Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Bảy 2019
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 6    
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

SỰ THẬT MẤT LÒNG

TRẦM THIÊN THU

Sự thật luôn cần thiết nhưng đôi khi lại khiến người ta mất lòng vì sự thật quá rõ ràng, nhất là khi sự thật đó “phơi bày” sự xấu xa nào đó… Vì thế, đôi khi người ta có sự mặc cả với nhau. Mặc cả có thể là tốt, cũng có thể là xấu. Có lúc nên mặc cả, nhưng có lúc không nên mặc cả.

Động thái mặc cả là trả giá hoặc ngã giá, một dạng thỏa thuận với nhau và có điều kiện. Dạng đó cũng có thể là dạng so đo hoặc kỳ kèo, suy hơn tính thiệt. Người ta có thể mặc cả với nhau trong mọi lĩnh vực, không chỉ trong lĩnh vực “mua bán” mà ngay cả trong các lĩnh vực khác, thậm chí là trong vấn đề tâm linh, đôi khi người ta cũng vẫn mặc cả với Chúa trong khi cầu nguyện. Mặc cả như vậy là ra điều kiện với Chúa, nhưng mặc cả như ông Ápraham muốn cứu dân thành Xô-đôm thì lại là điều tốt (x. St 18:20-32).

Theo Chúa không đơn giản, vì người ta phải từ bỏ nhiều thứ mình yêu thích. Điều gì càng yêu thích thì càng khó từ bỏ – nói chung là ý riêng, là “cái tôi” phức tạp của mình. Ngoài ra, ai theo Chúa thì người ta không ưa, bị ghen ghét. Ngày xưa, khi ngôn sứ Êlia phải trốn chui trốn nhủi trong một cái hang vì bị người ta tìm giết, Đức Chúa hiện ra nói với ông: “Ngươi hãy đi con đường ngươi đã đi trước qua sa mạc cho tới Đa-mát mà về” (1 V 19:15). Và Đức Chúa căn dặn: “Còn Giêhu, con của Nimsi, ngươi sẽ xức dầu tấn phong nó làm vua Ítraen. Êlisa con Saphát, người Avên Mơkhôla, ngươi sẽ xức dầu tấn phong nó làm ngôn sứ thay cho ngươi” (1 V 19:16).

Ngay sau đó, ông Êlia ra đi và gặp ông Êlisa, con ông Saphát, đang cày ruộng; trước mặt ông Êlisa có mười hai cặp bò; chính ông đang đi theo cặp thứ mười hai. Ông Êlia đi ngang qua, ném tấm áo choàng của mình lên người ông Êlisa. Ông này liền để bò lại, chạy theo ông Êlia nhưng xin về hôn cha mẹ để từ giã rồi sẽ đi theo. Ông Êlia cho phép ông Êlisa về làm điều cần thiết (1 V 19:20). Được gọi và sẵn sàng đi theo, nhưng ông Êlisa vẫn “mặc cả” một chút thôi, đó là về từ giã cha mẹ. Sống coi trọng chữ hiếu như vậy là tốt, chẳng có gì ngăn trở.

Giống như Thánh Vịnh gia, các tín nhân cũng vẫn thường thân thưa với Chúa: “Lạy Chúa Trời, xin giữ gìn con, vì bên Ngài, con đang ẩn náu. Ngài là Chúa con thờ, ngoài Chúa ra, đâu là hạnh phúc?” (Tv 16:1-2). Cách nói phủ định như vậy là dạng xác định mạnh mẽ hơn. Thế nhưng đôi khi chỉ hứng chí mà nói theo cảm tính, chứ thực ra thì có thể lại… “gãi đầu” và muốn năn nỉ ỉ ôi điều gì đó. Con người là vậy, còn “tính đời” lắm, không dễ gì lột bỏ ngay được. Chính hai con ông Dêbêđê cũng đã mặc cả cho được ngồi hai bên Thầy Giêsu (x. Mt 20:20-23; Mc 10:35-40). Thế thì “ngon” nhất rồi còn gì!

Thiên Chúa luôn thấu hiểu và vẫn thông cảm cho chúng ta. Vì thế, chúng ta phải cố gắng hết sức để bớt dần “chất đời” đối với công việc đạo đức, để có thể phục vụ thật lòng chứ không dùng sự phục vụ làm “chiêu bài” để đạt mục đích nào đó. Điều này thường thấy trong những người mệnh danh là Kitô hữu. Hãy cố gắng dùng cả tâm hồn và thể xác mà cầu nguyện: “Lạy Chúa, Chúa là phần sản nghiệp con được hưởng, là chén phúc lộc dành cho con; số mạng con, chính Ngài nắm giữ” (Tv 16:5). Nói là “vì Chúa” nhưng lại rất dễ “vì mình”, thế nên rất cần tỉnh thức.

Bí quyết là “luôn nhớ có Chúa trước mặt”. Như vậy, có Ngài ở bên thì an tâm, chúng ta dễ nghiêm túc và không nao núng. Nhờ đó, “tâm hồn sẽ mừng rỡ và lòng dạ hân hoan, thân xác cũng nghỉ ngơi an toàn” (Tv 16:9). Chắc chắn “Chúa chẳng đành bỏ mặc ai trong cõi âm ty, không để kẻ hiếu trung phải hư nát trong phần mộ, chính Ngài sẽ dạy chúng ta biết đường về cõi sống: trước Thánh Nhan, ôi vui sướng tràn trề, ở bên Ngài, hoan lạc chẳng hề vơi!” (Tv 16:7-10-11). Có Chúa là có tất cả, sống bình an, chẳng sợ kẻ chê, người ghét.

Là Đấng thấu suốt mọi sự, Chúa biết chúng ta cũng có lúc yếu đuối, tham quyền cố vị, vẫn nhiều “chất đời” hơn “chất đạo”, thế nên Ngài mới bảo chúng ta phải nỗ lực mà “hoàn thiện như Cha trên trời” (Mt 5:48), nhờ đó mà có thể thoát “nhà tù trần tục”. Thánh Phaolô nói: “Chính để chúng ta được tự do mà Đức Kitô đã giải thoát chúng ta. Vậy, anh em hãy đứng vững, đừng mang lấy ách nô lệ một lần nữa” (Gl 5:1). Phải thể hiện sự tự do của mình, bởi vì “chúng ta không phải là con của một người nô lệ, nhưng là con của người tự do” (Gl 4:31).

Đó là sự tự do đích thực. Chúng ta đã được hưởng loại tự do đó vì được Thiên Chúa kêu gọi. Thánh Phaolô căn dặn: “Có điều là đừng lợi dụng tự do để sống theo tính xác thịt, nhưng hãy lấy đức mến mà phục vụ lẫn nhau. Vì tất cả Lề Luật được nên trọn trong điều răn duy nhất này là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình” (Gl 5:13-14). Và thánh nhân cảnh báo: “Nếu anh em CẮN XÉ NHAU, anh em hãy coi chừng, anh em TIÊU DIỆT lẫn nhau đấy!” (Gl 5:15). Cảnh “cắn xé” này vẫn thấy xảy ra trong các cộng đoàn, rất đa dạng: phe cánh, kiêu ngạo, ích kỷ, giả hình, khinh người, chê bôi, chỉ trích, vừa “nổ” vừa “chảnh”,… Tình trạng rất đáng quan ngại!

Tội lỗi đã xâm nhập và “thấm” vào thế gian nên thế nhân cũng bị “ám khí”, tín nhân cũng khó thoát khỏi. Thời nào cũng có cảnh “cắn xé nhau” như vậy, nhưng ngày nay người ta “cắn xé nhau” theo kiểu tinh vi lắm. Thánh Phaolô khuyên: “Tôi xin nói với anh em là hãy sống theo Thần Khí, và như vậy, anh em sẽ không còn thoả mãn đam mê của tính xác thịt nữa. Vì tính xác thịt thì ước muốn những điều trái ngược với Thần Khí, còn Thần Khí lại ước muốn những điều trái ngược với tính xác thịt, đôi bên kình địch nhau, khiến anh em không làm được điều anh em muốn. Nếu anh em để cho Thần Khí hướng dẫn thì anh em không còn lệ thuộc Lề Luật nữa” (Gl 5:16-18). Cái gì “trái” thì “ngược”, dù thuộc lĩnh vực nào. Và tất nhiên phải chỉnh sửa cho đúng và cho xuôi.

Việc đó chắn hẳn không hề dễ chút nào, nghĩa là khó lắm. Khó mà lại rất lô-gích: Vì khó nên mới phải cố! Không phải có thì đâu là việc khó. Nhưng chớ ảo tưởng, như ca dao Việt Nam mỉa mai: “Thế gian lắm kẻ mơ màng, thấy người toét mắt tưởng vàng ăn ra”. Chí lý lắm! Quả thật, đâu phải cứ người đẹp là tiên, đâu phải nhìn mặt dữ là người xấu, đâu phải người nào tu cũng hiền, đâu phải tên cướp nào cũng ác, đâu phải tội nhân nào cũng xấu,… Cái gì cũng có cái ngoại trừ, như người ta thường nhắc khéo: “Đừng vơ đũa cả nắm”. Cũng là loại cá mè nhưng có thể khác lứa. Con mắt phàm nhân rất dễ nhìn lầm.

Tại sao sự thật khiến người ta bất ngờ? Vì người ta cứ tưởng như mình nghĩ. Nếu không “tưởng” như vậy thì không bất ngờ. Vì người ta tưởng Chúa Giêsu phải thế này hay thế nọ nên người ta “mất lòng” khi Ngài xác định rằng “Ngài là người không có chỗ tựa đầu”. Ôi, thế thì thật te tua, không ai có thể nghèo hơn Ngài, bởi vì người ăn mày hoặc kẻ lang thang (homeless) cũng có được viên gạch làm gối đầu. Có những người mệnh danh là môn đệ của Chúa Giêsu mà chẳng thấy giống Thầy chi cả: Sống ung dung, sang trọng, giàu có, đầy đủ tiện nghi,… thậm chí còn “đòi hỏi” phải thế này hoặc thế nọ, bắt người khác phải phục vụ mình. Đòi hỏi như vậy là dạng mặc cả không hay, ích kỷ, không sống điều mình tin, không làm điều mình dạy.

Trình thuật Lc 9:51-62 cho biết: Khi đã tới ngày Đức Giêsu được rước lên trời, Người nhất quyết đi lên Giêrusalem. Người sai mấy sứ giả đi trước, vào một làng người Samari để chuẩn bị cho Người đến. Nhưng dân làng không đón tiếp Người, vì Người đang đi về hướng Giêrusalem. Thấy thế, hai môn đệ Người là ông Giacôbê và ông Gioan nói rằng: “Thưa Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu huỷ chúng nó không?”. Chao ôi, sao mà bất nhân quá! Một dạng kiêu ngạo và chảnh. Thế nên Đức Giêsu liền quay lại quở mắng các ông, rồi Thầy trò đi sang làng khác. Chúa Giêsu không đòi hỏi gì, họ không thích mình thì thôi. Thế thì khỏi phiền. Có lẽ trong chúng ta cũng vẫn có người đầy “thâm ý” giống như hai anh em nhà Dêbêđê kia, không nguyền rủa thậm tệ thì cũng cằn nhằn, lầm bầm trách móc hoặc mỉa mai.

Trong lúc Thầy trò đang trên đường đi, có kẻ đến thưa với Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, Thầy đi đâu, tôi cũng xin đi theo”. Ngài thản nhiên trả lời: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu”. Chu choa! Khổ rứa hỉ, răng mà theo nổi đây? Sự thường thì người ta tìm đủ chiêu thức với các lời hứa ngon ngọt để thu hút người khác, còn Chúa Giêsu lại “nói toạc móng heo”, chẳng thêm nếm gia vị chi cả. Lạ thật!

Sau đó, Ngài nói với một người khác: “Anh hãy theo tôi!”. Người ấy muốn theo Ngài nhưng xin được phép về chôn cất người cha. Ngài nói: “Cứ để kẻ chết chôn kẻ chết của họ. Còn anh, anh hãy đi loan báo Triều Đại Thiên Chúa”. Rồi một người khác nữa cũng muốn theo Ngài nhưng xin được phép tôi từ biệt gia đình. Ngài cũng thẳng thắn nói ngay: “Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đàng sau thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa”. Mỗi người một kiểu mặc cả, còn Chúa Giêsu thì luôn thẳng thắn, không úp mở, không bóng gió. Nói vậy không có nghĩa là Chúa Giêsu không coi trọng gia đình, mà Ngài muốn đề cao Nước Thiên Chúa, vì đó mới thực sự là điều cấp bách nhất.

Ba người có ba lý do khác nhau, Chúa Giêsu cũng có ba cách nói phù hợp mỗi người. Thật là thú vị! Tuy nhiên, có lẽ chúng ta cũng chẳng hơn gì họ, chín người mà mười ý, và chúng ta cũng vẫn thường mặc cả với Chúa nhiều thứ, giống như “ra điều kiện” vậy, nhưng chúng ta lại cho rằng như thế là hợp lý. Kể ra thì Chúa cũng khổ thật, vì hằng ngày phải nghe biết bao lời mặc cả của những kẻ mà chính Ngài đã cứu khỏi ách nô lệ và được sống.

Lạy Thiên Chúa là Nguồn Chân-Thiện-Mỹ, con xin lỗi vì đã bao lần con so đo vì thói ích kỷ, không muốn theo ý Ngài. Xin ban ơn biến đổi để con trở thành lợi khí cho Ngài qua việc tuân phục Đức Kitô, Con Yêu Dấu của Ngài. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen.


Ghi lời nhận xét góp ý

Lưu ý: Để dễ dàng trong giao tiếp và khỏi hiểu nhầm từ ngữ, các lời nhận xét góp ý trong trang này xin hãy viết bằng tiếng Việt có dấu. Xin kính báo và chân thành cám ơn.

 

 

 

Nội dung có thể dùng một số định dạng these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ tiếng Việt: TELEX VNI VIQR Tắt

*