để được về với Chúa, để được ở mãi với Chúa thôi.

Hôm nay, chúng ta còn được diễm phúc hơn cả những đứa bé gặp bố trên đây, hạnh phúc hơn cả ông Simêon năm xưa, vì mỗi lần tiến đến bàn tiệc thánh để rước Chúa, chúng ta không chỉ được Chúa ở kề bên, được Chúa ở trên tay mà còn được Chúa ngự trong lòng mình, được trở nên đồng huyết nhục với Chúa Giê-su, được nên một với Chúa Giê-su như lời thánh Phao-lô nói : “Tôi sống mà không phải tôi, nhưng là Chúa Giê-su đang sống trong tôi” (Ga, 2,20).
Có Chúa là có tất cả. Chiếm hữu được Chúa thì hơn là chiếm hữu mọi kho tàng châu báu trên thế gian.
Dù có được hàng trăm tỉ bạc trong tay cũng chưa phải là niềm vui lớn nhất vì với ngày tháng qua đi, chục tỉ bạc sẽ không còn, và khi chết đi, chúng ta không mang theo gì được.
Dù có của cải dư đầy, có ruộng vườn bát ngát… cũng chẳng đáng gì vì mai đây ta sẽ ra đi với hai bàn tay trắng.
Chỉ có những ai có Chúa và kết hiệp mật thiết với Ngài, sống theo đường lối Ngài thì sẽ được sống đời đời và được hạnh phúc muôn đời muôn kiếp.

Lạy Chúa Giê-su,
Xin cho chúng con cảm nhận được niềm vui và hạnh phúc tràn đầy vì được Chúa ở cùng và xin Chúa giúp chúng con sống thánh, sống đẹp… sao cho xứng tầm người con Thiên Chúa.

Tin mừng Lu-ca 2, 22- 32
22 Khi đã đến ngày lễ thanh tẩy của các ngài theo luật Mô-sê, bà Ma-ri-a và ông Giu-se đem con lên Giê-ru-sa-lem, để tiến dâng cho Chúa,23 như đã chép trong Luật Chúa rằng: “Mọi con trai đầu lòng phải được gọi là của thánh, dành cho Chúa”,24 và cũng để dâng của lễ theo Luật Chúa truyền, là một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non.25 Hồi ấy ở Giê-ru-sa-lem, có một người tên là Si-mê-ôn. Ông là người công chính và sùng đạo, ông những mong chờ niềm an ủi của Ít-ra-en, và Thánh Thần hằng ngự trên ông.26 Ông đã được Thánh Thần linh báo cho biết là ông sẽ không thấy cái chết trước khi được thấy Đấng Ki-tô của Đức Chúa.27 Được Thần Khí thúc đẩy, ông lên Đền Thờ. Vào lúc cha mẹ Hài Nhi Giê-su đem con tới để chu toàn tập tục Luật đã truyền liên quan đến Người,28 thì ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng Thiên Chúa rằng:
29 “Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi. 30 Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ 31 Chúa đã dành sẵn cho muôn dân: 32 Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ít-ra-en Dân Ngài.”

Ghi lời nhận xét góp ý

Lưu ý: Để dễ dàng trong giao tiếp và khỏi hiểu nhầm từ ngữ, các lời nhận xét góp ý trong trang này xin hãy viết bằng tiếng Việt có dấu. Xin kính báo và chân thành cám ơn.

 

 

 

Nội dung có thể dùng một số định dạng these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ tiếng Việt: TELEX VNI VIQR Tắt

*