Mp3: MÙA QUANH NĂM

Lưu trữ tài liệu

Nhận xét góp ý

Tháng Tám 2018
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 7    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

Thống kê

Số lượt người đã ghé thăm web site này tính từ 6/2009:

Hanoi

NỖI MUỘN MÀNG

TRẦM THIÊN THU
[Đăng báo ĐMHCG, số 382, tháng 6-2018, DCCT xuất bản tại Hoa Kỳ]

Tháng Sáu lại về theo đúng quy luật của thiên nhiên. Không nhanh. Không chậm. Không thừa. Không thiếu. Chỉ vừa đủ thời gian cho vừa tuế nguyệt. Nắng nhạt. Chỉ còn vài đốm sáng trên những ngọn cây cao. Ráng chiều mang sắc nhớ mênh mang. Tiếng thời gian vẫn buông trầm da diết…
Cơm mưa bất ngờ chiều ập xuống. Mưa như trút nước, thế mà vẫn không thể cuốn trôi hết nỗi buồn trong lòng…!
Cha vĩnh viễn đi vào cõi vĩnh hằng cũng vào một chiều mưa bão sụt sùi, sau những năm nằm bệnh vì bán thân bất toại. Đó là một buổi cuối chiều Chúa Nhật, ngày 16 tháng Sáu, năm đó là lễ trọng tôn kính Thiên Chúa Ba Ngôi.
Phải chi ngày đó gia đình khá giả, có lẽ Cha không đến nỗi phải chịu bệnh trạng đằng đẵng như vậy. Con cứ tự trách mình bất tài vì đã không tìm ra giải pháp khả thi nào khác để phần nào giúp Cha bớt nỗi đau, không chỉ thân xác mà cả tinh thần. Con biết, nỗi đau thể xác đâu bằng nỗi đau tinh thần, nhưng đau nào thì cũng đau! Bảy mươi năm sống mà cha không hề có được một ngày sống thoải mái, để rồi tử thần “cướp” mạng sống Cha trong khi Cha chưa có nụ cười mãn nguyện – dù chỉ là phần nào thôi.
Cha là “phần cứng”, mẹ là “phần mềm”. Cả hai đều quan trọng xuyên suốt cuộc đời mọi người con. Con cái chỉ là một “chương trình nhỏ”. Thế mà thấm thoắt thế mà đã xấp xỉ 30 năm rồi, từ ngày Cha vĩnh viễn ra đi, rồi lại đến Mẹ!
Con chưa hiểu được tình Cha mà Cha đã xa con mãi mãi. Ngày ấy, con bàng hoàng nhìn Cha nằm bất động, rồi con khóc, khóc như đứa trẻ hờn dỗi tức tưởi. Thế là chấm dứt những ngày tháng hạnh phúc bên Cha, chấm dứt nỗi vui mừng tuổi thơ ngày xưa hằng ngày mong đợi Cha tan sở trở về. Những ngày tháng ấy, đi đâu Cha cũng cho con theo cùng. Tình Cha bao la như biển, cao vòi vọi như đỉnh Thái Sơn. Con không thể và không bao giờ hiểu hết. Những lỗi lầm của con như những viên sỏi rơi vào cõi mênh mông tĩnh lặng…
Cha nghiêm nghị trầm lặng
Dạy dỗ con nên người
Tri ân Cha nhiều lắm
Khôn xiết kể, Cha ơi!
Cha ơi! Những dòng này con viết dâng Cha, những lời tri ân và tạ lỗi muộn màng mà chẳng bao giờ Cha có thể đọc được. Cha ơi, xin Cha tha lỗi cho con!
Xin Thiên Chúa thương xót, tha thứ và bù đắp cho Cha.

Ghi lời nhận xét góp ý

Lưu ý: Để dễ dàng trong giao tiếp và khỏi hiểu nhầm từ ngữ, các lời nhận xét góp ý trong trang này xin hãy viết bằng tiếng Việt có dấu. Xin kính báo và chân thành cám ơn.

 

 

 

Nội dung có thể dùng một số định dạng these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ tiếng Việt: TELEX VNI VIQR Tắt

*