Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Mười 2019
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 9    
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

TÌNH KHÚC NGỢI KHEN

TRẦM THIÊN THU

TRINH NỮ XIN VÂNG VÌ MẾN CHÚA

MẸ HIỀN PHỤC VỤ BỞI YÊU NGƯỜI

Cuộc đời Đức Mẹ là một Tình Khúc Ngợi Khen không ngừng du dương tán tụng hồng ân Thiên Chúa. Vừa được trở thành Mẹ Thiên Chúa và biết tin người chị họ cũng đã được diễm phúc làm mẹ được nửa năm, Đức Maria liền vội vã lên đường đi thăm chị và cùng chia sẻ niềm vui lớn lao trong tâm tình chị em.

Thánh Bênađinô nói: “Khi Đức Trinh Nữ chào bà Elizabeth, lời chào vào tai bà rồi xuống thai nhi, và vì thế, thai nhi nhận được Chúa Thánh Thần. Từ lúc trở nên Mẹ Chúa Cứu Thế, Đức Nữ Trinh uy linh đã được quyền tài phán đối với hết các cuộc nhiệm sinh của Chúa Thánh Thần, đến nỗi không ai được Chúa ban một ơn nào mà không qua trung gian nhân từ hiền ái của Mẹ”. Còn Thánh Laurensô Brinđisi cho biết: “Được đầy Thánh Thần bà Elizabeth do Chúa thúc đẩy đã thấy và nói những việc đã qua hiện tại và tương lai. Bà biết phẩm chức vô biên, vinh quang hiện tại và tương lai của Đức Trinh Nữ Maria rất thánh đức và khiêm hạ”.

Đặc biệt hơn, Thánh Anphong Ligôri cho biết: “Vừa đặt chân vào nhà Gioan Tẩy Giả, Mẹ Maria đã rộng ban cho gia đình nào là ân trạch trời cao, nào là hồng ân thiên quốc. Do đó, lễ Đức Mẹ Thăm Viếng thường được gọi là lễ Đức Mẹ Ban Ân Sủng”. Ôi, thật kỳ diệu và thú vị biết bao!

Với kinh nghiệm cuộc sống, ai cũng biết rằng thăm viếng là một cách giao tiếp phổ biến trong xã hội đời thường. Chắc chắn không ai lại không một lần thăm viếng người khác, có thể chỉ là hỏi thăm bình thường hoặc chuyện vãn khi nhàn rỗi, đặc biệt là những cuộc thăm viếng dành cho người già, bệnh nhân, trẻ mồ côi, người nghèo, tù nhân, nạn nhân,…

Có thể khác nhau về mức độ khi thăm viếng nhau, nhưng điều cốt lõi cần thiết vẫn phải là vì đức ái, như Thánh Phaolô khuyên: “Hãy làm mọi sự vì đức ái” (1 Cr 16:16). Chỉ vì đức ái mà hành động thì chuyện nhỏ cũng trở nên giá trị trước mặt Thiên Chúa, không vì đức ái mà chỉ vì “lấy lòng” hoặc “che mắt thế gian” thì chuyện lớn cũng không có giá trị gì đối với Thiên Chúa. Có thể nói rằng, ở cấp quốc gia và về lĩnh vực chính trị, có thể có gì đó gọi là “giả hình” khi người ta có những cuộc viếng thăm với danh nghĩa là “chính thức”, bởi vì đó là những cuộc thăm viếng nhau theo lời mời chứ không tự ý. Tất nhiên ở đây phải được hiểu với nghĩa tương đối.

Tương tự, trong cuộc sống đời thường và bình dân, người ta chỉ thăm viếng nhau vì quý mến nhau, thương yêu nhau, thân thiện với nhau, chứ chẳng có ai ghét nhau mà lại đến thăm nhau. Khi thăm viếng nhau còn có mục đích là an ủi nhau và giúp đỡ nhau, đặc biệt là đối với các bệnh nhân, người già yếu, người khuyết tật, người gặp hoạn nạn, các thai phụ,… Nói chung, quá trình đó cần phải được bắt đầu từ đức ái: thấy thương thì thăm (4T) và thân tình thì thăm (4T), và hai điều đó đúc kết thành 4T: Tình Thương Thành Thật.

Một loạt mẫu tự “tê”, có thể là “tê” bình thường mà cũng có thể là “tê” thật, bởi vì thực hành được 4T đó không hề đơn giản. Để có thể thăm viếng nhau chân tình, người ta phải có lòng khiêm nhường thực sự, đúng như mầu nhiệm thứ hai trong Mùa Vui của Kinh Mân Côi: “Đức Mẹ thăm viếng Thánh Isave, xin cho con được LÒNG KHIÊM NHƯỜNG”. Điều cầu xin đó thực sự cần thiết, bởi vì đức khiêm nhường rất quan trọng và là nên tảng của mọi nhân đức, là viên đá góc của tòa nhà nhân đức. Đức khiêm nhường là “ông vua” đối nghịch với “quỷ vương” là thói kiêu ngạo.

Là tín nhân Công giáo, ai cũng biết rằng Đức Maria là một thôn nữ nghèo, nhưng sống nhu mì và dễ thương, bởi vì thục nữ Maria luôn sống khiêm nhường, đồng thời còn là một thụ tạo đặc biệt được Thiên Chúa tuyển chọn để làm Thân Mẫu của Đấng Cứu Thế. Đức Mẹ là một con người vô cùng đặc biệt, Thiên Chúa đã tuyển chọn Mẹ để làm gương sáng cho chúng ta soi vào hằng ngày.

Nàng Maria vô cùng bối rối khi được Sứ thần Gáprien truyền Tin Vui. Biết thế nên Sứ thần liền trấn an: “Thưa bà Maria, XIN ĐỪNG SỢ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa” (Lc 1:30). Đức Mẹ còn rất trẻ nhưng được tôn xưng là “bà”, chứng tỏ Đức Maria rất đáng kính trọng: “Đức Nữ rất đáng kính chuộng, Đức Bà là Đấng trọng thiêng, Đức Bà là Đấng đáng tôn trọng” (Kinh Cầu Đức Bà). Vừa nghe sứ thần nói mình sẽ làm mẹ, Đức Maria “giật thót mình”, thế nhưng sứ thần giải thích: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa” (Lc 1:35), đồng thời sứ thần còn dẫn chứng cụ thể về một thai phụ mang tiếng là son sẻ mà lại đang mang thai là bà Êlidabét (Isave), người chị họ của Đức Maria. Sứ thần xác định rằng “đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được” (Lc 1:37). Thế thì không có gì lo lắng nữa, cũng chẳng đắn đo chi cả, Đức Mẹ chấp nhận ngay (Lc 1:38). Nhân đức chồng lên nhân đức, ân phước chồng lên ân phước. Quả thật, Trinh Nữ Maria vượt trên cả sự tuyệt vời!

Từ thuở xa xưa, chính Thiên Chúa cũng đã từng động viên các cô gái trẻ: “Reo vui lên, hỡi thiếu nữ Sion, hò vang dậy đi nào, nhà Ítraen hỡi! Hỡi thiếu nữ Giêrusalem, hãy nức lòng phấn khởi” (Xp 3:14). Tại sao? Lý do còn hơn cả sự tuyệt vời: “Này Sion, ĐỪNG SỢ, chớ kinh hãi rụng rời! Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi đang ngự giữa ngươi, Người là Vị cứu tinh, là Đấng anh hùng. Vì ngươi, Chúa sẽ vui mừng hoan hỷ, sẽ lấy tình thương của Người mà đổi mới ngươi. Vì ngươi, Chúa sẽ nhảy múa tưng bừng như trong ngày lễ hội” (Xp 3:16-18a). Cả Cựu Ước và Tân Ước, mệnh lệnh cách “đừng sợ” được nhắc tới nhiều lần để động viên mọi người. Khi chúng ta “không sợ” là lúc chúng ta bắt đầu có sự can đảm, có can đảm thì có sức mạnh, có sức mạnh là có Chúa Thánh Thần. Thật kỳ diệu quá chừng! Chúa Thánh Thần hoạt động rất tinh vi, liên lỉ tác động để hướng chúng ta về Thiên Chúa.

Lòng can đảm rất cần thiết. Khi có lòng can đảm, người ta có thể làm được nhiều thứ, như Thánh Augustinô đã nói: “Cứ yêu đi, rồi làm gì cũng được”. Một trong các vấn đề nòng cốt là thực thi đức ái, nhân đức quan trọng trong Kitô giáo – và cả trong đời thường, bởi vì ai cũng muốn yêu và được yêu. Thế nhưng phải luôn cảnh giác, bởi vì Thánh Phaolô đã cảnh báo: “Lòng bác ái không được giả hình giả bộ. Anh em hãy gớm ghét điều dữ, tha thiết với điều lành; thương mến nhau với tình huynh đệ, coi người khác trọng hơn mình; nhiệt thành, không trễ nải; lấy tinh thần sốt sắng mà phục vụ Chúa” (Rm 12:9-11). Bác ái đa dạng và có nhiều mức độ, phải thực sự can đảm mới có thể thực hiện. Không dễ chút nào cả, coi bộ “căng” dữ nghen!

Không chỉ có vậy, Thánh Phaolô còn giải thích thêm về đức ái: “Hãy vui mừng vì có niềm hy vọng, cứ kiên nhẫn lúc gặp gian truân, và chuyên cần cầu nguyện. Hãy chia sẻ với những người trong dân thánh đang lâm cảnh thiếu thốn, và ân cần tiếp đãi khách đến nhà. Hãy chúc lành cho những người bắt bớ anh em, chúc lành chứ đừng nguyền rủa: vui với người vui, khóc với người khóc. Hãy đồng tâm nhất trí với nhau, đừng tự cao tự đại, nhưng ham thích những gì hèn mọn. Anh em đừng cho mình là khôn ngoan, đừng lấy ác báo ác, hãy chú tâm vào những điều mọi người cho là tốt” (Rm 12:12-17). Xem ra có vẻ “dài dòng”, nhưng phải vậy thôi, và nếu để ý mà “nuốt lấy” từng chữ, từng ý, có thể chúng ta sẽ cảm thấy “nhức đầu” chứ chẳng đơn giản như chúng ta tưởng đâu!

Trình thuật Lc 1:39-56 kể lại cuộc thăm viếng của Đức Maria dành cho Bà Chị Êlidabét, Giáo Hội gọi đó là lễ Đức Mẹ Thăm Viếng (Visitatio Mariæ). Có điều đặc biệt: Lễ này không chỉ được mừng kính trong Công giáo Rôma, mà cả trong Chính Thống, trong một phần Anh giáo và Tin Lành.

Thánh sử Luca cho biết rằng, sau khi được sứ thần truyền tin, Đức Maria VỘI VÃ lên đường, đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giuđa, vào nhà Anh Dacaria và chào hỏi Chị Êlisabét. Chị Êlisabét vừa nghe tiếng Dì Maria chào, đứa con trong bụng nhảy lên, và Chị được ĐẦY TRÀN THÁNH THẦN, liền kêu lớn tiếng và nói: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này? Vì này đây, tai tôi vừa nghe tiếng em chào, đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng. Em thật CÓ PHÚC vì đã TIN rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em” (Lc 1:42-45).

Thật lạ lùng, cái PHÚC chẳng ở đâu xa xôi mà ở rất gần, ngay trong mỗi con người, tức là do chính mình – nếu thành tâm TIN thực sự. Tuy nhiên, có điều cần lưu ý lời của Thánh TS Teresa Avila: “Tin mình được Chúa thương thì không là kiêu ngạo, nhưng tưởng mình được Chúa thương thì lại là kiêu ngạo”. Kể ra cũng nhiêu khê, một khoảng rất mong manh giữa TIN và TƯỞNG, rất dễ lầm tưởng đấy!

Hai chị em cùng hân hoan hàn huyên tâm sự. Sau khi nghe Chị Isave bày tỏ niềm hạnh phúc vì “được Mẹ Thiên Chúa đến thăm”, Đức Maria vang lời chúc tụng Thiên Chúa bằng “Bài Ca Ngợi Khen” (Magnificat, Lc 1:45-55), một bài Thánh Ca độc đáo, bất hủ, không tín nhân nào lại không biết.

Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi. Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới; từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc. Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn!

Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người. Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường lòng trí kiêu căng. Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường. Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư, người giàu có, lại đuổi về tay trắng.

Chúa độ trì Ít-ra-en, tôi tớ của Người, như đã hứa cùng cha ông chúng ta, vì Người nhớ lại lòng thương xót dành cho tổ phụ Ápraham và cho con cháu đến muôn đời.

Trong bài Thánh Ca này, Lòng Chúa Thương Xót đã được Đức Mẹ đề cập chứ không phải ngày nay mới được nói tới – từ khi Thánh GH Gioan Phaolô II tuyên thánh Nữ tu Faustina và thiết lập lễ Lòng Chúa Thương Xót (CN II PS). Và Thánh sử Luca cho biết rõ ràng: “Dì Maria ở lại với Bác Êlisabét độ ba tháng, rồi trở về nhà” (Lc 1:56).

Qua Kinh Thánh, chúng ta biết rằng khi Đức Maria thụ thai, bà chị Êlisabét cũng đã có thai được sáu tháng. Đức Maria ở lại với chị Êlisabét khoảng ba tháng, vậy là bà chị Êlisabét sắp đến ngày khai hoa nở nhụy. Trong những ngày cuối thai kỳ, phụ nữ rất cực khổ và mệt mỏi, thế nên rất cần sự giúp đỡ của người thân. Lúc này, Đức Maria đã đến tháng thứ ba của thai kỳ, chắc hẳn cũng mệt mỏi, nhưng Đức Maria vẫn giúp đỡ người chị của mình với lòng khiêm nhường và yêu thương chân thành. Đó là bài học vô giá mà Đức Mẹ muốn truyền thụ cho chúng ta về điều kỳ diệu trong cuộc sống: Tình Yêu Thương. Vâng, đức ái (đức mến, tình mến, lòng mến) vô cùng quan trọng – quan trọng cả đời này và đời sau (x. 1 Cr 13:13). Tình Yêu Thương bất tử, còn mãi mãi…

Cùng với Đức Mẹ, ước gì cuộc đời của mỗi chúng ta luôn là bản Tình Khúc Ngợi Khen kính dâng Thiên Chúa Ba Ngôi chí thánh.

Lạy Thiên Chúa là tình yêu vĩnh hằng, thật diễm phúc khi chúng con được Ngài trao ban một Người Mẹ tinh tuyền là Đức Trinh Nữ Maria. Xin giúp chúng con biết noi gương và yêu mến Đức Mẹ, biết nhìn mọi người bằng ánh mắt nhân ái. Xin Chúa biến chúng con thành khí cụ bình an trong Đại Gia Đình Đa Đồng Đường của Ngài.

Lạy Thánh Mẫu Thiên Chúa, chúng con xin chúc tụng Mẹ và tận hiến cuộc đời cho Mẹ. Xin Mẹ đồng hành, hướng dẫn và che chở chúng con suốt đời, xin dẫn chúng con về gặp Con Yêu của Mẹ. Xin Mẹ thương Nước Việt bé nhỏ của chúng con và những đất nước gặp hoạn nạn – tinh thần và thể lý. Xin Mẹ biến đổi tà tâm thành thiện tâm để cả thế giới cùng tận hưởng nền tự do đích thực, vui sống trong công lý và hòa bình viên mãn của Thiên Chúa. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen.


Ghi lời nhận xét góp ý

Lưu ý: Để dễ dàng trong giao tiếp và khỏi hiểu nhầm từ ngữ, các lời nhận xét góp ý trong trang này xin hãy viết bằng tiếng Việt có dấu. Xin kính báo và chân thành cám ơn.

 

 

 

Nội dung có thể dùng một số định dạng these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ tiếng Việt: TELEX VNI VIQR Tắt

*